Hắn biết lỗi rồi

Cậu như được sinh ra ở một ngôi nhà có kỷ luật và sự nuôi dạy cực kỳ tốt, nếu như hoàn cảnh biến một con người trở nên như thế thì chẳng biết nên khen hay chê.

“Cậu soi đèn đi, thứ này để tôi cầm là được rồi.” Lăng Hải Thành mở cốp xe lấy mọi thứ ra.

Trấn Nam đi trước soi đèn, thật ra cũng không cần thiết lắm.

Đoạn đường nào đèn bị hỏng thì vẫn nhìn thấy, ánh trăng trên cao tròn vằn vặt đủ để soi sáng, tiếng côn trùng kêu râm ran, người thích yên tĩnh cho rằng đó là ồn ào nhưng còn cách nào khác ngoài việc lắng nghe đâu? Bởi vì đang là mùa hè, khí trời về đêm có chút oi bức.

Về đến nhà cả hai thay phiên nhau dùng nhà vệ sinh, chăn gối Trấn Nam đều thay mới cho vị khách quý.

Lăng Hải Thành nằm trằn trọc trong căn phòng.

Trấn Nam nhắc đến việc làm đồ handmade hóa ra là đan len, làm túi xách bằng các vật liệu khác nhau.

Những thành phẩm được cậu để gọn sang một bên, nó thật sự đẹp. Phải dùng bao nhiêu thời gian và sự tỉ mỉ để được thành phẩm hoàn hảo như vậy, thật khó để đoán.

Chiếc túi ngọc trai cứ như món hàng hiệu đắc tiền, từng hạt ngọc trai phát sáng không giống với nhân tạo chút nào.

Hắn xem xét hết ngốc ngách này đến kẹt nhỏ kia, một tiếng trôi qua vẫn chưa thấy Trấn Nam vào phòng, hắn dùng tay gối đầu đợi thêm một lúc, thật sự không đợi được người. Lần này hắn phải tự thân vận động, chạy ra bên ngoài tìm kiếm.

Hóa ra cậu ngủ ngon lành ở phòng bên cạnh, dáng vẻ an yên đó không khác với lúc cậu thức là bao. Cái nhíu mày rồi chợt giãn ra thu hút hắn đến gần, dường như cậu gặp ác mộng rồi.

Lăng Hải Thành quỳ xuống bên giường, hắn nhìn ngắm gương mặt cậu trong gang tấc, như thể muốn khắc sâu dáng vẻ này vào tâm trí. Đôi môi đang khép cứ thôi thúc hắn hãy ngậm chặt, ngấu nghiến nó, ý nghĩ thật xấu xa.

Thật lạ khi hắn nhầm lẫn Hàn Lâm Bạch là người qua đêm cùng hắn, hắn lại cuốn quýt muốn chịu trách nhiệm, hắn dùng những cử chỉ nhẹ nhàng, những lời nói ôn nhu để đối xử với người kia, vài tháng cuốn lấy nhau hắn chỉ cảm thấy muộn phiền bủa vây.

Trấn Nam đen đến cảm giác hoàn toàn trái ngược, là thứ cảm xúc muốn che chở mà không được, muốn bảo vệ mà không xong, cậu đem đến cho hắn sự nhẹ nhõm và bình lặng.

Hắn bị Hàn Lâm Bạch lấn át nên lúc đó nhìn thấy Trấn Nam chỉ có căm phẫn, cậu ta mè nheo khóc lóc nói rằng cậu đã cướp hắn đi mất. Cả hai đã kết hôn dưới sự chứng kiến của mọi người, về lí Hàn Lâm Bạch chỉ là người tình nhỏ.

Hắn vì tội lỗi vì trách nhiệm mà vung tiền mặc cho Hàn Lâm Bạch tiêu, cậu ta rất biết cách dùng tiền nên số dư biến động liên tục.

Trong vòng vài tháng, Hàn Lâm Bạch đã mua đứt vài căn nhà, quần áo phủ kính, trang sức không thiếu loại nào, những thứ đó đáng lý phải thuộc về Trấn Nam mới đúng.

Định mệnh đã quá ưu ái Lăng Hải Thành vậy mà hắn lại không biết, Trấn Nam tự bước vào vòng tay của hắn một cách hợp tình hợp lý, mặc dù bị mọi người ép nhưng nếu sớm biết là cậu, hắn đã đánh trống khua chiêng rước người về.

