Nhà ủy thác

Sáng hôm sau,cả ba người tiếp tục lên đường,theo dự kiến của chiếc xe ngựa với tốc độ chậm rì này thì phải mấy ngày nữa mới đến Nguyệt Dạ Trấn được

Thẩm Hi Dao ngồi trên xe mặt tay chân ngứa ngáy không dám cử động mạnh.Hừ,đối diện có một Hà Sở Tiêu đang nhìn chằm chằm thì y cũng nên biết rằng mình phải giữ gìn thể diện của mình chứ

Nhắc tới là bực mình,chỉ vì không còn con ngựa nào cho Hà Sở Tiêu nữa nên bất đắc dĩ lại ngồi chung xe với Thẩm Hi Dao

Nhờ hôm qua Hà Sở Tiêu được tắm rửa sạch sẽ nên bây giờ trông hắn cũng không còn lôi thôi nhếch nhác nữa,thay vào đó là làn da trắng,đôi mắt to tròn như hai viên ngọc sáng,mang lại cảm giác rằng đứa trẻ này thật sự vô hại

Vô hại?

Sẽ không ai nói rằng một kẻ sau này giết người không gớm tay là vô hại đâu

Ba ngày sau,cuối cùng xe ngựa cũng đến được Nguyệt Dạ Trấn

Lá thư của người ủy thác cho Ngũ Điệp Sơn là của Diệp viên ngoại,người giàu nhất Nguyệt Dạ Trấn này.Đáng ra môn phái gần đây nhất là Mạt Lăng Môn,nhưng đây chỉ là một môn phái nhỏ,dù có gần nhưng Diệp viên ngoại vẫn quyết định chọn gửi cho Ngũ Điệp Sơn

Xem ra cũng bất công,vì là môn phái nhỏ nên không nhận được nhiều sự tin tưởng của người dân.Mạt Lăng Môn mà biết được chuyện này chắc hận Ngũ Điệp Sơn đến tận xương tủy quá

“Tông sư,tôi đã chờ ngài từ rất lâu rồi”.Cánh cổng mở ra,một người phụ nữ trung niên đã đứng đó từ lâu,hai bên là hai người hầu đang cúi mặt

Thẩm Hi Dao từ từ bước xuống xe,nhận ra đây là vị phu nhân duy nhất của Diệp gia này.Diệp phu nhân hai mắt đỏ hoe,có lẽ là vừa mới khóc xong

Diệp phu nhân thấy y thì chạy đến:“Ngài đến đúng hẹn lắm,Ngũ Điệp Sơn quả là không phụ chúng tôi mà”

Diệp phu nhân cầm một chiếc khăn thêu trắng,liên tục lau lên mặt,dù trên đó không có giọt nước mắt nào.Bàn tay hơi nhăn xíu,nhưng trắng mịn,biểu hiện rõ ràng của người phụ nữ được cưng chiều,không phải làm quá nhiều việc nặng nhọc

Thẩm Hi Dao:“Phu nhân,chúng ta vào trong rồi hãy nói sau”

Diệp phu nhân gật đầu lia lịa,nhanh chóng dẫn Thẩm Hi Dao vào trong.Trên đường vừa đi vừa nói,dù vậy cũng không quên rặn ra mấy giọt nước mắt

Bên này Tinh Tuyết Tuyết vừa bước xuống xe liền vội nhờ vả một cô hầu nữ:“Làm phiền,có thể chuẩn bị cho sư đệ của tôi một căn phòng được không?”

