Chương 3: Cảm xúc mơ màng chiếm lấy tâm trí.

Cô không muốn bẩn tay, nhưng cục tức này Sương Hàn nuốt không trôi, mà đã nuốt không trôi thì chẳng cần ép mình phải nuốt. Hôm nay Sương Hàn phải cho đôi mèo mả gà đồng này một trận, nếu không cô không còn là người nữa, Sương Hàn tiến lên. Dứt khoát giựt mạnh lấy tóc ả, Tịch Tuyết bị làm cho đau chỉ có thể kêu la:

"Con điên này, thả bà ra!"

Thả à? Nằm mơ!

Cô buông ô, mặc cho cả người bị ướt, tay còn lại tặng cho Tư Hàm một cái tát, chưa kịp để anh ta phản ứng tiếp. Sương Hàn lại cho thêm một cú trời giáng vào giữa hai chân Tư Hàm, anh ta đau đớn ôm lấy cái của quý. Cô quay sang nhìn ả tình nhân, giựt tóc hất mạnh xuống đường, váy trắng tinh khôi ướt nhẹp, dính đầy nước mưa đất cát.

Ả như một kẻ vô tội, ôm mặt khóc nức nở, tâm lý của một kẻ thứ ba.

Nghĩ rằng mình là nạn nhân, yêu không sai, người được yêu là người đúng, và ả cho rằng mình đúng.

Tư Hàm bên này vẫn còn đau đớn, anh ta nhìn Tịch Tuyết khóc, liền đi tới dỗ dành ả, ba người đứng dưới cơn mưa lạnh. Sương Hàn nhìn cặp đôi trước mắt, ân ái thắm thiết, chỉ cảm thấy buồn nôn, lòng như có ngọn lửa, cô lạnh giọng, dứt khoát nói:

"Tư Hàm, chúng ta chia tay đi."

Mối quan hệ đã nứt vỡ từ trước, giờ đây chuyện này ư giống như giọt nước tràn ly.

Anh ta nghe vậy, liền đỡ Tịch Tuyết lên, tiếng quát lớn trong làn mưa:

"Chia tay thì chia tay, em đừng có hòng động vào người em ấy!"

Thật ra, Tư Hàm đã muốn nói lời chia tay từ trước.

Tư Hàm vung tay, tát mạnh Sương Hàn một cái, cô bị cái tát này làm cho sững người. Má phải đỏ rát, đau, rất đau. Sương Hàn cắn chặt cánh môi, không khóc, cô không khóc. Nỗi buồn cô đọng trong ánh mắt, trực trào tuôn ra, anh ta tiến lên, vươn tay muốn chạm vào nơi đỏ rát đó, trong ánh mắt là nỗi niềm khó nói, liền bị Sương Hàn hất phăng.

Tư Hàm như vậy là có ý gì? Xót cho cô sao, hay là thương hại.

Đấm xong lại xoa?

Giọng nói trầm lạnh vang lên, hòa vào tiếng mưa:

"Anh xin lỗi, em về nhà đi, đừng để bị lạnh."

"Em cứ coi như mối tình này chưa từng tồn tại đi, chúc em tìm được người tốt hơn anh."

"Về lý do, anh không còn yêu em nữa, giải thoát cho nhau đi."

Từng lời từng chữ của Tư Hàm đều như dao sắc đâm sâu vào trái tim Sương Hàn, ả tình nhân tiếp lời:

"Chị à, xin chị, hãy buông tha cho chúng em đi, chúng em yêu nhau là thật."

Cô quay người, nhặt lấy ô mình lên, quay đầu lại, cười lạnh nói:

"Được, rác chị đây vứt đi, thích thì xin, coi bộ hợp với em lắm đó."