Giả tưởng như không có Nghiêm Xúy Liễu xuất hiện, ắt hẳn cậu phải quỳ xuống trước mặt Lăng Liên Tường để cầu xin, hắn nên biết ơn vì điều này mới phải.

Càng nghĩ hắn càng thấy mình giống như lời cô gái kia mắng chửi.

Ngày hôm nay hết Trấn Nam khóc, đến Lăng Hải Thành uất ức rơi lệ vì nhận ra cái ngu của bản thân. Hắn lặng lẽ lau nước mắt rồi leo lên giường của cậu, nhẹ nhàng đột nhập bình an mà nhắm mắt.

Một kẻ thiếu ngủ vì tính chất công việc, một kẻ mất ngủ có thâm niên ôm nhau lười biếng đến tận trưa.

Trấn Nam ngủ một giấc dài đến nổi đầu ốc sắp hỏng luôn rồi, cậu lờ mờ mở mắt tay lần mò điện thoại.

Mười hai giờ năm mươi chín, chính xác thì vừa mới nhảy sang một giờ chiều.

Trấn Nam hồn lìa khỏi xác tốc chăn ngồi dậy, cậu nhìn sang bên cạnh suýt chút thì ngất lịm. Rõ ràng cậu sắp xếp cho hắn ở phòng bên cạnh, có lý nào lại như vậy.

“Chẳng lẽ bản thân bị mộng du.” Cậu hoài nghi, tự nói với mình.

Lăng Hải Thành bị chuyển động bên cạnh đánh thức, hắn xoa mi tâm hỏi: “Cậu dậy rồi sao?”

“Tôi phải đi làm rồi.” Trấn Nam gấp gáp rời giường vào vệ sinh cá nhân, chỉ mười phút sao cậu đã ra khỏi nhà.

Đúng là điếc không sợ súng, nghèo không sợ cướp.

Trấn Nam đến phim trường không ngoài dự đoán người ta đã dẹp dọn từ lâu rồi, cậu thành công xin việc khuân vác và hỗ trợ đoàn phim, làm trong thời gian ngắn nhưng lương khá hậu hĩnh.

Cậu rối rít nhắn tin xin lỗi với người ta nhưng cơ hội không đến lần thứ hai, cậu đánh mất công việc lần này rồi. Trấn Nam dành mười phút còn lại để di chuyển đến cửa hàng bán hoa trên con hẻm nhỏ, chủ nơi đó là một học sinh cấp ba, nhỏ hơn cậu một tuổi.

Chapter
1 Hợp tác vui vẻ
2 Chuyện ngoài ý muốn
3 Quá quen với việc đó
4 Thật trùng hợp
5 Trái tim hắn có người khác rồi
6 Bạn cũ
7 Dẫn tình nhân về chào hỏi vợ
8 Cậu ấy đẹp theo cách riêng của mình
9 Tô Miên muốn đánh người
10 Nhận ra muộn màng
11 Đâu phải muốn gặp là gặp
12 Cậu đừng khóc!
13 Cậu không tiếc với hắn thứ gì
14 Hắn biết lỗi rồi
15 Hắn suy nghĩ quá đơn giản
16 Cậu không phải cố ý, đó là sự thật
17 Kẻ gây chuyện không ngại mệt
18 Tôi xin lỗi!
19 Nghiện em!
20 Theo đuổi em
21 Bây giờ tôi mới phát hiện, thật thảm mà
22 Con yên tâm!
23 Gặp lại người quen
24 Đáng ghét thật, hắn không thể hỏi người kia là ai
25 Dấu vết nhỏ, hạnh phúc to
26 Lăng Hải Thành bị gì vậy?
27 Ai cũng xem đó là điều bình thường
28 Lỡ lời, là tôi lỡ lời
29 Em ấy không biết bản thân quyến rũ đến cỡ nào
30 Bị đẩy vào nguy hiểm
31 Ngày tàn của bọn mày đã tới
32 Về nhà của chúng ta
33 Đừng gấp!
34 Đều đáp ứng mà
35 Bị điếc hả?
36 Lâu rồi không xuất hiện
37 Không cẩn thận nghe thấy cả rồi
38 Dùng thứ ông giỏi nhất để đánh bại ông
39 Không ai nợ ai
40 Tô Miên lột xác
41 Bữa cơm thân mật
42 Hóa ra có mỗi Trấn Nam nghèo
43 Cậu chỉ ngồi xem
44 Bản thân là con rối mà không hay biết
45 Công kích
46 Trải nghiệm kích thích!
47 Không giận thật à?
48 Hắn là người, hắn biết ghen!
49 Chắc là trùng hợp
50 Em ấy tính nhiệm Ôn Kha hơn là tôi
51 Kết thúc của Phương Nguyện
52 Ngày này đã đến
53 Bẫy Hàn Lâm Bạch
54 Trả lại gấp mười
55 Những kẻ từng đắt tội với em, giết!
56 E là muộn rồi
57 Vùng vẫy trước khi chết
58 Kiếm tiền để nuôi anh
59 Ấn tượng, không tốt lắm
60 Từ lâu đã nghi ngờ Ôn Kha
61 Trấn Nam bị đem ra bán đấu giá
62 Cuộc gặp gỡ năm xưa
63 Phải mua
64 Lăng Hải Du chặt đứt mối tình đơn phương
65 Sở thích trẻ con
66 Không dám nhìn
67 Hứa rồi nhé!
68 Tam tiểu thư nhà họ Lăng
69 Xin đừng châm lửa!
70 Ngọn lửa sắp lan rộng
71 Bức người quá đáng
72 Tìm đến cảm giác an toàn
73 Trấn Vi Lan
74 Cuộc giao dịch mới
75 Ly hôn
76 Lăng Hải Thành điên rồi
Chapter