Được người tu tiên đến nhà,người nhà họ Diệp vui mừng còn không hết ấy chứ,chỉ mong có thể phục vụ tốt nhất

Cô nữ hầu kia không ngoại lệ,hành lễ kính trọng,dừng ở mức kính trọng vì Tinh Tuyết Tuyết vốn nhỏ tuổi hơn:“Không vấn đề gì,nô tì sẽ chuẩn bị căn phòng tốt nhất”

Nói xong cô nữ hầu nắm tay Hà Sở Tiêu đi rẽ sang một hướng khác.Tinh Tuyết Tuyết nhìn theo một hồi rồi cũng vào trong chung với Thẩm Hi Dao

Diệp viên ngoại đã ngồi bên trong chờ sẵn,thấy Thẩm Hi Dao bước vào thì không tài nào giấu được sự phấn khích,nhanh chóng đứng dậy dẫn y vào tận bên trong

“Thẩm tông sư,may quá,ngài đến rồi”

Thẩm Hi Dao ngồi xuống ghế,trước hết là chỉnh lại tóc tai và y phục trước rồi mới nhìn sang.Diệp phu nhân cùng Diệp viên ngoại đã ổn định từ trước

Diệp viên ngoại ra lệnh cho nữ hầu:“Mau rót trà cho Thẩm tông sư,còn ngây ra đó làm gì?”

Giọng điệu có phần gắt gỏng,chắc Diệp viên ngoại cảm thấy như vậy sẽ thất lễ với khách quý nên nhất thời nổi nóng.Dù vậy theo mắt nhìn của Thẩm Hi Dao thì cảm nhận thấy Diệp viên ngoại này không có vẻ gì là giống với ác bá thời phong kiến cho lắm

Tuy không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài nhưng Thẩm Hi Dao thấy sao thì nói vậy thôi

Diệp phu nhân là người cất lời trước:“Từ Ngũ Điệp Sơn đến đây cũng khá xa,chúng tôi cứ tưởng còn phải lâu hơn như vậy nữa cơ”

Diệp viên ngoại nói tiếp:“Sớm hơn chúng tôi dự định nữa,Ngũ Điệp Sơn thật không làm người ta thất vọng”

Đứng trước những lời khen có cánh của cặp vợ chồng nhà này,Thẩm Hi Dao nhâm nhi tách trà rồi mới bình thản đáp lời:“Quá khen rồi,người của Ngũ Điệp Sơn trước giờ đều luôn hành sự như vậy”.Y nói:“Luôn đặt uy tín lên hàng đầu”

Diệp viên ngoại đặt tay lên ngực,làm hành động như đã an tâm hơn:“Không phụ chúng tôi đã đặt niềm tin lên Ngũ Điệp Sơn”

Không dài dòng nữa,Thẩm Hi Dao đi vào vấn đề chính:“Vậy…lão gia có thể nói rõ sự tình cho ta biết được không?”

Mấy năm trở lại đây,trong Nguyệt Dạ Trấn này xuất hiện rất nhiều các vụ mất tích,nạn nhân chủ yếu là các tân nương đang trên đường xuất giá

Nói đúng hơn là mất tích một thời gian thì sẽ trở về,nhưng thứ mà người nhà của các tân nương đó nhận lại là cái xác không còn một mảnh vải và bị cấu xé đến biến dạng,không nhìn rõ gương mặt của con gái họ

Hầu hết các tân nương trong trấn này đều không thoát khỏi việc này,cứ hễ kiệu hoa lên đường là y như rằng một thảm cảnh sẽ xảy ra

Diệp viên ngoại vừa kể vừa dùng gương mặt buồn hiu:“Hai người con gái của lão đây cũng không thoát được.Đêm đó Diệp Noan và Diệp Hàn Nhi đi chơi,nhưng đã khuya rồi mà vẫn không thấy về…”

Dường như cảm thấy khi kể thì mình sẽ đau lòng hơn nên Diệp viên ngoại đã dừng lại.Mà cho dù lão không kể nữa thì Thẩm Hi Dao cũng hiểu được câu chuyện đằng sau

Sự việc diễn ra theo đúng như của nguyên tác,nhưng khác một điểm rằng Thẩm Hi Dao trong nguyên tác không thèm nghe lời kể của Diệp viên ngoại đã vội vàng hành động.Thì ả nổi tiếng là hành động dứt khoát mà

Y không phải là ả,y muốn nghe tường tận mọi chuyện rồi mới ra tay.Trên đời không có cái gì gọi là tự nhiên cả,tất cả đều phải có nguyên do của nó

