CHƯƠNG 18: GIỐNG CHỊ NGUYỆT

Chương 18:

Nghe lời thuộc hạ nói, chân mày anh chau chặt lại hỏi: “Có nhìn rõ mặt hay không?”

A Lượm nhìn sang Phù Hy Nguyệt, rồi quay sang Châu Phong mím môi ngập ngừng mãi không lên tiếng. Thấy biểu hiện của người trước mắt, Châu Phong không kiên nhẫn mà lớn giọng: “Có hay không?”

Anh quát một tiếng không chỉ là A Lượm giật bắn mình mà những người trong phòng cũng không ngoại lệ. Trước sự tức giận của người trước mắt, A Lượm cắn môi dè đặt nói: “Em nhìn rõ, cô gái đó… cô gái đó thoạt nhìn giống… chị Nguyệt.”

“Cái gì?”

“Sao lại giống chị Nguyệt?”

“Chị Nguyệt chẳng phải con một sao?”

Đến cả Phù Hy Nguyệt còn bất ngờ, cô mở to mắt không tin vào những lời tai mình vừa nghe thấy. Chuyện gì vậy? Sao lại có người giống cô chứ?

“Sao có chuyện như thế này?”

Châu Phong nhíu chặt chân mày, giọng nói cũng trở nên trầm thấp đáng sợ: “A Lượm, ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy đâu.”

“Lão đại, em không dám ăn nói bậy bạ đâu. Lúc nhìn thấy gương mặt cô gái đó, em cũng bất ngờ như mọi người.”

Ngừng một chút, A Lượm sực nhớ lại điều gì đó bất ngờ lên tiếng: “Đúng rồi, không hẳn là giống. Trên mặt cô ấy có một nốt rùi trên khóe môi, trên trán cũng có một vết sẹo.”

Lúc này mọi người mới thở phào, Thanh Phong khẽ nói: “A Lượm, cậu biết cô gái đó đến từ đâu và làm gì ở đó không?”

“Cô ấy lấy một cái hộp nhỏ, ngày nào cũng như vậy khoảng chừng một tuần.”

Phù Hy Nguyệt nhíu mày: “Bị lấy nhiều hộp như vậy nhưng ông cụ kia không biết hay sao?”

“Một là ông ấy để cho cô ta lấy, hoặc là có quá nhiều hộp không đếm xuể.”

[…]

Ngay trong buổi chiều ngày hôm đó, cả tổ chức đều động nhau di chuyển đến vùng quê. Xe chở Châu Phong chạy trên đầu, người lái xe chẳng ai khác ngoài Thanh Vũ.

Nhìn nét mặt lạnh lùng của người ngồi ở băng ghế sau, Thanh Vũ không nhịn được run lên. Trong lòng anh thầm lên tiếng, lão đại ơi, đám người kia gây thù với anh chứ không phải em đâu.

Khung cảnh xa hoa của thành phố xa dần sau cửa xe, thay vào đó chính là những bông lau xuất hiện. Thấy khung cảnh bình yên hoang sơ hiện rõ trước mắt, Phù Hy Nguyệt nắm chặt khẩu súng lục trong tay đầy cảnh giác.

“Cẩn thận một chút. Chia nhỏ ra.”

Mười mấy chiếc xe chia nhau thành nhiều nhóm nhỏ đi chuyển đến những vị trí đã đánh dấu sẵn từ trước. Xe của Phù Hy Nguyệt theo ngay sau lưng chiếc Jeep đen của Châu Phong phía trước, cuối cùng dừng lại ở một bãi đất trống.

Châu Phong đẩy cửa bước xuống, mắt liên tục đảo quan sát xung quanh.

“Lão đại, chúng ta ẩn náo ở đây sao?”

Phù Hy Nguyệt mím môi, tay đưa khẩu súng cho người đàn ông trước mặt. Anh nhướng mày khẽ cười từ chối cầm lấy: “Em cứ cầm mà phòng thân, anh có rồi.”

Sau đó mọi người liền nhanh chóng vào vị trí ẩn náo. Mặt trời dần xuống núi, không lâu sau chỉ còn lại một màu đen kịt.

Đồng hồ đảo mấy vòng, cuối cùng bên tai đã có âm thanh động cơ của những tiếng xe hơi đang di chuyển đến gần. Phù Hy Nguyệt cảm nhận được bàn tay của mình được ai đó phủ ấm. Cô ngẩn đầu liền đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Châu Phong.

Môi anh mấp máy vài chữ: “Cẩn thận.”

Cùng lúc đó, đèn pha từ những chiếc xe kia chiếu sáng càng lúc một gần. Ánh sáng chiếu vào những bụi cây ven hai bên đường, đám người của Châu Phong ẩn nấp bên trong đã bắt đầu siết chặt vũ khí trong tay.

Gương mặt người nào người nấy đều nghiêm túc đến lạnh lùng. Bỗng dưng chiếc xe đi đầu dừng lại đột ngột.