Mưa bắt đầu nặng hạt, trên dưới Sương Hàn đều ướt, cô đi mãi, rồi dừng lại ở một trạm xe buýt vắng người. Trời mưa tầm tã, xung quanh chỉ là một sắc đen mờ nhạt. Ngồi xuống ghế chờ, hốc mắt nong nóng, những tâm trạng cố gắng kìm nén nơi đáy lòng tuôn trào, thật giống cơn mưa vào lúc này.

Nước mắt nóng ấm lăn dài trên má, thì ra tình yêu mười tám năm trời cũng không thắng nổi thời gian, thì ra nó rẻ mạt tới mức này.

Kết thúc, mọi thứ thật sự đã kết thúc, kết thúc chỉ bằng vài lời nói.

Sương Hàn chìm sâu vào trong mớ cảm xúc của mình, cô nấc ghẹn. Cơn mưa lúc này như hệt thủy triều, cuốn trôi hết đi những tình yêu mà Sương Hàn đã dành cho kẻ bội bạc kia, cô không biết mình khóc trong bao lâu, thời gian cứ chầm chậm trôi qua.

Từng giây từng phút đều là nỗi buồn không thể nói ra hết, Sương Hàn biết hắn không đáng để cô phải rơi lệ, nhưng không hiểu sao. Sương Hàn lại chẳng thể kiểm soát được cảm xúc bản thân, khóc cũng được, khóc cho mọi thứ trôi đi theo nước mắt.

Mưa càng ngày càng lớn, không có dấu hiệu gì là sẽ dừng, bóng đêm như muốn nuốt chửng con người ta. Cô rời khỏi ghế chờ, hốc mắt vẫn còn đỏ, đã khóc đến sưng. Sương Hàn không muốn về nhà, cô bung dù, một mình đi dưới cơn mưa tầm tã.

Cứ đi mãi, đi mãi chẳng thấy điểm dừng, dáng vẻ dưới cơn mưa lại trông đơn độc lạnh lẽo. Sương Hàn không biết từ bao giờ, đã đi tới phố Mộng Hoa, con phố của những tay chơi, những điều phóng khoáng, những thứ kích thích đến nghiện. Dù trời có mưa, nơi đây vẫn nhộn nhịp ồn ào, dường như còn có thể lấn át đi tiếng mưa bên ngoài.

Mùi thuốc lá, nước hoa nhiều loại cứ phảng phất trong không khí lành lạnh.

Cô nhìn phố dài trước mắt, đèn điện màu vàng ấm áp soi sáng mọi thứ. những quán bar quán hát, cứ nối đuôi nhau mà trải dài. Sương Hàn nhấc từng bước, chầm chậm di chuyển trên nền đường lát gạch, đột ngột dừng lại.

Giữa nơi sầm uất, mọi thứ đều xa hoa lấp lánh, lại hiện ra một quán bar đơn giản, biển hiệu làm bằng gỗ. Trông thật khác biệt với những quán xung quanh, cô chẳng hiểu lý do vì sao lại đi về phía đó, có lẽ đơn thuần chỉ là muốn uống chút rượu, đơn thuần muốn quên đi thực tại.

Sương Hàn cất ô vào chỗ để của quán, vừa mở cửa bước vào, sắc vàng cam mờ ảo của đèn khiến cô cảm thấy thoải mái hơn vài phần. Bản nhạc du dương mềm mại lọt vào tai Sương Hàn, như một chút mật ngọt xoa dịu vết thương, cô nhìn quanh, chọn một chỗ ngồi khuất người.

Sương Hàn trên dưới đều ướt, liền cảm thấy mình lúc này trông thật thảm, cô thở dài một tiếng. Vẫy tay gọi nhân viên, Sương Hàn dựa lưng lên ghế sofa, nhấp môi uống từng ngụm nhỏ rượu vang đỏ, một cốc, hai cốc, rồi sáu cốc.

Cô không phải là người giỏi uống rượu, chỉ là mỗi lần uống rượu, đều khiến đầu óc Sương Hàn trống rỗng, quên hết những gì xảy ra trong thực tại, càng uống càng không thể dừng lại. Cô cứ uống mãi, rượu khiến cổ họng Sương Hàn nóng lên, lúc đầu ươn ướt lúc sau lại khô rát.