Diệp phu nhân lên tiếng:“Thẩm tông sư,hai người con gái của chúng tôi đến giờ vẫn chưa tìm thấy xác”

Thẩm Hi Dao:“Được rồi,chuyện này không có gì khó,ta sẽ tìm ra chân tướng mọi chuyện,Diệp phu nhân và Diệp lão gia yên tâm”

Chapter
1 Tặng tiểu thuyết
2 Vị khách may mắn
3 Xuyên không rồi!
4 Hai vị phong chủ
5 Tam Nhất
6 Cãi nhau
7 Cơ hội xoay chuyển
8 Thiếu nữ kì lạ
9 Nhiệm vụ mới
10 Lên đường
11 Có phải muội không?
12 Gặp Hà Sở Tiêu
13 Trên xe ngựa
14 Đến phòng trọ
15 Hồ nước nóng
16 Không thể cứu rỗi
17 Phải biết cầm đũa
18 Dạy cầm đũa
19 Thả đèn
20 Nhà ủy thác
21 Kế hoạch
22 Hôm nay lên kiệu hoa
23 Cảnh cáo
24 Tiếng cười ma mị
25 Diệp gia có bí mật
26 Diệp Linh Lung cầu xin
27 Hồ ly
28 Hồ ly
29 Truy tìm
30 Tử Linh
31 Bích Liên
32 Câu chuyện hồ ly chưa kể
33 Lần đầu gặp mặt
34 Nụ hôn của cả hai
35 Chủ động hôn
36 Người ta thương
37 Hồng Liên Lâu
38 Hắn đã bảo vệ y
39 Y không hối hận
40 Ngủ chung
41 Diệp gia bị vu oan
42 Giao dịch với Ám Tình
43 Ta chỉ cần một thê tử
44 Gặp Tiểu Ly
45 Ta sợ lắm
46 Bị giam giữ
47 Bị thiêu sống
48 Một trăm năm trước chúng ta từng như vậy
49 Trở về Diệp gia
50 Diệp Lục Đan đã hi sinh
51 Chưởng môn
52 Trở về Áng Ngọc Phong
53 Gặp ác mộng
54 Tàng Thư Các
55 Theo lời đồn đại
56 Năm đó ở Nguyệt Dạ Trấn
57 Đến Mạn Đàm Tông
58 Đối thoại với Mộ tông chủ
59 Gặp Cầm Đình An
60 Cầm Đình An là Cầm Dương
61 Bị đuổi thẳng
62 Bỏng tay
63 Bôi thuốc
64 Cuộc thi Đạm Hội
65 Dạy Hà Sở Tiêu luyện kiếm
66 Ta quên mang y phục
67 Đệ nói dối
68 Sư tôn kì lạ vậy?
69 Linh Điệp hóa người
70 Linh Điệp bị đánh
71 Quy chế thần khí
72 Hắn quyết tâm
73 Có người không biết điều
74 Gặp lại Cầm Đình An
75 Cây cung Chu Huyết
76 Thiếu nữ bị phạt quỳ
77 Chúc Hiểu Phong thích y?
78 Ngủ chung
79 Tinh Tuyết Tuyết cũng nghi ngờ
80 Người tình của sư tôn
81 Ngũ Điệp Sơn như là nhà
82 Tại sảnh chính
83 Bên trong kết giới
84 Khổng Nhãn Xà
85 Vì cứu Hà Sở Tiêu
86 Bách gia tiên môn cãi vả
87 Bảng xếp hạng
88 Quyết định xuống núi
89 Cảm giác lạc lõng
90 Xung đột dưới trấn
91 Vô tình cứu một nữ yêu
92 Thánh nữ ma tộc
93 Quyết định đến ma tộc
94 Cha con ma vương
95 Bị ma vương phát hiện
96 Không thể phản kháng
97 Là nàng đã sai?
98 Sao người giết mẫu thân của con?
99 Một Hà Sở Tiêu,hai Hà Sở Tiêu
100 Người giết con đi
101 Y tỉnh lại
102 Làm sao trách hắn được
103 Cực kỳ…anh tuấn
104 Có đồ đệ nào ôm sư tôn thế kia không?
105 Một tay ả gây ra
106 Càng lớn càng không sợ trời không sợ đất
107 Cùng người đó cô đơn suốt đời
108 Người đó…rất ghét con
