Trên xe ngựa

Thẩm Hi Dao:“Được rồi,tiếp tục đi thôi,còn lề mề thì không xong đâu”

Y nói xong thì bước lên xe ngựa trước,không còn quan tâm đến hai người kia nữa

Tinh Tuyết Tuyết hí hửng,cô nhóc chậm rãi dắt Hà Sở Tiêu lên xe ngựa:“Tỷ tạm thời không có con ngựa khác,đệ tạm thời ngồi cùng với sư tôn đi”

Hà Sở Tiêu gật đầu đi vào trong,không ngờ vừa vào lại gặp ngay ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Hi Dao.Tình cảnh đã đảo ngược,người bị dọa bây giờ lại là Hà Sở Tiêu

Hắn bị ánh mắt đó sợ đến xanh mặt,bàn chân run rẩy không muốn ngồi xuống,hắn quay người định chạy ra ngoài nhưng liền bị giọng nói lạnh như băng của Thẩm Hi Dao kéo về:“Đi đâu?Ngươi không muốn theo bọn ta à?”

Hà Sở Tiêu hoảng sợ đến mức hai mắt đã bắt đầu ầng ậc nước,dường như chỉ cần Thẩm Hi Dao nói thêm câu nào nữa thôi là hắn sẽ bật khóc thật to

Thẩm Hi Dao nhăn mặt:“Ta đáng sợ lắm sao?”

“Không…không có…”.Hà Sở Tiêu không dám nhìn thẳng y,chỉ biết cúi mặt sợ sệt

Thật ra y chỉ đang thả lỏng gương mặt của mình thôi,nhưng vì đôi mắt vốn xếch lên và gương mặt không cảm xúc từ đó giờ của Thẩm Hi Dao nên khiến y trông không đáng sợ hơn trong mắt của Hà Sở Tiêu

Thẩm Hi Dao nhận ra điều này,bị trẻ con,đặc biệt là Hà Sở Tiêu nhìn mình bằng sự sợ hãi như vậy khiến y khó chịu vô cùng

“Ngồi xuống đi”.Y cố tỏ ra thân thiện hết mức:“Ta không ăn thịt ngươi đâu”

Giọng Tinh Tuyết Tuyết cũng vọng vào:“Đệ ngồi đi,sư tôn đã nhận đệ rồi thì không đánh đệ đâu mà lo”

Đã nhận được lời của Tinh Tuyết Tuyết bên ngoài,Hà Sở Tiêu mới chậm rãi quỳ gối xuống,ngồi đối diện với Thẩm Hi Dao

Xe ngựa tiếp tục hành trình,trong xe không ai nói câu nào,Hà Sở Tiêu thì ngồi khép nép,cúi mặt nhìn xuống chứ không dám nhìn thẳng

Thẩm Hi Dao cũng không nhìn hắn,y giữ gương mặt lạnh tanh giả vờ nhìn ra ngoài cửa xe.Nhưng y vẫn là không kiềm được khẽ liếc qua Hà Sở Tiêu đang rụt rè phía trước mặt

Bấy giờ Hà Sở Tiêu chỉ mới là một đứa trẻ thôi,trước đó còn bị đánh hội đồng nên khắp cơ thể chằn chịt những vết thương cộng thêm bụi bặm lấm lem,vậy mà vẫn không thể giấu được nét đẹp thanh tú thuần khiết của hắn

Quả là nhân vật chính,cho dù gặp hoàn cảnh thế nào thì vẫn không chìm được mà

“Ngươi tên gì?”.Thẩm Hi Dao dù biết nhưng vẫn hỏi cho có lệ

Hà Sở Tiêu bị hỏi bất chợt nên hắn giật mình một cái rồi mới ngẩn mặt lên nhìn Thẩm Hi Dao:“Dạ?”

Y nhíu mày:“Ta hỏi ngươi tên gì?”