Tầm nhìn cô mờ dần, cổ họng dù khô rát nhưng vẫn uống không ngừng, đầu óc Sương Hàn quay cuồng, thân thể trở nên vô lực. Cô chẳng kiểm soát được bản thân, nhìn thấy rượu đã cạn, mơ màng nhìn quay.

Xung quanh quán lúc này rất đông, nhiều thanh âm hòa lẫn vào nhau, không thể nghe rõ bất cứ lời nào. Sương Hàn nhìn chiếc túi cũng ướt đẫm nước, cô với tay mở túi để lấy đồ, chính Sương Hàn cũng không biết điện thoại còn dùng được hay không.

Tầm nhìn cô mờ dần, hai bên thái dương đau nhức, Sương Hàn cầm lấy điện thoại trong túi.

Ấn nút bật trượt tận mấy lần, hai má cô hồng hồng vì rượu mạnh.

Sương Hàn nhìn không ra giờ giấc trên điện thoại, cô lảo đảo đứng dậy, cầm theo túi xách đi ra quầy bar chính. Sương Hàn muốn trở về nhà, cô nói không thành lời:

"Tính... tính tiền... cho tôi."

Mất một khoảng thời gian, cuối cùng Sương Hàn cũng đã hoàn thành nhiệm vụ thanh toán, cô lảo đảo bước đi.

Nhấc bước ra khỏi quán, bên ngoài và bên trong đúng là hai không gian khác xa nhau, bên trong là ánh đèn vàng cam ấm áp cùng những bản nhạc du dương, người nói người cười. Bên ngoài chỉ có tiếng mưa nặng hạt, những ánh đèn sáng đến chói mắt, thanh âm nặng nề của mưa càng khiến Sương Hàn thêm nặng lòng.

Cô cố gắng tìm kiếm ô của mình, nheo mắt nhìn tận mấy lần, ngắm nghía thêm mấy phút mới tìm ra ô của mình. Sương Hàn bung dù, tay cô run run, cầm ô còn không vững nói gì là đi.

Từng bước từng bước đều siêu siêu vẹo vẹo, trông đến là khổ, đến mức phải vịn tay lên tường để đi.

Sương Hàn đi dưới cơn mưa, đi không biết điểm dừng, đầu óc trống rỗng còn không nhìn ra thứ gì, không nhớ nổi đường về. Màn đêm tĩnh lặng không trăng, mây mù như tấm rèm mỏng che phủ mọi thứ trên trời cao, chỉ để lại một sắc đen u tối.

Cô không nhớ mình đi được bao lâu, cũng không nhớ đây là đâu.

Bụng Sương Hàn cảm thấy khó chịu, cồn cào buồn nôn, cô cố gắng nén nhịn. Nhưng bất khả thi, Sương Hàn ngồi sụp xuống đường, nôn ra hết mọi thứ. Cô chưa ăn gì vào bụng, nôn ra chỉ toàn chất lỏng nhão nhoẹt, trong khoang miệng đều là một mùi nồng khó ngửi.

Sương Hàn không muốn nôn, nhưng cô không thể dừng lại, cảm giác thật khó chịu.

Cuối cùng cũng dừng, lúc này Sương Hàn mới nhìn xung quanh, không biết từ khi nào cô lại đi vào nơi ngõ tối vắng lặng. Lồng ngực lại tiếp tục đau nhói, bụng cồn cào khó chịu, Sương Hàn lại nôn tiếp, sức lực cô như bị hút cạn.

Đột ngột bên tai Sương Hàn truyền đến âm thanh giống cô vừa nãy:

"Ọe... ọe..."

