CHƯƠNG 7: TỐT NHẤT LÀ KHÔNG CẦN

Chương 7:

Lô hàng của Đường tổng phải được vận chuyển đến tận biên giới xa xôi, cách chỗ bọn họ hiện tại cũng gần đến một ngàn cây số. Nghe lộ trình phải đi, Phù Hy Nguyệt thở phào nhẹ nhõng. Chẳng phải cô chuyển đơn vị khác rồi sao, bản thân không phải đi xa như vậy.

Đang vui sướng trong lòng, bên tai lại vang lên giọng nói trầm thấp của Châu Phong: “Lần này cô đi với tôi.”

Không phải chứ? Cô giật giật khóe môi, nhìn người kia nghi ngờ: “Chẳng phải anh nói tôi qua chỗ khác sao? Vụ chuyển hàng này, sao lại có thêm tôi?”

“Lần này đơn hàng không đơn giản như trước, nếu đưa cho người mới chỉ e là không thích hợp.”

Phù Hy Nguyệt thở dài: “Tôi chỉ làm lần này thôi nhé?”

“Được, làm lần này thôi.”

Nghe cuộc trò chuyện của hai người ở ghế sau, Thanh Phong, Thanh Vũ không khỏi cảm thán. Lão đại đúng là chiều chị Nguyệt thật đó, nếu bọn họ được một nửa chị Nguyệt không phải tốt rồi sao?

Đoạn đường rất xa nhưng những người trên xe không ai dám chợp mắt ngoài Phù Hy Nguyệt. Không phải vì cô là người phụ nữ duy nhất trong đội mà là cô có thể tự mình phòng thân, lại là người được việc nhất.

Đến Châu Phong bên cạnh muốn quản cũng không thể quản cô, chỉ đành liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sau vài chạy xe dọc, đoàn xe của Châu Phong cũng đến được vùng biên giới xa xôi. Nhìn khung cảnh hoang sơ chẳng có gì ngoài cây cối, Châu Phong nhíu mày bước xuống xe.

“Lão đại cẩn thận coi chừng mai phục.”

Ánh mắt của anh liên tục đảo qua đảo lại, đúng là có mai phục thật. Khóe môi anh hơi nhếch lên, đúng như lời Đường tổng đã nói, đám người này thật không dễ đối phó.

Phù Hy Nguyệt đứng bên cạnh anh, một tay đã thò xuống nắm chặt cây súng lục vắt ngang hông. Môi mím chặt thành đường thẳng, liếc nhìn sang người đàn ông bên cạnh khẽ lên tiếng: “Lão đại, bọn họ đến rồi.”

Lời của cô vừa dứt, một đoàn xe jeep đen đã di chuyển ra khỏi cánh rừng sâu thẳm. Chiếc jeep dẫn đầu thấy bọn họ đã bước ra ngoài liền nhá đèn pha sáng chói.

Châu Phong nheo mắt, lạnh giọng: “Đến rồi thì mau xuống xe. Hay cần tôi mời các người.”

Cánh cửa của xe đầu tiên được đẩy ra, một người đàn ông bụng phệ bước xuống. Ông ta cười cười đi đến: “Châu lão đại không cần nóng giận như vậy chứ?”

Châu Phong lạnh lùng khoanh tay trước ngực: “Lô hàng tôi đã đưa đến, có phải nên giao người rồi hay không?”

“Đừng có gấp gáp như vậy chứ Châu lão đại. Chúng ta cũng nên dùng một tách trà trước chứ hả?”

Người trước mắt không phải dễ chọc, lại có người mai phục xung quanh, đơn hàng còn chưa được đổi nên anh không quá làm liều mà thỏa hiệp: “Được.”

Bàn trà được đem ra giữa rừng, lấy đèn xe làm ánh sáng. Châu Phong ngồi xuống đối diện với người đàn ông kia, ánh mắt không khỏi ngạc nhiên: “Không biết ông có chuyện gì cần nói.”

Thấy anh đi thẳng vào vấn đề, người kia cũng không hề có ý giấu diếm: “Châu lão đại, tôi nói với anh câu này. Phàm không phải là chuyện của mình thì đừng nhận.”

Châu Phong giữ nguyên sắc mặt: “Ông nói vậy không đúng rồi, tôi là trung gian. Những việc này không muốn cũng phải làm.”

“Châu lão đại đúng là làm tôi mở mang tầm mắt. Nhưng đơn này tôi không thể làm theo ý anh được rồi.”

“Ông nói vậy là ý gì?”

Người kia bật cười: “Châu lão đại đừng giả vờ không hiểu. Tôi nói không được chính là không được. Ngài tốt nhất nên tự giác rời đi đi.”

“Vậy ông không biết nguyên tắc làm việc của tôi rồi. Một khi Châu Phong tôi nhận việc, chỉ khi hoàn thành mới rời đi.”

Nhìn nét mặt nghiêm túc của Châu Phong, người đàn ông kia cũng thu lại ý cười: “Châu lão đại, tôi không muốn gây thù với anh. Nhưng anh đã nói vậy thì đừng trách tôi ra tay độc ác.”