Hà Sở Tiêu ngập ngừng:“Con…con là Hà Sở Tiêu”

Thẩm Hi Dao:“Ừm,vậy bây giờ ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Hà Sở Tiêu:“…con không biết nữa…”

Dường như Hà Sở Tiêu rất sợ khi mình trả lời như vậy sẽ khiến Thẩm Hi Dao không vui,hắn cúi gầm mặt,dáng vẻ lén la lén lút như đã làm ra chuyện gì sai trái lắm

“Chính ngươi cũng không biết mình bao nhiêu tuổi sao?”.Thẩm Hi Dao ngạc nhiên:“Là ngươi không biết hay cố tình giấu ta?”

Hà Sở Tiêu:“Con không biết thật mà”

Thẩm Hi Dao:“Được,không biết thì thôi”

Trong xe ngựa lại lần nữa chìm vào tĩnh lặng,Hà Sở Tiêu không dám nói mà Thẩm Hi Dao cũng không còn gì để hỏi thêm nên thôi

Đột nhiên từ bụng Hà Sở Tiêu vang lên tiếng rột rột,hắn sững sờ trong giây lát rồi đỏ mặt ôm bụng:“Con…con…”

“Ngươi đói sao?”.Thẩm Hi Dao nhướng mày

Hà Sở Tiêu:“Không có gì đâu…con chỉ là…”

Còn chưa nói xong thì một chiếc bánh hoa quế được Thẩm Hi Dao ném ra,rơi trúng vào người Hà Sở Tiêu.Hắn ngạc nhiên nhìn chiếc bánh này rồi nhìn y

Thẩm Hi Dao không chút biến sắc,giọng điệu có phần khinh bỉ:“Đúng là đồ ăn mày,làm ta phải mất một chiếc bánh để cho ngươi”

Hà Sở Tiêu mím môi,cầm lấy chiếc bánh quế hoa kia trả về cho Thẩm Hi Dao:“Con không đói đâu…”

Thẩm Hi Dao liếc xuống:“Ta cho ngươi,ngươi không được từ chối”

Cầm chiếc bánh đó một lúc,cuối cùng vì đã đói quá lâu nên Hà Sở Tiêu cũng quyết định ăn.Hắn ăn ngấu nghiến như thể đã bị bỏ đói từ rất lâu rồi

[Điểm thiện cảm:+10]

“Cái gì?”.Thẩm Hi Dao không lường trước được sự việc này,y trố mắt lên bảng điểm trước mặt:“Ta đối xử vậy với hắn mà cũng có thiện cảm sao?”

Linh Điệp không giải đáp thắc mắc này của Thẩm Hi Dao,thông báo xong thì biến mất tiêu.Thẩm Hi Dao bĩu môi lầm bầm:“Làm ăn chẳng có tâm gì hết”

Sau khi ăn xong Hà Sở Tiêu vẫn giữ dáng vẻ rụt rè đó,không nói thêm lời nào.Bỗng một lọ thuốc từ chỗ Thẩm Hi Dao lăn về phía hắn,đến khi đụng vào chân hắn thì lọ thuốc đó mới dừng lại

Thẩm Hi Dao hờ hững nói:“Bôi thuốc đi,bằng không người ngoài lại tưởng ta thích hành hạ trẻ con”

Hà Sở Tiêu cầm lọ thuốc lên,nhìn bằng ánh mắt khó hiểu:“Cái này để làm gì vậy ạ?”

Thẩm Hi Dao tặc lưỡi bực mình:“Dùng để bôi lên vết thương đó,sao cái gì ngươi cũng không biết vậy?”

Đã nói vậy rồi mà Hà Sở Tiêu vẫn bày ra vẻ mặt không hiểu,hắn xoay lọ thuốc đủ kiểu,sau đó mở nắp hửi hửi,thậm chí còn dùng lưỡi liếm thử

Y vội giật lại lọ thuốc,tránh hành vi tự tìm tới cái chết của hắn:“Ngươi điên hả?Cái này dùng để bôi ngoài da mà!”

Hết cách,Thẩm Hi Dao chỉ dành thở dài:“Ngươi nhích lại gần đây”

Hà Sở Tiêu ngơ ngác,chưa kịp thấm những lời mà Thẩm Hi Dao nói.Còn Thẩm Hi Dao thật sự chỉ muốn lại bóp cổ cho cái tên này chết đi cho rồi,để đây chỉ như nuôi ong tay áo thôi

“Sao ạ?”

