Chương 2

Tại bệnh viện nước H, căn phòng cấp cứu cứ sáng đèn mãi, thời gian khi chiếc đèn đó bật cũng từ một tiếng trước rồi mà mãi vẫn chưa thấy ai bước ra cả làm cho lòng Minh Viễn nóng như lửa đốt, anh vô cùng hối hận phải chi lúc đó ai phái vệ sĩ ở cạnh em ấy thì quá tốt rồi!

Sau hơn ba tiếng đồng hồ thì cánh cửa căn phòng cấp cứu cũng tắt đèn, các y tá đẩy băng ca của Sư Tử ra ngoài và đưa đến phòng bệnh. Thấy vậy anh nhanh chóng tới hỏi thăm tình hình sức khỏe của em gái mình "Bác sĩ, sức khỏe em ấy như thế nào rồi?"

Bác sĩ thở dài một hơi rồi nói cho Minh Viễn biết " Vết thương của tiểu thư này tạm thời không có gì đáng lo ngại. Tuy nhiên trong cơ thể của cô ấy có ma trùng. Cần phải tìm cách loại bỏ nếu không chúng sẽ hút cạn sinh lực của tiểu thư!"

"Ma trùng?!! Em ấy bị trúng lúc nào chứ?" Minh Viễn hoàn toàn nhạc nhiên trước những lời nói của bác sĩ.

"Anh là người nhà của bệnh nhân mà cũng không biết sao?" Bác sĩ lại càng ngạc nhiên hơn.

"Tôi không hề biết việc này. Vậy như thế nào mới có thể loại bỏ loại trùng độc này?" Minh Viễn quả thật là thất trách mà mới tìm được em gái thôi mà biết bao nhiêu chuyện xảy ra, mà anh lại chẳng bảo vệ được em ấy.

Dường dường là đại thiếu gia người thừa kế tương lai của Đồng gia, gia tộc lớn nhất trong thập gia tộc, nam diễn viên xuất sắc mà lại chẳng thể bảo vệ nỗi người nhà của mình, anh đúng là quá vô dụng mà!

"Chỉ cần tìm được người hạ trùng buộc họ lấy ra thôi! Chứ không thể nào miễn cưỡng lấy chúng ra được. Nếu không sẽ rất nguy hiểm tới tính mạng của cô ấy!" Bác sĩ nói.

Chuyển cảnh đến phòng bệnh của Sư Tử sau khi cô tỉnh dậy. Cô nhanh chóng đi tìm Minh Dị nhưng lại bị cản lại do thuộc hạ của anh trai. "Các người là có ý gì?"

"Tam tiểu thư chúng tôi nhận lệnh của đại thiếu gia canh gác cô!" Thuộc hạ cản không cho Sư Tử đi.

"Cút cho tôi! Tôi cần đi tìm người!" Sư Tử không an phận mà muốn nhanh chóng đi tìm Minh Dị.

Lúc đó Minh Viễn cũng đã đi đến, khi thấy Sư Tử anh nhanh chóng đi đến hỏi thăm em gái.

"Sao em lại ra đây rồi? Có cảm thấy khó chịu ở đâu không?...."

"Em muốn đi tìm Minh Dị, anh ấy đang ở đâu? Anh mau nói cho em biết đi?" Sư Tử hoàn toàn chỉ để ý tới Minh Dị, cô hối anh trai mau chỉ cho cô biết chỗ của Minh Dị.

"Emm...Em không được nháo nữa!" Minh Viễn bế Sư Tử lên mặc cho em ấy vùng vẫy. Rồi quay sang bảo vệ sĩ gọi bác sĩ đến khám cho Sư Tử. "Gọi bác sĩ đến đây!"

"A...anh mau ...mau thả em xuống!" Sư Tử cũng không còn sức vùng vẫy nữa chỉ có thể yếu ớt bảo anh trai thả mình ra mà thôi.

"Ngoan~ Để bác sĩ khám cho em rồi anh sẽ dẫn em đến gặp cậu ta! Được không?" Minh Viễn hết cách dành vỗ ngọt em ấy trước rồi tính sau.

"Được! Em nghe lời anh! Anh phải giữ lời đó!" Sư Tử chỉ dành nghe lời của anh trai, trận đấu đó đã làm cô tiêu hao không ít ma lực nên bây giờ có trốn cũng khó thoát khỏi lòng bàn tay của anh trai.

Nhân cơ hội này Minh Viễn cũng hỏi Sư Tử về việc ma trùng "Em bị ai hạ ma trùng vậy?"

"..." Sư Tử chọn cách im lặng không trả lời anh trai.

"Em cứ nói cho anh biết đi! Anh sẽ bắt kẻ đó giải ma trùng cho em!" Minh Viễn lại tiếp tục nói thêm.

"..." Vẫn một khoảng im lặng từ Sư Tử.

