Hôm sau, hắn đi vào thành với một thân hắc bào và chiếc nón lá cũ kĩ ở trên đầu
Hắn vào thành nhằm tìm đệ tử, tông môn dù ẩn thế nhưng vì biến cố của cha hắn nên giờ tông không còn ai ngoài hắn cả
Người xung quanh nhìn hắn như một kẻ ăn mày, hắn đi ngang một con ngỏ nhỏ thì thấy một tiểu tử
Ngoại hình hắn bình thường, độ tuổi 13, trên người chỉ có một bộ quần áo rách rưới và cũ kĩ, ánh mắt sắt bén, trong đôi đồng tử có thần, mái tóc màu thanh lục dài đến thắt eo
Hắn khí tức yếu ớt gần như có thể chết bất cứ lúc nào, hẳn là rất đói thấy vậy ta tiến lại cho hắn một cái màn thầu
Ta hỏi “ Ngươi tên gì ? “ hắn không trả lời có lẽ hắn cũng không biết mình tên gì, cũng không biết nói
Một kẻ mồ côi đáng thương ! Nhưng bên trong hắn ẩn chứa một sức mạnh tiềm ẩn rất lớn “Có lẽ hắn chính hậu duệ của một gia tộc nào đó đã lụi bại nên dẫn đến kết cục như ngày hôm nay
"nghĩ vậy ta liền hỏi hắn “ Ngươi có muốn gia nhập tông môn của ta không ?
” hắn thờ ơ hồi lâu hẳn gật đầu đồng ý"
" đã là đệ tử tông ta thì không thể không có một cái tên đàng hoàng, từ nay tên ngươi là Bạc Thanh ! “
Bạc trong bạc mệnh, thanh trong thanh tịnh, câu nói này của ta có nghĩa mệnh không được thịnh ngươi bạc mệnh, nhưng ngươi vẫn giữ được sự thanh tịnh, không vì mất đi hậu thuẫn gia tộc mà mất đi lí trí
Nghe vậy hắn gật đầu rồi nói lắp bắp - chữ “ Đa .... Tạ .. !“
Ta cùng hắn đi trên con đường náo nhiệt và xôi động của thành trấn
vào tiệm may mua cho hắn vài bộ quần áo mới
Sau khi ra khỏi tiệm may ta ngáp dài rồi hỏi Bạc Thanh rằng “ giờ chúng ta nên đi đâu đây ?
“ hắn liền trả lời với giọng lắp bắp “ về ... nhà..”
Nói rồi hắn chạy đi còn ta thì theo phía sau
Hắn chạy ra cổng thành phía Tây sau đó lại tiếp tục chạy khoảng 3 dặm đến một ngôi miếu nhỏ cũ nát
có lẽ không có ai dọn dẹp nơi này trong một khoảng thời gian dài
Ở đây có hai thanh niên trạc tuổi hắn một người mái tóc màu thanh lam một người mái tóc màu đen cũng như lần đầu gặp Bạc Thanh hai người thanh niên kia cũng mặc một bộ đồ rách rưới cũ, thân thể xuy nhược, khí huyết yếu ớt nhưng tồn tại một khác vọng sống mạnh mẽ
“ Có lẽ bọn hắn trong thời loạn lạc kết nhau làm huynh đệ đồng sinh cộng tử, tuy rằng không biết bọn hắn có thiên phú như nào
nhưng như vậy thì có làm sao ? Dù là đến từ đâu hay không có thân phận ta không quan tâm
Chỉ cần là đệ tử của Tiêu Dao Tông ta thì cho dù là cả cái đại lục này muốn chống lại bọn hắn thì ta cũng sẽ bảo vệ bọn hắn đến cùng
” Nghĩ vậy ta liền dẫn dắt ba người bọn hắn về tông
Lần lược là Bạc Thanh, Dạ Táng và Tiêu Minh, Ba người bọn hắn chính là những đệ tử đầu tiên của Tiêu Dao Tông
Từ căn nhà cũ của ba huynh đệ Bạc Thanh về đến tông đã là tối muộn, thấy ba người bọn hắn cũng đã đói nên sau khi sắp xếp nhà ở cho bọn hắn
Tiêu Dao bắt gà, xuống bếp trổ tài nấu ăn, nấu cho bọn hắn mỗi người một tô cháo gà . Bọn hẳn ăn xong liền đi ngủ, trước khi đi Tiêu Dao liền gọi lại rồi nói “
Sáng mai canh 5 ra sân tập luyện võ ta thấy nhục thân và khí huyết của các ngươi đều rất yếu, nên mai dậy ra sân tập đánh người gỗ, đủ 1000 cái rồi hãy vào ăn cơm
“ nói xong hắn liền thuấn di về động phủ, để cho ba đứa ở lại ngơ ngát một lúc rồi Tiêu Minh hỏi
“ đánh mộc nhân tận 1000 cái ! Đánh chắc liệt luôn mà đánh vậy để làm gì nhỉ
“ Bạc Thanh liền trả lời “ nãy không nghe tông chủ nói à đánh là để tăng cường nhục thân với khí huyết, để bước chân vào tu tiên giới cảnh giới luyện khí kỳ đó
“ nói rồi hắn cùng Dạ Táng chạy về phòng của mình còn lại Tiêu Minh ngơ ngát một lúc mới tỉnh liền vội chạy về
Hắn về tới phòng liền nằm xuống nhưng thắng trọc mãi không ngủ được chợp mắt đến canh 5
Hắn bước xuống khỏi giường, bước ra khỏi phòng
hắn đến sân luyện tập thì sớm đã thấy Bạc Thanh, Dạ Táng cả hai đang luyện tập
hắn nhanh chóng gia nhập đánh mộc nhân, hắn đấm vào mộc nhân, bàn tay sưng lên ửng đỏ, nhìn lại hai người kia, mồ hôi sớm đã ướt như tắm, nắm tay sớm đã thấm đẫm máu, bỗng một luồng khí tức tựa như có như không mơ hồ ẩn hiện màu sương trắng như khói bốc lên, nhìn từ bên ngoài cực kì khủng khiếp
Đây là! Đây là! Nhập luyện khí kì rồi?