Thẩm Hi Dao:“Ta bảo ngươi nhích lại đây”

“…nhích lại ạ…?”

Thấy Hà Sở Tiêu không nghe lời mình,y bực lắm nhưng không làm được gì.Chính y là người tiến lại gần hơn với Hà Sở Tiêu

Y một tay cầm lọ thuốc lên,một tay nâng cánh tay của Hà Sở Tiêu lên,nhẹ nhàng thoa thuốc lên vết thương vẫn còn đang rỉ máu của hắn

Hà Sở Tiêu bất giác muốn rụt tay về:“A…đau…”

Thẩm Hi Dao giữ chặt,không cho hắn toại nguyện:“Đau mới hết được”

Sau khi thoa thuốc lên tay xong thì Thẩm Hi Dao lấy một ít bột thuốc dịu dàng chậm lên vết thương trên má Hà Sở Tiêu

Nhưng lần này hắn không kêu la gì cả,chỉ lặng lẽ ngắm nữ nhân ngoài lạnh trong nóng trước mắt này,trái tim không kiểm soát được mà đập liên hồi

[Điểm thiện cảm:+100]

Chapter
1 Tặng tiểu thuyết
2 Vị khách may mắn
3 Xuyên không rồi!
4 Hai vị phong chủ
5 Tam Nhất
6 Cãi nhau
7 Cơ hội xoay chuyển
8 Thiếu nữ kì lạ
9 Nhiệm vụ mới
10 Lên đường
11 Có phải muội không?
12 Gặp Hà Sở Tiêu
13 Trên xe ngựa
14 Đến phòng trọ
15 Hồ nước nóng
16 Không thể cứu rỗi
17 Phải biết cầm đũa
18 Dạy cầm đũa
19 Thả đèn
20 Nhà ủy thác
21 Kế hoạch
22 Hôm nay lên kiệu hoa
23 Cảnh cáo
24 Tiếng cười ma mị
25 Diệp gia có bí mật
26 Diệp Linh Lung cầu xin
27 Hồ ly
28 Hồ ly
29 Truy tìm
30 Tử Linh
31 Bích Liên
32 Câu chuyện hồ ly chưa kể
33 Lần đầu gặp mặt
34 Nụ hôn của cả hai
35 Chủ động hôn
36 Người ta thương
37 Hồng Liên Lâu
38 Hắn đã bảo vệ y
39 Y không hối hận
40 Ngủ chung
41 Diệp gia bị vu oan
42 Giao dịch với Ám Tình
43 Ta chỉ cần một thê tử
44 Gặp Tiểu Ly
45 Ta sợ lắm
46 Bị giam giữ
47 Bị thiêu sống
48 Một trăm năm trước chúng ta từng như vậy
49 Trở về Diệp gia
50 Diệp Lục Đan đã hi sinh
51 Chưởng môn
52 Trở về Áng Ngọc Phong
53 Gặp ác mộng
54 Tàng Thư Các
55 Theo lời đồn đại
56 Năm đó ở Nguyệt Dạ Trấn
57 Đến Mạn Đàm Tông
58 Đối thoại với Mộ tông chủ
59 Gặp Cầm Đình An
60 Cầm Đình An là Cầm Dương
61 Bị đuổi thẳng
62 Bỏng tay
63 Bôi thuốc
64 Cuộc thi Đạm Hội
65 Dạy Hà Sở Tiêu luyện kiếm
66 Ta quên mang y phục
67 Đệ nói dối
68 Sư tôn kì lạ vậy?
69 Linh Điệp hóa người
70 Linh Điệp bị đánh
71 Quy chế thần khí
72 Hắn quyết tâm
73 Có người không biết điều
74 Gặp lại Cầm Đình An
75 Cây cung Chu Huyết
76 Thiếu nữ bị phạt quỳ
77 Chúc Hiểu Phong thích y?
78 Ngủ chung
79 Tinh Tuyết Tuyết cũng nghi ngờ
80 Người tình của sư tôn
81 Ngũ Điệp Sơn như là nhà
82 Tại sảnh chính
83 Bên trong kết giới
84 Khổng Nhãn Xà
85 Vì cứu Hà Sở Tiêu
86 Bách gia tiên môn cãi vả
87 Bảng xếp hạng
88 Quyết định xuống núi
89 Cảm giác lạc lõng
90 Xung đột dưới trấn
91 Vô tình cứu một nữ yêu
92 Thánh nữ ma tộc
93 Quyết định đến ma tộc
94 Cha con ma vương
95 Bị ma vương phát hiện
96 Không thể phản kháng
97 Là nàng đã sai?
98 Sao người giết mẫu thân của con?
99 Một Hà Sở Tiêu,hai Hà Sở Tiêu