Nói rồi, ông ta quay đầu ra lệnh cho thuộc hạ ở phía sau: “Người đâu, mang người đến đây.”

Theo lệnh của ông ta, một cô gái bị trói được mang ra. Nhìn gương mặt non nớt bị trầy xướt rớm máu làm cho người khác không nhịn được mà rũ lòng thương xót.

Phù Hy Nguyệt nhíu mày. Đây là món hàng mà Đường tổng muốn đổi? Món hàng bạc tỷ chỉ để đổi một cô gái thôi sao?

Chậc, khó trách là người quyền lực. Nếu cô sinh ra cũng yếu đuối như vậy có khiến người đàn ông nào thương xót hay không?

Hai tay cô gái kia bị trói chặt, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng không ngừng mạnh miệng: “Thả tôi ra, đừng hòng dùng tôi để ra giá với cha tôi.”

Người đàn ông liếc nhìn cô gái đang hung hăng nói, lại quay sang nhìn Châu Phong khẽ cười: “Anh thấy cô gái này như thế nào? Không ngờ, Đường tổng lại để ý tới cô con gái riêng như vậy.”

Con gái riêng? Hèn gì ông ta không dám trực tiếp ra mặt.

Phù Hy Nguyệt khinh thường trong lòng, đàn ông có vợ giỏi con ngoan vậy mà vẫn đi ngoại tình. Không biết phải làm như thế nào mới có thể giữ chân được bọn họ, tốt nhất là không cần giống như cô.

Điều mà cô không ngờ chính là mấy tháng sau lại bị lời này vả mặt bôm bốp.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Chị không cần thật á có tin được không ta

2025-03-08

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đừng nói anh cứu xong nhỏ con gái riêng cho lão kia rồi nhỏ này lại muốn lấy thân báo đáp ân tình đấy nhé. Muốn làm bé ba xen vô mối quan hệ của hai anh chị/Hey//Hey//Hey/

2024-09-23

11

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mấy ông tám này mơ đẹp quá cơ. Mấy ông là thuộc hạ là cấp dưới, còn chị là nóc nhà là người trong tim. Tuổi gì mà đòi được anh ưu ái cưng chiều như chị chứ. Mấy ông chuyển giới đi rồi nói, mà chuyển giới cũng ko có cửa ấy. Anh chỉ dành sự quan tâm đặc biệt cho duy nhất mình chị thôi/Proud//Proud/

2024-09-23

11

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: ĐỪNG ĂN MẶC NHƯ VẬY
2 CHƯƠNG 2: MUỐN TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM ?
3 CHƯƠNG 3: CÔ TRỐN CÁI GÌ?
4 CHƯƠNG 4: KHÔNG LẼ LÃO ĐẠI THÍCH CHỊ NGUYỆT?
5 CHƯƠNG 5: TRẢ TREO
6 CHƯƠNG 6: TỚI GIỜ LÀM VIỆC RỒI
7 CHƯƠNG 7: TỐT NHẤT LÀ KHÔNG CẦN
8 CHƯƠNG 8: TRÚNG ĐẠN
9 CHƯƠNG 9: BẠN TRAI CŨ
10 CHƯƠNG 10: ĐIỀU TRA PHÙ HY NGUYỆT
11 CHƯƠNG 11: VI BANG
12 CHƯƠNG 12: CHƯA TỪNG YÊU ĐƯƠNG
13 CHƯƠNG 13: BỊ BÁM ĐUÔI
14 CHƯƠNG 14: NÓI XẤU BỊ PHÁT HIỆN
15 CHƯƠNG 15: VỊ HÔN THÊ
16 CHƯƠNG 16: ANH THÍCH EM
17 CHƯƠNG 17: SỨC TRÂU SAO
18 CHƯƠNG 18: GIỐNG CHỊ NGUYỆT
19 CHƯƠNG 19: ANH ĐỊNH CƯỚP SẮC À
20 CHƯƠNG 20: MANG THAI THÌ SAO
21 CHƯƠNG 21: ĐỘT KÍCH
22 CHƯƠNG 22: HY NGUYỆT, NHÌN ANH...
23 CHƯƠNG 23: NGHE LỜI ANH
24 CHƯƠNG 24: LÀM THỤC NỮ
25 CHƯƠNG 25: ANH TRÁNH RA
26 CHƯƠNG 26: ANH YÊU EM
27 CHƯƠNG 27: CĂN CỨ BỊ XÂM NHẬP
28 CHƯƠNG 28: CHÂU PHONG BỊ BẮT GIỮ
29 CHƯƠNG 29: ĐẾN CHỖ LÂM HÃN
30 CHƯƠNG 30: GIẢI THÍCH
31 CHƯƠNG 31: BỊ PHÁT HIỆN
32 CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33 CHƯƠNG 33: LỤC CHỈ
34 CHƯƠNG 34: BỊ TRUY ĐUỔI
35 CHƯƠNG 35: LÂM PHU NHÂN
36 CHƯƠNG 36: ĐỘC MIỆNG
37 CHƯƠNG 37: LÀM EM HẠNH PHÚC NHẤT
38 CHƯƠNG 38: NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN CẠNH CHÂU THIẾU
39 CHƯƠNG 39: MẸ TÔI MẤT...
40 CHƯƠNG 40: SAO CHA BIẾT BÀ ẤY ĐÃ CHẾT
41 CHƯƠNG 41: MẸ RUỘT
42 CHƯƠNG 42: CÔ ẤY YÊU CẬU ĐÓ LÀ CHUYỆN TRƯỚC KIA
43 CHƯƠNG 43: CĂN BỆNH ĐÓ... KHÔNG THỂ CHỮA
44 CHƯƠNG 44: BỊ TRAI LÀM MÙ MẮT RỒI
45 CHƯƠNG 45: ANH CÒN KHÔNG ĐẾN BÊN CẠNH EM
46 CHƯƠNG 46: BUÔNG THA
47 CHƯƠNG 47: VỢ ANH XINH ĐẸP
48 CHƯƠNG 48: END
49 NGOẠI TRUYỆN
Chapter