“Két.”

“Mẹ nó, mày bị điên à? Tự nhiên thắng gấp như vậy làm cái quần gì?”

Một tên lái xe phía sau lớn tiếng quát, ngay sau đó một viên đạn bay vèo về phía hắn. Tên đó trố mắt nhìn hành động bất thường của đồng đội, quai hàm cắn chặt, bàn tay siết chặt vô lăng nổi cả gân xanh lên.

“Có mai phục.”

Không biết tên nào lên tiếng, nếu đã bị phát hiện rồi vậy chi bằng lộ mặt ngay bây giờ. Ngay lập tức người của Châu Phong liền ra tay nổ súng.

“Pằng pằng pằng.”

“Đùng.”

“Đùng.”

“Đứng yên.”

“Pằng pằng pằng.”

Tiếng động cơ xe hụ ga không ngừng, một đoàn xe nhanh chóng bị bao vây bởi đoàn xe Jeep của Châu Phong. Anh nấp ở phía sau cây đại thụ lớn, tay cầm súng nhắm thẳng vào tên đầu đàn rồi giật cò.

“Pằng.”

Viên đạn bạc lao vun vút trong không trung, lao về phía tên xăm trổ đang được đàn em vây kín bảo vệ.

“A a a a.”

Tiếng hét vang lên cùng với máu đỏ tươi chảy xuống, tên xăm trổ kia ôm đầu ngã gục xuống đất, mắt vẫn còn mở to bất ngờ.

“Đại ca, đại ca.”

“Đại ca.”

“Phản công, trả thù cho đại ca.”

“Có người phía sau cây lớn kia, là hắn. Chính hắn bắn chết đại ca.”

Đám người kia nhanh chóng phản công, không biết do người của anh lơ là hay do ý định trả thù của bọn họ quá lớn mà nhanh chóng bị đàn áp buộc phải rút chạy.

“Anh em, chúng ta phải trả thù cho đại ca.”

“Pằng pằng pằng.”

“Lão đại, cẩn thận … A.”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Tác giả lại muốn mang một bí mật to đùng gì dành tặng cho độc giả nữa đây. Hồi hộp nha/Hey//Hey//Hey//Hey/

2024-09-28

15

Anonymous

Anonymous

Cuốn quá đi

2025-03-08

0

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: ĐỪNG ĂN MẶC NHƯ VẬY
2 CHƯƠNG 2: MUỐN TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM ?
3 CHƯƠNG 3: CÔ TRỐN CÁI GÌ?
4 CHƯƠNG 4: KHÔNG LẼ LÃO ĐẠI THÍCH CHỊ NGUYỆT?
5 CHƯƠNG 5: TRẢ TREO
6 CHƯƠNG 6: TỚI GIỜ LÀM VIỆC RỒI
7 CHƯƠNG 7: TỐT NHẤT LÀ KHÔNG CẦN
8 CHƯƠNG 8: TRÚNG ĐẠN
9 CHƯƠNG 9: BẠN TRAI CŨ
10 CHƯƠNG 10: ĐIỀU TRA PHÙ HY NGUYỆT
11 CHƯƠNG 11: VI BANG
12 CHƯƠNG 12: CHƯA TỪNG YÊU ĐƯƠNG
13 CHƯƠNG 13: BỊ BÁM ĐUÔI
14 CHƯƠNG 14: NÓI XẤU BỊ PHÁT HIỆN
15 CHƯƠNG 15: VỊ HÔN THÊ
16 CHƯƠNG 16: ANH THÍCH EM
17 CHƯƠNG 17: SỨC TRÂU SAO
18 CHƯƠNG 18: GIỐNG CHỊ NGUYỆT
19 CHƯƠNG 19: ANH ĐỊNH CƯỚP SẮC À
20 CHƯƠNG 20: MANG THAI THÌ SAO
21 CHƯƠNG 21: ĐỘT KÍCH
22 CHƯƠNG 22: HY NGUYỆT, NHÌN ANH...
23 CHƯƠNG 23: NGHE LỜI ANH
24 CHƯƠNG 24: LÀM THỤC NỮ
25 CHƯƠNG 25: ANH TRÁNH RA
26 CHƯƠNG 26: ANH YÊU EM
27 CHƯƠNG 27: CĂN CỨ BỊ XÂM NHẬP
28 CHƯƠNG 28: CHÂU PHONG BỊ BẮT GIỮ
29 CHƯƠNG 29: ĐẾN CHỖ LÂM HÃN
30 CHƯƠNG 30: GIẢI THÍCH
31 CHƯƠNG 31: BỊ PHÁT HIỆN
32 CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33 CHƯƠNG 33: LỤC CHỈ
34 CHƯƠNG 34: BỊ TRUY ĐUỔI
35 CHƯƠNG 35: LÂM PHU NHÂN
36 CHƯƠNG 36: ĐỘC MIỆNG
37 CHƯƠNG 37: LÀM EM HẠNH PHÚC NHẤT
38 CHƯƠNG 38: NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN CẠNH CHÂU THIẾU
39 CHƯƠNG 39: MẸ TÔI MẤT...
40 CHƯƠNG 40: SAO CHA BIẾT BÀ ẤY ĐÃ CHẾT
41 CHƯƠNG 41: MẸ RUỘT
42 CHƯƠNG 42: CÔ ẤY YÊU CẬU ĐÓ LÀ CHUYỆN TRƯỚC KIA
43 CHƯƠNG 43: CĂN BỆNH ĐÓ... KHÔNG THỂ CHỮA
44 CHƯƠNG 44: BỊ TRAI LÀM MÙ MẮT RỒI
45 CHƯƠNG 45: ANH CÒN KHÔNG ĐẾN BÊN CẠNH EM
46 CHƯƠNG 46: BUÔNG THA
47 CHƯƠNG 47: VỢ ANH XINH ĐẸP
48 CHƯƠNG 48: END
49 NGOẠI TRUYỆN
Chapter