Hot

Comments

miemeoo🤡

miemeoo🤡

chill guy

2025-02-27

0

vna

vna

không đó thì sao 😏😏😏

2024-08-30

1

Baraai Mei Mei

Baraai Mei Mei

Đọc xong cái bị cảm xúc quá nôn theo nu9:))

2024-08-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nạn tới trong ngày.
2 Chương 2: Tình tàn theo mưa.
3 Chương 3: Cảm xúc mơ màng chiếm lấy tâm trí.
4 Chương 4: Mộng say dưới mưa.
5 Chương 5: Tuyết trắng nơi tình nên duyên.
6 Chương 6:Buông bỏ kẻ không còn tình.
7 Chương 7: Sắc trắng thanh bạch, giả tạo kinh người.
8 Chương 8: Bình minh chưa tới, mãi mãi không tới.
9 Chương 9: Chìm đắm trong cuồng si.
10 Chương 10: Lệ rơi trong thầm lặng.
11 Chương 11:Thanh âm hỗn loạn điên cuồng.
12 Chương 12: Tình đẹp như hoa.
13 Chương 13: Hôn lễ, tơ hồng nối duyên tình.
14 Chương 14: Ấm áp tựa gió thu.
15 Chương 15: Lời yêu đường mật.
16 Chương 16: Lời yêu không đáng tin.
17 Chương 17: Chăm sóc vợ nhỏ.
18 Chương 18: Cục bông nhỏ.
19 Chương 19: Tìm người trong giấc mộng.
20 Chương 20: Nhà mới.
21 Chương 21: Đuôi nhỏ bên anh.
22 Chương 22: Dần dần cách xa.
23 Chương 23: Người hỏi người đáp.
24 Chương 24: Hoàng yến trong tay, trái tim trong lồng.
25 Chương 25: Mợ tán cậu.
26 Chương 26: Cảm xúc kỳ lạ nơi đáy lòng.
27 Chương 27: Mộng tỉnh người tuôn lệ.
28 Chương 28:Hoàng yến trong lồng, vô vạn bi sầu.
29 Chương 29: Lòng ấm người cười.
30 Chương 30: Chỉ bạc dẫn lối em đi.
31 Chương 31: Người trở về, Cố Thanh Chi.
32 Chương 32: Gió đông nổi lên.
33 Chương 33: Tình ý mù quáng.
34 Chương 34: Tuyết trắng đọng lại trên sinh mạng.
35 Chương 35: Ấm áp tựa ánh bình minh.
36 Chương 36: Rối bời trong dòng cảm xúc.
37 Chương 37: Em sốt anh chăm.
38 Chương 38: Cùng có một cảm xúc kỳ lạ.
39 Chương 39: Tâm... có động hay không?
40 Chương 40: Chữ tình, khó quá.
41 Chương 41: Chậu này không thể cướp.
42 Chương 42: Đồng minh.
43 Chương 43: Cảm xúc kỳ lạ giữa hai ta.
44 Chương 44: Diễn, không chỉ một người biết.