Updated 76 Episodes

1
Hợp tác vui vẻ
2
Chuyện ngoài ý muốn
3
Quá quen với việc đó
4
Thật trùng hợp
5
Trái tim hắn có người khác rồi
6
Bạn cũ
7
Dẫn tình nhân về chào hỏi vợ
8
Cậu ấy đẹp theo cách riêng của mình
9
Tô Miên muốn đánh người
10
Nhận ra muộn màng
11
Đâu phải muốn gặp là gặp
12
Cậu đừng khóc!
13
Cậu không tiếc với hắn thứ gì
14
Hắn biết lỗi rồi
15
Hắn suy nghĩ quá đơn giản
16
Cậu không phải cố ý, đó là sự thật
17
Kẻ gây chuyện không ngại mệt
18
Tôi xin lỗi!
19
Nghiện em!
20
Theo đuổi em
21
Bây giờ tôi mới phát hiện, thật thảm mà
22
Con yên tâm!
23
Gặp lại người quen
24
Đáng ghét thật, hắn không thể hỏi người kia là ai
25
Dấu vết nhỏ, hạnh phúc to
26
Lăng Hải Thành bị gì vậy?
27
Ai cũng xem đó là điều bình thường
28
Lỡ lời, là tôi lỡ lời
29
Em ấy không biết bản thân quyến rũ đến cỡ nào
30
Bị đẩy vào nguy hiểm
31
Ngày tàn của bọn mày đã tới
32
Về nhà của chúng ta
33
Đừng gấp!
34
Đều đáp ứng mà
35
Bị điếc hả?
36
Lâu rồi không xuất hiện
37
Không cẩn thận nghe thấy cả rồi
38
Dùng thứ ông giỏi nhất để đánh bại ông
39
Không ai nợ ai
40
Tô Miên lột xác
41
Bữa cơm thân mật
42
Hóa ra có mỗi Trấn Nam nghèo
43
Cậu chỉ ngồi xem
44
Bản thân là con rối mà không hay biết
45
Công kích
46
Trải nghiệm kích thích!
47
Không giận thật à?
48
Hắn là người, hắn biết ghen!
49
Chắc là trùng hợp
50
Em ấy tính nhiệm Ôn Kha hơn là tôi
51
Kết thúc của Phương Nguyện
52
Ngày này đã đến
53
Bẫy Hàn Lâm Bạch
54
Trả lại gấp mười
55
Những kẻ từng đắt tội với em, giết!
56
E là muộn rồi
57
Vùng vẫy trước khi chết
58
Kiếm tiền để nuôi anh
59
Ấn tượng, không tốt lắm
60
Từ lâu đã nghi ngờ Ôn Kha
61
Trấn Nam bị đem ra bán đấu giá
62
Cuộc gặp gỡ năm xưa
63
Phải mua
64
Lăng Hải Du chặt đứt mối tình đơn phương
65
Sở thích trẻ con
66
Không dám nhìn
67
Hứa rồi nhé!
68
Tam tiểu thư nhà họ Lăng
69
Xin đừng châm lửa!
70
Ngọn lửa sắp lan rộng
71
Bức người quá đáng
72
Tìm đến cảm giác an toàn
73
Trấn Vi Lan
74
Cuộc giao dịch mới
75
Ly hôn
76
Lăng Hải Thành điên rồi

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play