Updated 49 Episodes

1
CHƯƠNG 1: ĐỪNG ĂN MẶC NHƯ VẬY
2
CHƯƠNG 2: MUỐN TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM ?
3
CHƯƠNG 3: CÔ TRỐN CÁI GÌ?
4
CHƯƠNG 4: KHÔNG LẼ LÃO ĐẠI THÍCH CHỊ NGUYỆT?
5
CHƯƠNG 5: TRẢ TREO
6
CHƯƠNG 6: TỚI GIỜ LÀM VIỆC RỒI
7
CHƯƠNG 7: TỐT NHẤT LÀ KHÔNG CẦN
8
CHƯƠNG 8: TRÚNG ĐẠN
9
CHƯƠNG 9: BẠN TRAI CŨ
10
CHƯƠNG 10: ĐIỀU TRA PHÙ HY NGUYỆT
11
CHƯƠNG 11: VI BANG
12
CHƯƠNG 12: CHƯA TỪNG YÊU ĐƯƠNG
13
CHƯƠNG 13: BỊ BÁM ĐUÔI
14
CHƯƠNG 14: NÓI XẤU BỊ PHÁT HIỆN
15
CHƯƠNG 15: VỊ HÔN THÊ
16
CHƯƠNG 16: ANH THÍCH EM
17
CHƯƠNG 17: SỨC TRÂU SAO
18
CHƯƠNG 18: GIỐNG CHỊ NGUYỆT
19
CHƯƠNG 19: ANH ĐỊNH CƯỚP SẮC À
20
CHƯƠNG 20: MANG THAI THÌ SAO
21
CHƯƠNG 21: ĐỘT KÍCH
22
CHƯƠNG 22: HY NGUYỆT, NHÌN ANH...
23
CHƯƠNG 23: NGHE LỜI ANH
24
CHƯƠNG 24: LÀM THỤC NỮ
25
CHƯƠNG 25: ANH TRÁNH RA
26
CHƯƠNG 26: ANH YÊU EM
27
CHƯƠNG 27: CĂN CỨ BỊ XÂM NHẬP
28
CHƯƠNG 28: CHÂU PHONG BỊ BẮT GIỮ
29
CHƯƠNG 29: ĐẾN CHỖ LÂM HÃN
30
CHƯƠNG 30: GIẢI THÍCH
31
CHƯƠNG 31: BỊ PHÁT HIỆN
32
CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33
CHƯƠNG 33: LỤC CHỈ
34
CHƯƠNG 34: BỊ TRUY ĐUỔI
35
CHƯƠNG 35: LÂM PHU NHÂN
36
CHƯƠNG 36: ĐỘC MIỆNG
37
CHƯƠNG 37: LÀM EM HẠNH PHÚC NHẤT
38
CHƯƠNG 38: NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN CẠNH CHÂU THIẾU
39
CHƯƠNG 39: MẸ TÔI MẤT...
40
CHƯƠNG 40: SAO CHA BIẾT BÀ ẤY ĐÃ CHẾT
41
CHƯƠNG 41: MẸ RUỘT
42
CHƯƠNG 42: CÔ ẤY YÊU CẬU ĐÓ LÀ CHUYỆN TRƯỚC KIA
43
CHƯƠNG 43: CĂN BỆNH ĐÓ... KHÔNG THỂ CHỮA
44
CHƯƠNG 44: BỊ TRAI LÀM MÙ MẮT RỒI
45
CHƯƠNG 45: ANH CÒN KHÔNG ĐẾN BÊN CẠNH EM
46
CHƯƠNG 46: BUÔNG THA
47
CHƯƠNG 47: VỢ ANH XINH ĐẸP
48
CHƯƠNG 48: END
49
NGOẠI TRUYỆN

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play