Chương 11: Lại chuyện hương nhài

Ý chỉ của Hoàng đế truyền khắp nội cung, đám phi tần lại được dịp xôn xao. Có người lo lót tiền vàng cho cung nhân bên cung Vĩnh Ninh, nghe ngóng được chút phong thanh ít ỏi rằng Hoàng đế nổi giận vì Hoàng thái phi ốm bệnh mà chỉ có mỗi Trinh phi đến hầu bệnh nên ngài bắt toàn nội cung phải có mặt. Chúng cung phi không được cho biết tin Hoàng thái phi trở bệnh, đều khó nén cơn ai oán.

Đoan phi ở cung Thiều Hoa càng tức tối không kiềm chế được, mắng sa sả một thôi một hồi.

- Hai ả nữ nhân người xướng kẻ họa tính kế người khác. Lúc nào bản cung cũng phải chịu trận.

Đoan phi dẫu có dám mắng, cũng không có gan chỉ đích danh mình mắng người nào. Càng nghĩ càng bực mình, nàng giơ cao chiếc bình sứ men ngọc bích song ngư tính coi nó như hai con ả xảo trá nọ, vứt phăng xuống đất cho hả cơn tức.

Thị nữ hồi môn Trương Phán Nhi vội vàng giữ rịt lấy nương nương nhà mình, can ngăn:

- Đừng, đó là chiếc bình bệ hạ ngự ban lấy từ trong kho ngự ra, nương nương rất thích nó mà. Ngộ nhỡ bệ hạ ghé cung chúng ta hỏi tới thì chúng nô tỳ biết đào đâu ra một chiếc mới đây.

Người ta hay nói chủ nào tớ nấy. Quả đúng như vậy, Trương Phán Nhi theo hầu Đoan phi lâu ngày, dần dà cũng học được đôi phần bản lĩnh nhìn mặt đoán ý của Đoan phi. Thái giám đến truyền khẩu dụ vừa đi, cô ta đã vội đuổi hết cung nhân ra ngoài, tránh để tin tức bị kẻ ăn ở hai lòng mật báo cho chủ nhân đứng đằng sau chúng.

- Hỏi thì cứ hỏi! Hắn chỉ biết có Hoàng thái phi, biết có Hoàng hậu Nhân Cung* của hắn thôi, chứ nào có biết đến nỗi khổ tâm của bản cung. Tự dưng bị tai bay vạ gió, thử hỏi khắp hậu cung bây giờ có ai mà không oán trách không?

Đôi mắt diễm lệ của Đoan phi bừng bừng lửa giận. Trâm cài lung lay, vài lọn tóc rời khỏi búi, đậu lên bờ vai mỏng manh. Hàm răng nàng sít chặt như muốn nghiền chết hai dì cháu Hoàng thái phi, Trinh phi.

- Rõ ràng chiều hôm qua, khi ta mang sổ sách nội cung đến cung Vĩnh Ninh, Hoàng thái phi vẫn còn khỏe mạnh lắm cơ mà. Mới sớm nay lại trở bệnh, trùng hợp thôi hay lại có âm mưu gì nữa đây?

Trương Phán Nhi e sợ Đoan phi kích động quá lại đâm hành xử điên rồ, bèn mang “thuốc tiên” của nàng ra.

- Hoàng thái phi cũng đã có tuổi rồi, khi trái gió trở trời không giữ gìn thân thể cẩn thận rất thì dễ sinh bệnh. Không phải nương nương định tới Hoàng Tử Sở thăm nhị điện hạ sao? Ắt giờ này nhị điện hạ đã được các quan thần ở Thượng thư phòng cho về rồi đấy ạ.

Quả nhiên, Đoan phi nguôi giận hẳn. Nàng bước đến trước kính đài*, ngắm hình bóng mờ mờ của mình trong chiếc gương đồng. Kẻ trong gương tóc tai bù xù, mặt mày dữ tợn, còn đâu dáng dấp Đoan phi kiều diễm muôn phần thường ngày.