Updated 49 Episodes

1
CHƯƠNG 1: ĐỪNG ĂN MẶC NHƯ VẬY
2
CHƯƠNG 2: MUỐN TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM ?
3
CHƯƠNG 3: CÔ TRỐN CÁI GÌ?
4
CHƯƠNG 4: KHÔNG LẼ LÃO ĐẠI THÍCH CHỊ NGUYỆT?
5
CHƯƠNG 5: TRẢ TREO
6
CHƯƠNG 6: TỚI GIỜ LÀM VIỆC RỒI
7
CHƯƠNG 7: TỐT NHẤT LÀ KHÔNG CẦN
8
CHƯƠNG 8: TRÚNG ĐẠN
9
CHƯƠNG 9: BẠN TRAI CŨ
10
CHƯƠNG 10: ĐIỀU TRA PHÙ HY NGUYỆT
11
CHƯƠNG 11: VI BANG
12
CHƯƠNG 12: CHƯA TỪNG YÊU ĐƯƠNG
13
CHƯƠNG 13: BỊ BÁM ĐUÔI
14
CHƯƠNG 14: NÓI XẤU BỊ PHÁT HIỆN
15
CHƯƠNG 15: VỊ HÔN THÊ
16
CHƯƠNG 16: ANH THÍCH EM
17
CHƯƠNG 17: SỨC TRÂU SAO
18
CHƯƠNG 18: GIỐNG CHỊ NGUYỆT
19
CHƯƠNG 19: ANH ĐỊNH CƯỚP SẮC À
20
CHƯƠNG 20: MANG THAI THÌ SAO
21
CHƯƠNG 21: ĐỘT KÍCH
22
CHƯƠNG 22: HY NGUYỆT, NHÌN ANH...
23
CHƯƠNG 23: NGHE LỜI ANH
24
CHƯƠNG 24: LÀM THỤC NỮ
25
CHƯƠNG 25: ANH TRÁNH RA
26
CHƯƠNG 26: ANH YÊU EM
27
CHƯƠNG 27: CĂN CỨ BỊ XÂM NHẬP
28
CHƯƠNG 28: CHÂU PHONG BỊ BẮT GIỮ
29
CHƯƠNG 29: ĐẾN CHỖ LÂM HÃN
30
CHƯƠNG 30: GIẢI THÍCH
31
CHƯƠNG 31: BỊ PHÁT HIỆN
32
CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33
CHƯƠNG 33: LỤC CHỈ
34
CHƯƠNG 34: BỊ TRUY ĐUỔI
35
CHƯƠNG 35: LÂM PHU NHÂN
36
CHƯƠNG 36: ĐỘC MIỆNG
37
CHƯƠNG 37: LÀM EM HẠNH PHÚC NHẤT
38
CHƯƠNG 38: NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN CẠNH CHÂU THIẾU
39
CHƯƠNG 39: MẸ TÔI MẤT...
40
CHƯƠNG 40: SAO CHA BIẾT BÀ ẤY ĐÃ CHẾT
41
CHƯƠNG 41: MẸ RUỘT
42
CHƯƠNG 42: CÔ ẤY YÊU CẬU ĐÓ LÀ CHUYỆN TRƯỚC KIA
43
CHƯƠNG 43: CĂN BỆNH ĐÓ... KHÔNG THỂ CHỮA
44
CHƯƠNG 44: BỊ TRAI LÀM MÙ MẮT RỒI
45
CHƯƠNG 45: ANH CÒN KHÔNG ĐẾN BÊN CẠNH EM
46
CHƯƠNG 46: BUÔNG THA
47
CHƯƠNG 47: VỢ ANH XINH ĐẸP
48
CHƯƠNG 48: END
49
NGOẠI TRUYỆN

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play