Thấy em gái cứ im lặng mãi, anh lại nhớ đến việc em gái một mực đòi gặp tên Minh Dị kia. Mà em gái lại là vị Thượng tá đó, anh bắt đầu nghi ngờ việc em ấy trúng ma trùng có liên quan đến hắn ta.

"Có phải chuyện này liên quan đến tên Minh Dị kia không?" Minh Viễn lại một lần nữa hỏi Sư Tử.

Lần này thì cô em của anh mới phản ứng lại, Sư Tử nhanh chóng phủ nhận " K...Không phải, chuyện này không liên quan đến anh ấy."

" Vậy chuyện này là sao em mau giải thích cho anh! Ai làm em ra nông nổi này!" Minh Viễn tiếp tục gặng hỏi Sư Tử nhưng em ấy lại tiếp tục lắc đầu không hề cho anh chàng biết kẻ này là ai.

Tức giận vì em gái cứ dấu giếm mình, anh đe dọa " Nếu em cứ tiếp tục không nói thì đừng hòng đi gặp tên Minh Dị kia?"

"Anh dám?''

''Em nghĩ anh là ai mà không dám hả?'' Minh Viễn vô cùng chắc chắn về lời của mình.

''Nếu anh dám làm vậy em sẽ tuyệt giao với anh?'' Sư Tử khoanh hai tay lại quay sang hướng khác.

"Anh có gì là không dám đâu chứ?" Minh Viễn cũng trẻ con không kém Sư Tử.

"A...anh! Hứ!" Sư Tử tức đến không nói lời cô quay đi hướng khác.

"Để xem em cứng hay anh cứng!" Minh Viễn vừa nói xong thì đã nghe thấy tiếng nấc.

Tiếng ấy không phải tiếng ai khác ngoài tiếng của Sư Tử.

"Hức...hức!"

Thấy vậy Minh Viễn vội chạy đến xem em mình.

'Dĩ nhiên là em cứng hơn anh rồi!Lêu lêu!' Sư Tử tinh nghịch trêu đùa Minh Viễn làm anh trai mình cũng phải bó tay.

'E...Em! Thôi được rồi! Ngày mai anh sẽ cho em đi thăm cậu ta! Còn việc người hạ trùng thì khi nào em muốn nói cũng được, anh không ép em nữa. Nhưng em phải hứa với anh 1 điều!'

'Là chuyện gì?!'

'Sau này không được mạo hiểm như vậy nữa!'

'Em biết rồi!'

'Em mau nghĩ ngơi đi!'

Thế là theo như ý muốn, sáng sớm hôm sau Sư Tử được đưa đi gặp Minh Dị. Thấy anh nằm trên giường bệnh hơi thở yếu ớt, cô vô cùng đau lòng. Không nghĩ nhiều vội dùng thuật trị liệu chữa trị cho anh chàng. Minh Viễn muốn ngăn em gái nhưng lại không kịp.

Từ khóe miệng cô chảy ra một ngụm máu tươi nhưng thay vì đau đớn cô lại mỉm cười vì vết thương của anh chàng đã tiến triển tốt hơn rất nhiều.

'Em đấy! Đang bị thương mà lại đi trị thương cho người khác là sao hả?Có biết như vậy nguy hiểm lắm không?'

'Nhưng mà biết đâu sau này, anh ấy sẽ là....'

Nghe câu này của Sư Tử, Minh Viễn bất chợp muốn giết tên đang nằm trên giường bệnh nhưng may nhờ có Sư Tử kéo anh về phòng bệnh của mình.

Trở lại với Song Ngư, trên đường đưa anh tới bệnh viện thì anh chàng viện cớ bao tử không tốt cần đi giải quyết gấp nên đã thành công cắt đuôi bọn thuộc hạ của Chính Hàn ở bên ngoài. Còn anh thì vào nhà vệ sinh để công cộng và tìm cách trốn ra bằng cửa sổ. Sau khi thành công thoát ra ngoài Song Ngư cũng nhanh chóng liên lạc tới cho anh bạn thân nhờ giúp đỡ.

"Thiên Bình mau tới XX ....XX rước tớ với, nhanh lên!"

"Đợi tớ, tớ tới ngay!"

Về phần Minh Dị, anh chàng nhờ có Sư Tử mà đã có thể tỉnh lại và vết thương cũng hồi phục khá tốt. Định hỏi về Sư Tử thì biết cô đã cùng anh trai về nước vào sáng sớm rồi. Nhưng Minh Viễn cũng không quên gửi lời hỏi thăm tới Minh Dị và khẳng định.

"....Cậu tốt nhất tránh xa em gái tôi ra nếu không đừng trách tôi khử cậu."

Nghe lời nhắn của Minh Viễn dành cho mình Minh Dị không hề sợ hãi mà đáp trả lại lời ấy lại là một nụ cười khinh bỉ.

"Chắc tôi sợ anh! Nếu không phải nể tình anh là anh của Tử Tử thì tôi đã xử anh lâu rồi, tên đẹp mã!"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play