Gặp gỡ tiêu hoàng!

Ở một thành trấn nào đó ở Bắc vực ở đây tồn tại 3 gia tộc lần lược là Tiêu gia, Giang gia và Lâm gia

Tiêu gia là nơi anh em Tiêu Hoàng lớn lên nhưng vì gia tộc chèn ép em trai nên hắn nghe theo Giang gia sắp xếp làm nội gián trong chính gia tộc của mình, với mong muốn cho tiểu đệ 1 cuộc sống tốt hơn nhưng có một điều kiện đó là tàn sát cả tộc của hắn

Vì muốn tiểu đệ có một cuộc sống tốt hơn nên hắn đã ra tay với gia tộc của mình

Hắn 1 đường giết đến như thương, thân hình mỏng nhẹ như bóng đêm chọn hành tẩu vào canh 3 lúc mọi người đi ngủ hắn ra tay nhanh đến mức người trong tộc chết từ trong giấc ngủ thậm chí còn không phát ra tiếng động, hắn đã nhẹ nhàn giết hết gần như không còn tộc nhân

Đến khi trưởng lão cao tầng biết chuyện thì đã quá muộn

Thanh kiếm găm trên người đại trưởng lão được rút ra

Tại sao? Nhị trưởng lão với vẻ căm phẫn hỏi hắn

Tại sao ngươi lại bán đứng gia tộc của mình!

Hắn trả lời “Hừ! Người 5 lần 7 lượt chèn ép huynh đệ ta năm nó lên 5 tuổi độ tuổi tốt nhất để tạo nền móng tu luyện thì các ngươi làm sao?

Nói rằng hai anh em chúng ra chỉ là con hoang không có tư cách được tu luyện như những người huynh hay đệ khác, bọn họ có quyền tu luyện được gia tộc bồi dưỡng thì lúc đó sao các ngươi không nghĩ đến việc cho chúng ta một ít tình thương?

để tiểu đệ ta có một cuộc sống tốt hơn nên ta buộc phải làm vậy

Nhị trưởng lão tiêu gia thét to

Ta sai rồi, ta thực sự sai rồi, ta không nên như vậy cầu xin ngươi cho ta sống, chỉ cần ngươi tha cho ta ngày sau ta sẽ dốc lòng bồi dưỡng huynh đệ ngươi

Thấy vậy tiêu hoàng có chúc lung lay, trong lúc hắn đang suy nghĩ

Bỗng nhiên nhị trưởng lão tiêu gia, ông ta chộp lấy thanh kiếm gần đó ý định giết tiêu hoàng

nhưng tu vi của hắn sớm đã không như xưa, hắn nhẹ nhàng né tránh, sau đó một tiếng đâm xuyên

Thanh kiếm đâm nguyên đầu nhị trưởng lão tiêu gia,máu bắn khắp phòng ông ta

“ . Sau khi xog việc hắn về giang gia báo cáo sự việc nhưng không ngờ tam trưởng lão giang huyền lại nở một nụ cười âm hiểm người đâu!

Giết!!

Cái gì?

Tiêu hoàng sững sờ bị tập kích trúng 2 kích trọng thương y cố gắn dùng chút sức lực còn lại để chạy vào khu rừng gần đó, vừa đi trong lòng trong lòng y nghĩ " không ngờ đc mọi chuyện đều là âm mưu hôm nay tiêu hoàng ta đã rõ lòng người

“Sau khi xog việc không những không được đền đáp ngược lại muốn giết ta diệt khẩu tiêu diệt dòng máu cuối cùng của tiêu gia hắn đang bị truy sát!

tiếng xoạt xọa trong khu rừng, khi chạy ra ngoài là một thiếu niên trọng thương

Rơi vào đường cùng đi đến vách đá sâu không thấy đáy

Đến mức đường cùng đi đến vách đá hắn nói "Hừ các ngươi loại vong ân phụ nghĩa ta bán cả gia tộc chỉ để đánh đổi được các ngươi bồi dưỡng huynh đệ ta khó đến vậy sao”

1 ông lão bước ra tay chống quải trượng là tam trưởng lão của Giang gia “!

Không phải vì huynh đệ các ngươi ngươi thiên phú quá tuyệt thế sao! Tu vi trúc cơ trung kỳ, Nhưng có thể hạ sát cường giả tu vi trúc cơ viên mãn

Nếu ta giữ lại các ngươi liệu có phải gia tộc ta sau này là nơi thứ 2 để ngươi đồ sát không!