45 Chương 45: Gió tới tuyết rơi.
46 Chương 46: Gặp lại cơn ác mộng.
47 Chương 47: Bóng đêm bủa vây.
48 Chương 48: Giả vờ.
49 Chương 49: Gần mà xa.
50 Chương 50: Giọt lệ ký ức.
51 Chương 51: Ôn Gia.
52 Chương 52: Tình cũ không quên.
53 Chương 53: Nhịp đập của trái tim.
54 Chương 54: Duyên trời.
55 Chương 55: Dỗ nhóc con lớn tuổi.
56 Chương 56: Theo sát bên người.
57 Chương 57: Tôi sẽ là đôi mắt của cô.
58 Chương 58: Tội ác sau ánh hào quang.
59 Chương 59: Hơi ấm từ anh.
60 Chương 60: Đón sinh nhật.
61 Chương 61: Gặp lại người ấy.
62 Chương 62: Lùi bước.
63 Chương 63: Lại gần bên anh.
64 Chương 64: Đưa ra ánh sáng.
65 Chương 65: Nói ra lời yêu.
66 Chương 66: Cố chấp lại càng thêm đau.
67 Chương 67: Giải thuốc.
68 Chương 68: Cùng bệnh!
69 Chương 69: Mật tình luyến ái.
70 Chương 70: Không có lý do.
71 Chương 71: Người trong lòng.
72 Chương 72: Không chịu buông.
73 Chương 73: Sự thật không thể chối.
74 Chương 74: Lợi dụng.
75 Chương 75: Lòng tin.
76 Chương 76: Bức tường vô hình.
77 Chương 77: Mắc kẹt.
78 Chương 78: Lửa giận chờ ngày.
79 Chương 79: Bảo vệ em.
80 Chương 80: Đặc biệt quan tâm.
81 Chương 81: Một khắc rung động.
82 Chương 82: Nuông chiều.
83 Chương 83: Tâm cơ.
84 Chương 84: Lời nói dối.
85 Chương 85: Mọi chuyện đều nghe em.
86 Chương 86: Thật ấm.
87 Chương 87: Rồi sẽ biết.
88 Chương 88: Sợ?
89 Chương 89: Lời phát ra từ trái tim.
90 Chương 90: Hành trình theo đuổi vợ nhỏ bắt đầu.
91 Chương 91: Được nước lấn tới.
92 Chương 92: Thích em.
93 Chương 93: Chắc chắn.
94 Chương 94: Người tuyết nhỏ, ký ức ngọt ngào.
95 Chương 95: Năm sau, năm sau nữa và nữa.
96 Chương 96: Thành thật với trái tim.
97 Chương 97: Người lạ!
98 Chương 98: Vành tai rực đỏ.
99 Chương 99: Khởi đầu của một tình yêu?
100 Thông báo của Nấm 21.
101 Chương 100: Đêm xuân bên nhau.
102 Chương 101: Xuân tới, liệu có bình an?
103 Chương 102: Lúc muốn thì không được, lúc được thì không muốn.
104 Lá thư nhỏ của Nấm
Chapter