109 Vệt nứt Giao Thiên
110 Dễ dàng khâu lại vệt nứt Giao Thiên vậy sao?
111 Sư tôn…sao người lại…?
112 Lê Tịch Tô
113 Như hai giọt nước
114 Hắn phải nói gì với người đây?
115 Đẩy Hà Sở Tiêu vào vệt nứt Giao Thiên
116 Vừa là lời nguyền,vừa là căn bệnh
117 Đừng nghĩ nữa
118 Thẩm Hoa-Tinh Diệu
119 Bởi vì thấp hèn
120 Nàng đã quen rồi
121 Ngươi muốn học tu tiên không?
122 Sự chờ mong cuối cùng thành công cốc
123 Bởi vì nàng còn yêu
124 Sống thua cả súc vật
125 Cẩn thận cái người tên Thẩm Hoa
126 Hắn làm sao dám bênh nàng chứ
127 Màn kịch hay
128 Chúng ta có tội tình gì?
129 Chỉ cần gọi ta là A Tình thôi
130 Đó không phải sự trùng hợp
131 Xinh như con gái
132 Cần một cái tên đàng hoàng để làm gì chứ?
133 Muốn đến là đến,muốn đi là đi sao?
134 Vốn không có tình cảm nam nữ
135 Người đã không còn là người nữa
136 Bớt dùng lòng tốt vô tích sự đó đi
137 Hắn dường như có tất cả
138 Đó là phụ thân của ta
139 Như một vòng tuần hoàn cay nghiệt
140 Ngươi thua rồi
141 Cố chấp đến mù quáng
142 Con quạ này không giống bình thường
143 Sư tỷ,là muội tự nguyện
144 Một trăm roi tiên
145 Con sợ rồi…
146 Chỉ mong ông trời thương mình
147 Ai cho phép ngươi động vào người của ta!
148 Chỉ dành cho ngươi
149 Chắc gì sau này nó tha cho ngươi một mạng?
150 Rốt cuộc vẫn gặp lại
151 Cứ để ta chịu thay muội
152 Ba năm phong bế linh lực
153 Tiểu nhân là Long Sênh
154 Người không thấy vui sao?
155 Có phải Thẩm tông sư hơi quá lời rồi không?
156 Người đừng hòng thoát khỏi tay con
157 Ông trời trả muội muội lại cho ta đi
158 Ngũ Điệp Sơn vì ngươi mà sụp đổ rồi
159 Con không chọc người nữa
160 Thi thể thậm chí không còn nguyên vẹn
161 Để Tuyết Tuyết tự quyết định
162 Giết thẳng không tha
163 Ngay từ đầu người đã chưa từng thích con
164 “Ta lần nữa bị người mình tin tưởng bỏ rơi”
165 Được,chỉ lần này thôi
166 Là nhờ chiếc túi thơm này
167 Ngay từ đầu Ngũ Điệp Sơn đã tự chuốc lấy rắc rối
168 Cùng con…vui vẻ một đêm
169 Xem cậu như một ‘thê tử’
170 Vẫn bặt vô âm tín
171 Cũng đáng để tha mạng sao?
172 Ta tự làm tự chịu
173 Con đơn giản là tin y
174 Là tiểu tình nhân duy nhất của ma vương
175 Vì con trai của nàng
176 Giống bao nữ tử chân yếu tay mềm khác
177 Sư tôn đang khóc vì hắn ư?
178 Người đừng giận con nữa được không?
179 Người ôm con đi
180 Ngươi tha cho hắn đi
181 Hai người vẫn là sư đồ
182 Vì sao không còn thở nữa?
183 Trẻ con cũng không tha
184 Có con với Hà Sở Tiêu thì ai dỗ đây?
185 Huynh ấy bị trọng thương
186 Đến lúc phải bị vứt bỏ
Chapter