Ngay lúc này trong một thư phòng ánh mắt Vân Tiêu Dao loé sáng hắn liền cảm thán trong lòng, không hổ là người có tư chất thiên tư trác tuyệt chỉ là ta không nhìn ra được đây là thể chất gì, mỗi khi nhìn liền dùng kim đồng thấu thị, liền bị phản phệ khiến phải tĩnh dưỡng hơn 7 ngày ta chỉ thấy được trên người những tiểu gia hoả này có một cỗ hoàng kim toả khắp thân thể, khiến cho kim đồng thấu thị của ta chỉ nhìn được bấy nhiêu nếu tiến xa hơn thậm chí còn bị phản phệ khiến tu vi giảm xúc
Không biết năm đó tiền bối nào lại thiết lập bố trí này, nói rồi hắn thở dài, trầm ngâm, có lẽ tu vi của ta hiện tại chưa đủ để so với các tiền bối đời trước, thôi thì mọi chuyện do thiên đạo an bài, bố trí của các tiền bối cao siêu hậu bối chỉ là kẻ vừa xuất đạo liền không thể hiểu được
Nếu bây giờ có ông ấy ở đây có lẽ ông ấy hiểu được, phụ thân à ta lại nhớ người rồi...
Cùng lúc này, cả hai nhập luyện khí cảm nhận linh lực, linh lực như dòng nước chảy từ đỉnh đầu bao phủ khắp cơ thể, hội tụ tại đan điền
Sau khi cảm nhận linh lực cả hai đánh ngày càng mạnh hơn, lực đấm từ bàn tay xuất khí kình ra ngoài, làm vỡ nát mộc nhân
Tiêu minh thấy vậy, mắt hắn trợn to, cảm thấy không thể tin được sức một người có thể đánh đổ được mộc nhân to lớn này sao? tuy hắn đã thầm biết được sự cường đại của tu sĩ nhưng tận mắt chứng kiến sư huynh, sư đệ tiến giai quả là không thể tin được, hắn liền cặm cụi luyện tập trong khi hai người kia đã bắt đầu nghỉ
Giống như sư huynh, sư đệ, hắn cũng đã nhập luyện khí kì
Hai người sau khi tắm rửa sảng khoái thì ngồi lại một bàn trước sân nhâm nhi tách trà, trò chuyện
Tiêu minh đến sau thấy kế bên còn cái ghế Tiêu Minh liền ngồi xuống và trò chuyện cùng
Bọn hắn nói về chuyện lúc chưa gia nhập tông môn
Bạc Thanh hỏi “ đệ nhớ lúc chúng ta lang bạc không?
Lúc đó chúng ta phải đi ăn xin đầu đường cuối ngõ cũng không ai cho tiền chúng ta
bọn chúng còn chế nhạo và xua đuổi chúng ta có những ngày may mắn gặp được người tốt thì còn được một hai đồng còn không thì phải vào từng nhà lén trộm đồ ăn
Tiêu Minh liền nói “ đệ nhớ chứ lúc đó bọn đệ đói quá nên huynh phải vào từng nhà ăn trộm thức ăn ai ngờ, bị phát hiện bọn họ đánh huynh muốn chết đi sống lại, nhưng ý chí huynh kiên cường vì vậy, nên huynh gắn gượng vì bọn ta
Nhớ tới khi đó là đệ vừa thấy thương vừa thấy huynh tội nghiệp a
“Vừa nói xong vẻ mặt hắn áy náy, vừa thương cảm còn Bạc Thanh thì vẻ mặt vẫn vậy
Bạc Thanh lại nói với Tiêu Minh rằng “ dù chúng ta khốn khổ nhưng ta không ngờ lại có ngày chúng ta thay đổi hoàn cảnh khốn khó này
và điều làm thay đổi nó chính là được gia nhập tiêu dao tông
” Tiêu Minh trả lời “ quả thật đệ cũng không ngờ nhưng đệ hiểu rằng việc này dù là may mắn nhưng rồi nếu chúng ta không cố gắn tu luyện. thì vẫn sẽ bị đuổi khỏi Sơn môn trở lai thành ăn mày mà thôi
Đệ hiểu vậy là tốt, vậy chúng ta cùng nhau cố gắn để không phụ lòng sư phụ được không? “ Bạc Thanh hỏi"
Tiêu Minh liền trả lời “ điều đó là đương nhiên rồi haha
“ trong khi hai người họ đang nói chuyện say sưa thì Dạ Táng đã vào phòng ngủ say giấc
...
Updated 34 Episodes
Comments
🌻🍪"Galletita"🍪🌻
Cám ơn tác giả đã chia sẻ tới bạn đọc một câu chuyện tuyệt vời như thế này, tớ tin chắc bạn đọc sẽ yêu thích nó như tớ vậy.
2024-07-06
3