Updated 104 Episodes

1
Chương 1: Nạn tới trong ngày.
2
Chương 2: Tình tàn theo mưa.
3
Chương 3: Cảm xúc mơ màng chiếm lấy tâm trí.
4
Chương 4: Mộng say dưới mưa.
5
Chương 5: Tuyết trắng nơi tình nên duyên.
6
Chương 6:Buông bỏ kẻ không còn tình.
7
Chương 7: Sắc trắng thanh bạch, giả tạo kinh người.
8
Chương 8: Bình minh chưa tới, mãi mãi không tới.
9
Chương 9: Chìm đắm trong cuồng si.
10
Chương 10: Lệ rơi trong thầm lặng.
11
Chương 11:Thanh âm hỗn loạn điên cuồng.
12
Chương 12: Tình đẹp như hoa.
13
Chương 13: Hôn lễ, tơ hồng nối duyên tình.
14
Chương 14: Ấm áp tựa gió thu.
15
Chương 15: Lời yêu đường mật.
16
Chương 16: Lời yêu không đáng tin.
17
Chương 17: Chăm sóc vợ nhỏ.
18
Chương 18: Cục bông nhỏ.
19
Chương 19: Tìm người trong giấc mộng.
20
Chương 20: Nhà mới.
21
Chương 21: Đuôi nhỏ bên anh.
22
Chương 22: Dần dần cách xa.
23
Chương 23: Người hỏi người đáp.
24
Chương 24: Hoàng yến trong tay, trái tim trong lồng.
25
Chương 25: Mợ tán cậu.
26
Chương 26: Cảm xúc kỳ lạ nơi đáy lòng.
27
Chương 27: Mộng tỉnh người tuôn lệ.
28
Chương 28:Hoàng yến trong lồng, vô vạn bi sầu.
29
Chương 29: Lòng ấm người cười.
30
Chương 30: Chỉ bạc dẫn lối em đi.
31
Chương 31: Người trở về, Cố Thanh Chi.
32
Chương 32: Gió đông nổi lên.
33
Chương 33: Tình ý mù quáng.
34
Chương 34: Tuyết trắng đọng lại trên sinh mạng.
35
Chương 35: Ấm áp tựa ánh bình minh.
36
Chương 36: Rối bời trong dòng cảm xúc.
37
Chương 37: Em sốt anh chăm.
38
Chương 38: Cùng có một cảm xúc kỳ lạ.
39
Chương 39: Tâm... có động hay không?
40
Chương 40: Chữ tình, khó quá.
41
Chương 41: Chậu này không thể cướp.
42
Chương 42: Đồng minh.
43
Chương 43: Cảm xúc kỳ lạ giữa hai ta.
44
Chương 44: Diễn, không chỉ một người biết.
45
Chương 45: Gió tới tuyết rơi.
46
Chương 46: Gặp lại cơn ác mộng.
47
Chương 47: Bóng đêm bủa vây.
48
Chương 48: Giả vờ.
49
Chương 49: Gần mà xa.
50
Chương 50: Giọt lệ ký ức.
51
Chương 51: Ôn Gia.
52
Chương 52: Tình cũ không quên.
53
Chương 53: Nhịp đập của trái tim.
54
Chương 54: Duyên trời.
55
Chương 55: Dỗ nhóc con lớn tuổi.
56
Chương 56: Theo sát bên người.
57
Chương 57: Tôi sẽ là đôi mắt của cô.
58
Chương 58: Tội ác sau ánh hào quang.
59
Chương 59: Hơi ấm từ anh.
60
Chương 60: Đón sinh nhật.
61
Chương 61: Gặp lại người ấy.
62
Chương 62: Lùi bước.
63
Chương 63: Lại gần bên anh.
64
Chương 64: Đưa ra ánh sáng.
65
Chương 65: Nói ra lời yêu.
66
Chương 66: Cố chấp lại càng thêm đau.
67
Chương 67: Giải thuốc.
68
Chương 68: Cùng bệnh!
69
Chương 69: Mật tình luyến ái.
70
Chương 70: Không có lý do.
71
Chương 71: Người trong lòng.
72
Chương 72: Không chịu buông.
73
Chương 73: Sự thật không thể chối.
74
Chương 74: Lợi dụng.
75
Chương 75: Lòng tin.
76
Chương 76: Bức tường vô hình.
77
Chương 77: Mắc kẹt.
78
Chương 78: Lửa giận chờ ngày.
79
Chương 79: Bảo vệ em.
80
Chương 80: Đặc biệt quan tâm.
81
Chương 81: Một khắc rung động.
82
Chương 82: Nuông chiều.
83
Chương 83: Tâm cơ.
84
Chương 84: Lời nói dối.
85
Chương 85: Mọi chuyện đều nghe em.
86
Chương 86: Thật ấm.
87
Chương 87: Rồi sẽ biết.
88
Chương 88: Sợ?
89
Chương 89: Lời phát ra từ trái tim.
90
Chương 90: Hành trình theo đuổi vợ nhỏ bắt đầu.
91
Chương 91: Được nước lấn tới.
92
Chương 92: Thích em.
93
Chương 93: Chắc chắn.
94
Chương 94: Người tuyết nhỏ, ký ức ngọt ngào.
95
Chương 95: Năm sau, năm sau nữa và nữa.
96
Chương 96: Thành thật với trái tim.
97
Chương 97: Người lạ!
98
Chương 98: Vành tai rực đỏ.
99
Chương 99: Khởi đầu của một tình yêu?
100
Thông báo của Nấm 21.
101
Chương 100: Đêm xuân bên nhau.
102
Chương 101: Xuân tới, liệu có bình an?
103
Chương 102: Lúc muốn thì không được, lúc được thì không muốn.
104
Lá thư nhỏ của Nấm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play