Updated 186 Episodes

1
Tặng tiểu thuyết
2
Vị khách may mắn
3
Xuyên không rồi!
4
Hai vị phong chủ
5
Tam Nhất
6
Cãi nhau
7
Cơ hội xoay chuyển
8
Thiếu nữ kì lạ
9
Nhiệm vụ mới
10
Lên đường
11
Có phải muội không?
12
Gặp Hà Sở Tiêu
13
Trên xe ngựa
14
Đến phòng trọ
15
Hồ nước nóng
16
Không thể cứu rỗi
17
Phải biết cầm đũa
18
Dạy cầm đũa
19
Thả đèn
20
Nhà ủy thác
21
Kế hoạch
22
Hôm nay lên kiệu hoa
23
Cảnh cáo
24
Tiếng cười ma mị
25
Diệp gia có bí mật
26
Diệp Linh Lung cầu xin
27
Hồ ly
28
Hồ ly
29
Truy tìm
30
Tử Linh
31
Bích Liên
32
Câu chuyện hồ ly chưa kể
33
Lần đầu gặp mặt
34
Nụ hôn của cả hai
35
Chủ động hôn
36
Người ta thương
37
Hồng Liên Lâu
38
Hắn đã bảo vệ y
39
Y không hối hận
40
Ngủ chung
41
Diệp gia bị vu oan
42
Giao dịch với Ám Tình
43
Ta chỉ cần một thê tử
44
Gặp Tiểu Ly
45
Ta sợ lắm
46
Bị giam giữ
47
Bị thiêu sống
48
Một trăm năm trước chúng ta từng như vậy
49
Trở về Diệp gia
50
Diệp Lục Đan đã hi sinh
51
Chưởng môn
52
Trở về Áng Ngọc Phong
53
Gặp ác mộng
54
Tàng Thư Các
55
Theo lời đồn đại
56
Năm đó ở Nguyệt Dạ Trấn
57
Đến Mạn Đàm Tông
58
Đối thoại với Mộ tông chủ
59
Gặp Cầm Đình An
60
Cầm Đình An là Cầm Dương
61
Bị đuổi thẳng
62
Bỏng tay
63
Bôi thuốc
64
Cuộc thi Đạm Hội
65
Dạy Hà Sở Tiêu luyện kiếm
66
Ta quên mang y phục
67
Đệ nói dối
68
Sư tôn kì lạ vậy?
69
Linh Điệp hóa người
70
Linh Điệp bị đánh
71
Quy chế thần khí
72
Hắn quyết tâm
73
Có người không biết điều
74
Gặp lại Cầm Đình An
75
Cây cung Chu Huyết
76
Thiếu nữ bị phạt quỳ
77
Chúc Hiểu Phong thích y?
78
Ngủ chung
79
Tinh Tuyết Tuyết cũng nghi ngờ
80
Người tình của sư tôn
81
Ngũ Điệp Sơn như là nhà
82
Tại sảnh chính
83
Bên trong kết giới
84
Khổng Nhãn Xà
85
Vì cứu Hà Sở Tiêu
86
Bách gia tiên môn cãi vả
87
Bảng xếp hạng
88
Quyết định xuống núi
89
Cảm giác lạc lõng
90
Xung đột dưới trấn
91
Vô tình cứu một nữ yêu
92
Thánh nữ ma tộc
93
Quyết định đến ma tộc
94
Cha con ma vương
95
Bị ma vương phát hiện
96
Không thể phản kháng
97
Là nàng đã sai?
98
Sao người giết mẫu thân của con?
99
Một Hà Sở Tiêu,hai Hà Sở Tiêu
100
Người giết con đi
101
Y tỉnh lại
102
Làm sao trách hắn được
103
Cực kỳ…anh tuấn
104
Có đồ đệ nào ôm sư tôn thế kia không?
105
Một tay ả gây ra
106
Càng lớn càng không sợ trời không sợ đất
107
Cùng người đó cô đơn suốt đời
108
Người đó…rất ghét con
109
Vệt nứt Giao Thiên
110
Dễ dàng khâu lại vệt nứt Giao Thiên vậy sao?
111
Sư tôn…sao người lại…?
112
Lê Tịch Tô
113