Nên là chết đi haha à còn về phần đệ ngươi ta đã giam hắn lại chờ ngày

bán nô lệ thôi” hắn nghe vậy liền nói “

Ngươi chết tiệt!

Hừ cho dù ta chết thành quỷ cũng quyết không tha cho các ngươi!”

Bỗng chốc hắn lui lại và rơi xuống vách đá!

trước khi rơi xuống trong lòng hắn tràn đầy hối hận ” Xin lỗi đệ, sư huynh không thể giúp cho đệ có được sự bồi dưỡng từ gia tộc khác ta xin lỗi !

Nếu có kiếp sau ta sẽ bù đắp tốt cho đệ!"

Vách này sâu đến vậy rơi xuống không chết cũng thịt nát xương tan!

Chúng ta đi!

Hắn quay về Giang gia ở trong địa lao lão ta đang đứng trước mặt của Tiêu Mộng và kể lại cho hắn nghe quá trình sư huynh của hắn rơi xuống vực

“Haha lúc sư huynh ngươi rơi xuống vực hắn còn nói xin lỗi không thể cho ngươi có được quyền tu luyện nhưng mà hắn cũng đã chết rồi...

ta xem còn trong cái thành này uy hiếp được ta hahaha!

“ Tiêu Mộng nghe vậy hắn nói “ Ngươi đồ cầm thú không bằng xúc sinh! Ca ta vì ngươi làm mọi việc nhưng ngươi lấy oán báo ân!

“ nghe bị chửi lão ta nghĩ trong lòng ta nếu không giết hắn thì có thể gia tộc ta sẽ là gia tộc bị diệt thứ hai tuy trong lòng lão cũng tiếc nhân tài nhưng, phòng bệnh hơn chữa bệnh"

Ngươi lo mà dưỡng sức đi ngày mai ra chợ nô lệ không được nghỉ ngơi nữa đâu ahahah ahahaha

Tiêu Mộng nghe bị biến thành nô lệ hắn nghĩ thầm “Ca ngươi chết rồi ta sống trên đời này còn ý nghĩa gì

nói rồi hắn muốn tự vẫn chợt suy nghĩ hiện lên không ta phải sống ta phải báo thù cho ca ca ta không thể chết như vậy được

” Tại một nơi nào đó ở sâu trong khu rừng 3 thiếu niên đang đi săn bắt, đốn củi thì chợt nhận thấy 1 thân hình bên sông thấy vậy Dạ táng và Tiêu Minh cùng lên tiếng "ca nơi này có người chết "

Bạc thanh vội vàng chạy lại "mau mau mang về tông môn người này còn có khả năng sống nếu đc tông chủ ra tay"

Nói rồi 3 người cõng thanh niên này về tông Thấy vậy Tiêu Dao liền đi ra và nói

“ Ngoại hình thanh niên này thân thể ốm yếu suy nhược nhưng lại mang 1 thân tu vi nhưng sao lại đến bước đường này ?

Nói xong hắn liền trị thương cho Tiêu Hoàng bằng sinh cơ Đan

Một lúc sau Tiêu Hoàng tỉnh lại và định rời đi thấy vậy Tiêu Dao liền lên tiếng

“ Aizz đều là người hữu duyên mệnh khổ ngươi cứ ở lại tiêu dao tông một thời gian đi khôi phục lại sức lực rồi hẵn đi

” Nghe vậy hắn liền nói “ Không được ta còn em ta, ta phải cứu nó !sau khi nghe tiêu hoàng tường thuật mọi chuyện" Tiêu Dao liền nói

“Được rồi chuyện cụ thể ta đã rõ để ra bảo 3 đứa nó xuống núi vào thành xem sao có tin tức gì không

“Sau 1 hồi trò chuyện cũng biết được người này là Tiêu Hoàng Là thiếu niên trong 1 gia tộc tầm trung

vì bị gia tộc chèn ép nên mới sinh ra tính đố kị dễ bị người khác khống chế biết được sự tình của Tiêu Hoàng

Tiêu Dao chỉ nói một câu “ Aizz ngươi mệnh thật khổ a”

Bên kia sau khi trời sáng khu chợ huyên náo 1 đoàn người cùng nhau kéo 1 cái lồng to khi mở tấm vãi che trên cái lồng thì mọi người đều vây lại thì ra ở trong có một đám nô lệ xung quanh huyên náo toàn là âm thanh tranh giành