100 Người giết con đi
101 Y tỉnh lại
102 Làm sao trách hắn được
103 Cực kỳ…anh tuấn
104 Có đồ đệ nào ôm sư tôn thế kia không?
105 Một tay ả gây ra
106 Càng lớn càng không sợ trời không sợ đất
107 Cùng người đó cô đơn suốt đời
108 Người đó…rất ghét con
109 Vệt nứt Giao Thiên
110 Dễ dàng khâu lại vệt nứt Giao Thiên vậy sao?
111 Sư tôn…sao người lại…?
112 Lê Tịch Tô
113 Như hai giọt nước
114 Hắn phải nói gì với người đây?
115 Đẩy Hà Sở Tiêu vào vệt nứt Giao Thiên
116 Vừa là lời nguyền,vừa là căn bệnh
117 Đừng nghĩ nữa
118 Thẩm Hoa-Tinh Diệu
119 Bởi vì thấp hèn
120 Nàng đã quen rồi
121 Ngươi muốn học tu tiên không?
122 Sự chờ mong cuối cùng thành công cốc
123 Bởi vì nàng còn yêu
124 Sống thua cả súc vật
125 Cẩn thận cái người tên Thẩm Hoa
126 Hắn làm sao dám bênh nàng chứ
127 Màn kịch hay
128 Chúng ta có tội tình gì?
129 Chỉ cần gọi ta là A Tình thôi
130 Đó không phải sự trùng hợp
131 Xinh như con gái
132 Cần một cái tên đàng hoàng để làm gì chứ?
133 Muốn đến là đến,muốn đi là đi sao?
134 Vốn không có tình cảm nam nữ
135 Người đã không còn là người nữa
136 Bớt dùng lòng tốt vô tích sự đó đi
137 Hắn dường như có tất cả
138 Đó là phụ thân của ta
139 Như một vòng tuần hoàn cay nghiệt
140 Ngươi thua rồi
141 Cố chấp đến mù quáng
142 Con quạ này không giống bình thường
143 Sư tỷ,là muội tự nguyện
144 Một trăm roi tiên
145 Con sợ rồi…
146 Chỉ mong ông trời thương mình
147 Ai cho phép ngươi động vào người của ta!
148 Chỉ dành cho ngươi
149 Chắc gì sau này nó tha cho ngươi một mạng?
150 Rốt cuộc vẫn gặp lại
151 Cứ để ta chịu thay muội
152 Ba năm phong bế linh lực
153 Tiểu nhân là Long Sênh
154 Người không thấy vui sao?
155 Có phải Thẩm tông sư hơi quá lời rồi không?
156 Người đừng hòng thoát khỏi tay con
157 Ông trời trả muội muội lại cho ta đi
158 Ngũ Điệp Sơn vì ngươi mà sụp đổ rồi
159 Con không chọc người nữa
160 Thi thể thậm chí không còn nguyên vẹn
161 Để Tuyết Tuyết tự quyết định
162 Giết thẳng không tha
163 Ngay từ đầu người đã chưa từng thích con
164 “Ta lần nữa bị người mình tin tưởng bỏ rơi”
165 Được,chỉ lần này thôi
166 Là nhờ chiếc túi thơm này
167 Ngay từ đầu Ngũ Điệp Sơn đã tự chuốc lấy rắc rối
168 Cùng con…vui vẻ một đêm
169 Xem cậu như một ‘thê tử’
170 Vẫn bặt vô âm tín
171 Cũng đáng để tha mạng sao?
172 Ta tự làm tự chịu
173 Con đơn giản là tin y
174 Là tiểu tình nhân duy nhất của ma vương
175 Vì con trai của nàng
176 Giống bao nữ tử chân yếu tay mềm khác
177 Sư tôn đang khóc vì hắn ư?
178 Người đừng giận con nữa được không?
179 Người ôm con đi
180 Ngươi tha cho hắn đi
181 Hai người vẫn là sư đồ
182 Vì sao không còn thở nữa?
183 Trẻ con cũng không tha
184 Có con với Hà Sở Tiêu thì ai dỗ đây?
185 Huynh ấy bị trọng thương
186 Đến lúc phải bị vứt bỏ
Chapter