Như hai giọt nước
114
Hắn phải nói gì với người đây?
115
Đẩy Hà Sở Tiêu vào vệt nứt Giao Thiên
116
Vừa là lời nguyền,vừa là căn bệnh
117
Đừng nghĩ nữa
118
Thẩm Hoa-Tinh Diệu
119
Bởi vì thấp hèn
120
Nàng đã quen rồi
121
Ngươi muốn học tu tiên không?
122
Sự chờ mong cuối cùng thành công cốc
123
Bởi vì nàng còn yêu
124
Sống thua cả súc vật
125
Cẩn thận cái người tên Thẩm Hoa
126
Hắn làm sao dám bênh nàng chứ
127
Màn kịch hay
128
Chúng ta có tội tình gì?
129
Chỉ cần gọi ta là A Tình thôi
130
Đó không phải sự trùng hợp
131
Xinh như con gái
132
Cần một cái tên đàng hoàng để làm gì chứ?
133
Muốn đến là đến,muốn đi là đi sao?
134
Vốn không có tình cảm nam nữ
135
Người đã không còn là người nữa
136
Bớt dùng lòng tốt vô tích sự đó đi
137
Hắn dường như có tất cả
138
Đó là phụ thân của ta
139
Như một vòng tuần hoàn cay nghiệt
140
Ngươi thua rồi
141
Cố chấp đến mù quáng
142
Con quạ này không giống bình thường
143
Sư tỷ,là muội tự nguyện
144
Một trăm roi tiên
145
Con sợ rồi…
146
Chỉ mong ông trời thương mình
147
Ai cho phép ngươi động vào người của ta!
148
Chỉ dành cho ngươi
149
Chắc gì sau này nó tha cho ngươi một mạng?
150
Rốt cuộc vẫn gặp lại
151
Cứ để ta chịu thay muội
152
Ba năm phong bế linh lực
153
Tiểu nhân là Long Sênh
154
Người không thấy vui sao?
155
Có phải Thẩm tông sư hơi quá lời rồi không?
156
Người đừng hòng thoát khỏi tay con
157
Ông trời trả muội muội lại cho ta đi
158
Ngũ Điệp Sơn vì ngươi mà sụp đổ rồi
159
Con không chọc người nữa
160
Thi thể thậm chí không còn nguyên vẹn
161
Để Tuyết Tuyết tự quyết định
162
Giết thẳng không tha
163
Ngay từ đầu người đã chưa từng thích con
164
“Ta lần nữa bị người mình tin tưởng bỏ rơi”
165
Được,chỉ lần này thôi
166
Là nhờ chiếc túi thơm này
167
Ngay từ đầu Ngũ Điệp Sơn đã tự chuốc lấy rắc rối
168
Cùng con…vui vẻ một đêm
169
Xem cậu như một ‘thê tử’
170
Vẫn bặt vô âm tín
171
Cũng đáng để tha mạng sao?
172
Ta tự làm tự chịu
173
Con đơn giản là tin y
174
Là tiểu tình nhân duy nhất của ma vương
175
Vì con trai của nàng
176
Giống bao nữ tử chân yếu tay mềm khác
177
Sư tôn đang khóc vì hắn ư?
178
Người đừng giận con nữa được không?
179
Người ôm con đi
180
Ngươi tha cho hắn đi
181
Hai người vẫn là sư đồ
182
Vì sao không còn thở nữa?
183
Trẻ con cũng không tha
184
Có con với Hà Sở Tiêu thì ai dỗ đây?
185
Huynh ấy bị trọng thương
186
Đến lúc phải bị vứt bỏ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play