Nàng kêu thét lên một tiếng đầy kinh hãi. Bàn tay nắm thành nắm đấm dằn mạnh xuống kính đài. Móng tay đỏ rực nhuộm bằng nước hoa phượng tiên đâm vào da thịt khiến Đoan phi tỉnh cả người. Nàng nhìn chằm chằm bản thân trong gương, bảo:

- Mau! Chuẩn bị điểm trang cho bản cung đi thăm Trác nhi.

Kể từ khi hay tin mình được gia tộc giao cho gánh vác trọng trách hầu cận ứng cử viên tương lai của ngôi vị Hoàng đế, nàng đã biết cả đời Tống Phương Hoa nàng chỉ có thể trông chờ vào con cái và nhà mẹ đẻ.

Dù thỉnh thoảng, lòng nàng cũng trồi lên khát khao tình ái với bậc cửu ngũ chí tôn. Song, những chuyện xảy ra sau đó luôn vả cho Đoan phi một cú bạt tai đau điếng khiến nàng phải buông bỏ những ước vọng xa vời tựa như bóng trăng nơi đáy nước.

Thấy Đoan phi đã trở về với hình tượng mọi ngày của mình, Trương Phán Nhi mừng thầm, hô một tiếng “dạ” rõ to. Cô ta đến sau lưng Đoan phi, nhặt chiếc lược sừng tê chải lên mái tóc đen dài, bóng mượt như tơ lụa. Hài lòng nhìn mái tóc Đoan phi trở lại thành búi tóc đọa mã chỉnh tề, Trương Phán Nhi vừa nhanh tay chọn thêm mấy cây trâm cài tạo bằng đủ loại chất liệu khảm ngọc cài lên búi tóc nương nương nhà mình, vừa thưa bẩm:

- Nô tỳ đã bảo bọn cung nhân chuẩn bị hai phần điểm tâm để lát nữa mang đến Hoàng Tử Sở rồi ạ. Hai phần giống hệt nhau.

Theo truyền thống của nước Thân, hoàng tử tròn mười tuổi phải dọn ra khỏi hậu cung tới Hoàng Tử Sở sinh sống cho đến khi được phong vương lập phủ. Nhị hoàng tử Thân Duy Trác của Đoan phi mang tiếng là con trưởng của Hoàng đế Nguyên Hựu, song luôn bị lép vế trước hoàng đệ Thân Duy Thượng vốn là con đích của mình. Tuy Hoàng đế không muốn lịch sử bị phụ hoàng ghẻ lạnh lặp lại ở đời con ngài, nhưng không tránh được bọn cung nhân nhanh nhạy, biết đoán ý bề trên. Thân Duy Trác thường xuyên buồn lòng vì cảm thấy thua kém hoàng đệ Duy Thượng, tính tình cũng ngày một mẫn cảm, hướng nội.

Đoan phi không thích Thân Duy Thượng, nhưng lần nào ghé thăm Hoàng Tử Sở cũng biếu quà bánh cho cậu. Nhị hoàng tử được tặng món gì thì tam hoàng tử cũng có món ấy. Hoàng đế vẫn luôn hài lòng về hành vi rộng lượng, thức thời của nàng.

- Ngươi làm tốt lắm. Chúng ta đi thôi.

Cùng lúc đó, bên Phủng Nguyệt các, cung Phồn Dương, Lâu Nguyệt Dao đang ngồi luyện chữ bên án thư thì hai nàng Tôn, Liễu lại rủ nhau ghé chơi. Thấy thần sắc hai nàng nghiêm trọng, Nguyệt Dao bèn dừng tay, gác chiếc bút lông sói lên nghiên mực rồi lại gần hỏi thăm:

- Hai vị tỷ tỷ có việc gì sao?