“ Nô lệ này là của ta ta chọn trước"

"Của ta, của ta"

trong đám nô lệ này có 1 thiếu niên mái tóc màu tím ngồi riêng 1 góc đây chính là em trai của Tiêu Hoàng Tiêu Mộng

Sau khi kết thúc phiên chợ cũng đã hừng đông trong lồng

chỉ còn lại thiếu niên tóc tím ngồi im trong góc một

lão Phú hào đến muốn mua nô lệ nhưng thấy chỉ còn một mình Tiêu Mộng hắn liền nói

“Hừ tiểu tử này ốm yếu ta mua về có tác dụng gì cày cuốc cũng không được”

nghe ông ta nói vậy tên buôn nô lệ liền nói “Thôi mà còn tên này cuối cùng thôi mua đi ta bớt cho ngươi 3 hào nhé”

nghe được giảm ba hào lão Phú hào liền nói “ vậy ta miễn cưỡng mua vậy nể mặt ngươi”

nghe vậy lão buôn còn nói thêm rằng “Đa tạ đa tạ lần sau có nô lệ tuyệt hảo ta sẽ đưa ngươi xem trước a đa ta.”

Sau khi chào tên phú hào xong lão buôn liền nói “Hừ cũng may tên nhóc này bán cũng dc 2 hào không thì lỗ chết lão tử

cơ thể ổm yếu nữ nhân cũng không phải hôm nay thật may mắn a”

Ở bên chỗ của Tiêu Mộng sau khi tên phú hào dẫn Tiêu Mộng về nhà hắn liền đem Tiêu Mộng ra chuồng gia súc và nói

“ Đến rồi từ bây giờ đây là nhà của ngươi Tiêu Mộng sau này ngươi sẽ ở cùng gà, trâu và bò “

thấy vậy Tiêu Mộng liền gắn sức mà nói “ Ngươi có còn là người không hả tại sao..beep”

nhưng chưa kịp nói xong 1 cú tát đau điến khiến cho tiêu mộng ngã nhào ra đất

sau khi tát Tiêu Mộng xong tên phú hào liền nói “ Hừ nuôi ngươi 1 miệng còn không cảm tạ ta chê bai cái gì, Còn nói nữa ta cho ngươi chết đói, tối nay không được ăn cơm !”

Nghe vậy nước mắt rơi trên khuôn mặt thiếu niên, khuôn mặt tuấn tú cắp mắt đầy. đặng mũi cao và mái tóc tím

Nhưng bây giờ vì ở chuồng gà nên mái tóc đã dính màu xám của phân

Hắn tuyệt vong vừa khóc vừa nói “ hic .. Ca ca ca đang ở đâu mau đến cứu ta “

Cùng lúc đó tại 1 gian phòng ở Tiêu Dao Tông ba người Bạc Thanh đã trở về và nói lại với Tiêu Hoàng cùng Tông chủ rằng 3 người bọn ta tìm cả thành cũng không thấy người như tông chủ nói

” Dạ táng và Tiêu Minh cùng nhau

trả lời “ đúng vậy a, Có lẽ hắn đã bị bán đến 1 thành trì khác chẳng ?”

Nghe vậy Tiêu Hoàng từ trên giường bệnh vội đứng dậy rồi nói “Không đâu nhấtđịnh nó còn trong thành chỉ là không biết bị bán cho hộ dân nào thôi!

Không được ta phải tìm nó..không. thể đơi được nữa

Thấy vậy Tiêu Minh bèn hỏi “ngươi có chắc chắn là nó còn ở thành này không?

“ nghe hỏi vậy Tiêu Hoàng liền trả lời “Ta chắc chắn”

Tiêu Minh liền hỏi lại” Ngươi lấy gì để chắc chắn”

Hắn trả lời “ Ta....ta tin như vậy”

Nghe vậy Tiêu Minh liền bực bội quát hắn

“Hừ ấu trĩ”

Thấy vậy Bạc Thanh liền đứng ra khuyên can

Thôi tiêu minh đệ nói ít câu đi nếu đệ bị vậy hay Dạ Táng bị ta cũng sẽ như vậy thôi

Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ đi đệ hấp tấp quá Nghe Bạc Thanh nói vậy Tiêu Minh đành phải nói

“ Hừ đệ xin lỗi.”

...

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play