Updated 186 Episodes

1
Tặng tiểu thuyết
2
Vị khách may mắn
3
Xuyên không rồi!
4
Hai vị phong chủ
5
Tam Nhất
6
Cãi nhau
7
Cơ hội xoay chuyển
8
Thiếu nữ kì lạ
9
Nhiệm vụ mới
10
Lên đường
11
Có phải muội không?
12
Gặp Hà Sở Tiêu
13
Trên xe ngựa
14
Đến phòng trọ
15
Hồ nước nóng
16
Không thể cứu rỗi
17
Phải biết cầm đũa
18
Dạy cầm đũa
19
Thả đèn
20
Nhà ủy thác
21
Kế hoạch
22
Hôm nay lên kiệu hoa
23
Cảnh cáo
24
Tiếng cười ma mị
25
Diệp gia có bí mật
26
Diệp Linh Lung cầu xin
27
Hồ ly
28
Hồ ly
29
Truy tìm
30
Tử Linh
31
Bích Liên
32
Câu chuyện hồ ly chưa kể
33
Lần đầu gặp mặt
34
Nụ hôn của cả hai
35
Chủ động hôn
36
Người ta thương
37
Hồng Liên Lâu
38
Hắn đã bảo vệ y
39
Y không hối hận
40
Ngủ chung
41
Diệp gia bị vu oan
42
Giao dịch với Ám Tình
43
Ta chỉ cần một thê tử
44
Gặp Tiểu Ly
45
Ta sợ lắm
46
Bị giam giữ
47
Bị thiêu sống
48
Một trăm năm trước chúng ta từng như vậy
49
Trở về Diệp gia
50
Diệp Lục Đan đã hi sinh
51
Chưởng môn
52
Trở về Áng Ngọc Phong
53
Gặp ác mộng
54
Tàng Thư Các
55
Theo lời đồn đại
56
Năm đó ở Nguyệt Dạ Trấn
57
Đến Mạn Đàm Tông
58
Đối thoại với Mộ tông chủ
59
Gặp Cầm Đình An
60
Cầm Đình An là Cầm Dương
61
Bị đuổi thẳng
62
Bỏng tay
63
Bôi thuốc
64
Cuộc thi Đạm Hội
65
Dạy Hà Sở Tiêu luyện kiếm
66
Ta quên mang y phục
67
Đệ nói dối
68
Sư tôn kì lạ vậy?
69
Linh Điệp hóa người
70
Linh Điệp bị đánh
71
Quy chế thần khí
72
Hắn quyết tâm
73
Có người không biết điều
74
Gặp lại Cầm Đình An
75
Cây cung Chu Huyết
76
Thiếu nữ bị phạt quỳ
77
Chúc Hiểu Phong thích y?
78
Ngủ chung
79
Tinh Tuyết Tuyết cũng nghi ngờ
80
Người tình của sư tôn
81
Ngũ Điệp Sơn như là nhà
82
Tại sảnh chính
83
Bên trong kết giới
84
Khổng Nhãn Xà
85
Vì cứu Hà Sở Tiêu
86
Bách gia tiên môn cãi vả
87
Bảng xếp hạng
88
Quyết định xuống núi
89
Cảm giác lạc lõng
90
Xung đột dưới trấn
91
Vô tình cứu một nữ yêu
92
Thánh nữ ma tộc
93
Quyết định đến ma tộc
94
Cha con ma vương
95
Bị ma vương phát hiện
96
Không thể phản kháng
97
Là nàng đã sai?
98
Sao người giết mẫu thân của con?
99
Một Hà Sở Tiêu,hai Hà Sở Tiêu
100
Người giết con đi
101
Y tỉnh lại
102
Làm sao trách hắn được
103
Cực kỳ…anh tuấn
104
Có đồ đệ nào ôm sư tôn thế kia không?
105
Một tay ả gây ra
106
Càng lớn càng không sợ trời không sợ đất
107
Cùng người đó cô đơn suốt đời
108
Người đó…rất ghét con
109
Vệt nứt Giao Thiên
110
Dễ dàng khâu lại vệt nứt Giao Thiên vậy sao?
111
Sư tôn…sao người lại…?
112
Lê Tịch Tô
113