Liễu Thanh Thanh sợ sệt nhìn quanh. Chưa đợi nàng đưa ra yêu cầu, Lâu Nguyệt Dao đã chủ động bảo Nhâm Hòa dẫn đám cung tỳ lui ra ngoài.

- Dao nhi.

Người vừa đi khỏi. Cánh cửa đóng sập lại. Liễu Thanh Thanh đã nhảy bổ lại gần, nắm lấy tay Lâu Nguyệt Dao. Lâu ngự thị cảm nhận được bàn tay ấy lạnh ngắt, run rẩy.

- Lại tới nữa rồi! Kẻ đó lại xuất hiện nữa rồi!

Lâu Nguyệt Dao đang không hiểu ra sao thì Tôn Mộng gợi chuyện. Giọng Tôn Mộng thều thào, nghe như thể đang dè chừng điều gì đó.

- Muội muội có còn nhớ chuyện cái túi thơm hương hoa nhài không?

Đôi mắt nàng mở to chấn động.

- Chẳng lẽ là…

- Ừ. - Tôn Mộng nói.

- Lần trước may nhờ có muội nhắc nên Thanh muội mới thoát nạn. Thanh muội coi như là một lần bị rắn cắn mười năm sau còn sợ dây thừng. Vừa nghe tin ngày mai phải tới cung Vĩnh Ninh, muội ấy năn nỉ ta cùng kiểm tra váy vóc, vật dụng các cung tỳ chuẩn bị cho ngày mai. Nào ngờ, tìm ra được thứ này.

Tôn Mộng lấy một chiếc túi thơm màu xanh nhạt thêu hoa văn cá chép vờn lá sen từ trong tay áo ra đưa cho Lâu Nguyệt Dao xem. Nàng nhận lấy nó, đưa lên mũi ngửi. Hít ba lượt, cơn nghi hoặc bắt đầu trào dâng trong lòng nàng, nhưng hãy còn chưa chắc chắn lắm.

Lâu Nguyệt Dao muốn mở túi thơm ra xem xét, ngặt nỗi nó là đồ của Liễu Thanh Thanh. Câu hỏi còn chưa kịp bật ra khỏi đầu môi, Liễu Thanh Thanh đã cắn môi gật đầu.

Lâu Nguyệt Dao mở túi thơm, đưa sát mũi ngửi một lần nữa.

- Là hương hoa nhài!

Hương nhài nhạt nhòa tới độ gần như không thể ngửi ra. Cùng một thủ đoạn nhưng cao tay hơn nhiều. Kẻ sau màn quá tự phụ về khả năng của mình hay do ba tỷ muội các nàng đoán sai?

- Chắc chắn chỗ Mộng tỷ tỷ cũng có phải không?

- Đúng là không qua mắt nổi Dao nhi mà. Chỗ ta là hộp phấn này.

Tôn Mộng cười gượng gạo. Hộp phấn trong tay nàng là loại phấn trân châu có mùi thơm ngát mà không thô tục. Nghe bảo loại phấn này được làm từ bột trân châu trộn với nhiều loại dược liệu dưỡng da quý báu, thuộc hàng cống phẩm năm nay. Nhân khi nghe tin Tôn Mộng được tấn thăng quý nhân, thái giám trưởng sự bên nội phủ biếu riêng cho nàng để lấy lòng.

Lâu Nguyệt Dao đoán được chỗ Tôn Mộng xảy ra vấn đề trước Liễu Thanh Thanh vì nay Tôn Mộng đang được thịnh sủng. Cây cao thì đón gió. Người mà nổi bật hơn kẻ khác thì dễ rước lấy sự ganh ghét, đố kị.

Liễu Thanh Thanh đang cúi gằm mặt bỗng ngẩng đầu lên.

- Liệu có phải là Đổng mỹ nhân không?

Lời vừa dứt, nàng đã tự lắc đầu phủ nhận.

- Chắc là không phải đâu! Nếu Đổng mỹ nhân có thủ đoạn bực này thì sao còn phải chịu thua trước Đoan phi nương nương chứ?