Như hai giọt nước
114
Hắn phải nói gì với người đây?
115
Đẩy Hà Sở Tiêu vào vệt nứt Giao Thiên
116
Vừa là lời nguyền,vừa là căn bệnh
117
Đừng nghĩ nữa
118
Thẩm Hoa-Tinh Diệu
119
Bởi vì thấp hèn
120
Nàng đã quen rồi
121
Ngươi muốn học tu tiên không?
122
Sự chờ mong cuối cùng thành công cốc
123
Bởi vì nàng còn yêu
124
Sống thua cả súc vật
125
Cẩn thận cái người tên Thẩm Hoa
126
Hắn làm sao dám bênh nàng chứ
127
Màn kịch hay
128
Chúng ta có tội tình gì?
129
Chỉ cần gọi ta là A Tình thôi
130
Đó không phải sự trùng hợp
131
Xinh như con gái
132
Cần một cái tên đàng hoàng để làm gì chứ?
133
Muốn đến là đến,muốn đi là đi sao?
134
Vốn không có tình cảm nam nữ
135
Người đã không còn là người nữa
136
Bớt dùng lòng tốt vô tích sự đó đi
137
Hắn dường như có tất cả
138
Đó là phụ thân của ta
139
Như một vòng tuần hoàn cay nghiệt
140
Ngươi thua rồi
141
Cố chấp đến mù quáng
142
Con quạ này không giống bình thường
143
Sư tỷ,là muội tự nguyện
144
Một trăm roi tiên
145
Con sợ rồi…
146
Chỉ mong ông trời thương mình
147
Ai cho phép ngươi động vào người của ta!
148
Chỉ dành cho ngươi
149
Chắc gì sau này nó tha cho ngươi một mạng?
150
Rốt cuộc vẫn gặp lại
151
Cứ để ta chịu thay muội
152
Ba năm phong bế linh lực
153
Tiểu nhân là Long Sênh
154
Người không thấy vui sao?
155
Có phải Thẩm tông sư hơi quá lời rồi không?
156
Người đừng hòng thoát khỏi tay con
157
Ông trời trả muội muội lại cho ta đi
158
Ngũ Điệp Sơn vì ngươi mà sụp đổ rồi
159
Con không chọc người nữa
160
Thi thể thậm chí không còn nguyên vẹn
161
Để Tuyết Tuyết tự quyết định
162
Giết thẳng không tha
163
Ngay từ đầu người đã chưa từng thích con
164
“Ta lần nữa bị người mình tin tưởng bỏ rơi”
165
Được,chỉ lần này thôi
166
Là nhờ chiếc túi thơm này
167
Ngay từ đầu Ngũ Điệp Sơn đã tự chuốc lấy rắc rối
168
Cùng con…vui vẻ một đêm
169
Xem cậu như một ‘thê tử’
170
Vẫn bặt vô âm tín
171
Cũng đáng để tha mạng sao?
172
Ta tự làm tự chịu
173
Con đơn giản là tin y
174
Là tiểu tình nhân duy nhất của ma vương
175
Vì con trai của nàng
176
Giống bao nữ tử chân yếu tay mềm khác
177
Sư tôn đang khóc vì hắn ư?
178
Người đừng giận con nữa được không?
179
Người ôm con đi
180
Ngươi tha cho hắn đi
181
Hai người vẫn là sư đồ
182
Vì sao không còn thở nữa?
183
Trẻ con cũng không tha
184
Có con với Hà Sở Tiêu thì ai dỗ đây?
185
Huynh ấy bị trọng thương
186
Đến lúc phải bị vứt bỏ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play