------------------------------------

Chú thích

* Nhân Cung: thụy hiệu của Hoàng hậu Vương thị. Nhân Cung - nhân từ, kính cẩn trong đó, Cung nghĩa là kính cẩn. Thụy hiệu là tên hiệu được Hoàng đế hoặc triều đình ban cho một người sau khi họ chết.

Kính đài: bàn trang điểm

Ngày mai Mèo mắc đi ăn đám cưới anh họ nên không có chương mới nha.

Hot

Comments

(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)

(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)

/Joyful//Joyful//Joyful/hayyyyy

2024-12-22

0

★彡кÁミ★

★彡кÁミ★

hóng quá ạ/Rose/

2024-10-23

1

Daisy

Daisy

Đoan phi khôn thiệt. Mấy chương đầu thấy bả quậy, t tưởng bả là kiểu phi tần đẹp, gia thế ngon, đầu óc ko có quanh co lắm. Coi mấy chương gần đây thấy bả cũng mưu kế thâm sâu. Nói chung là duyệt.

2024-10-23

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tiến cung
2 Chương 2: Hoàng thái phi
3 Chương 3: Sóng gió bước đầu
4 Chương 4: Đòn phủ đầu
5 Chương 5: Lôi kéo
6 Chương 6: Ăn gan hùm mật gấu
7 Chương 7: Chớ phụ tấm lòng
8 Chương 8: Chia sớt ân sủng
9 Chương 9: Chuyện nhận nuôi
10 Chương 10: Viên minh châu trên tay Hoàng đế
11 Chương 11: Lại chuyện hương nhài
12 Chương 12: Bày mưu tính kế
13 Chương 13: Hạnh ngộ
14 Chương 14: Con mèo có phép trường sinh
15 Chương 15: Công chúa đổ bệnh
16 Chương 16: Bất an
17 Chương 17: Thắp đèn đón thánh giá
18 Chương 18: Ơn mưa móc (Cảnh báo 16+)
19 Chương 19: Hoa xinh phải bẻ liền tay (Cảnh báo 18+)
20 Chương 20: Dậy sớm tiễn quân vương
21 Chương 21: Hoàng thái phi quở trách
22 Chương 22: Trước thềm đại hội tố giác ở cung Phồn Dương
23 Chương 23: Kẻ xướng người hoạ
24 Chương 24: Giải trừ hiềm nghi
25 Chương 25: Đưa tình (Cảnh báo 16+)
26 Chương 26: Oán tắng hội khổ
27 Chương 27: Kiếp nạn của Đào Yêu
28 Chương 28: Bóng gió thoả thuận
29 Chương 29: Giằng co
30 Chương 30: Thịnh nộ
31 Chương 31: Tin vui từ cố nhân
32 Chương 32: Chuyện cũ tuyển tú
33 Chương 33: Thượng khách
34 Chương 34: Đại Thân hiền nữ truyện
35 Chương 35: Gửi gắm
36 Chương 36: Lần lữa không bước
37 Chương 37: Sung viên
38 Chương 38: Ấm nồng
39 Chương 39: Lộng Ngọc hiến kế
40 Chương 40: Tâm tình
41 Chương 41: Ngày ấm êm
42 Chương 42. Ngũ phúc lâm môn
43 Chương 43: Phương thức nuôi dạy công chúa
44 Chương 44: Cản trở phong hiệu
45 Chương 45: Mộng mị
46 Chương 46. Quý nhân
47 Chương 47: Là người (1)
48 Chương 48: Là người (2)
49 Chương 49: Chấn động
50 Chương 50: Á à
51 Chương 51: Chọn người mới
52 Chương 52: Lựu đỏ
53 Chương 53: Thưởng phạt (1)
54 Chương 54: Thưởng phạt (2)
55 Chương 55: Thưởng phạt (3) - Đổi trắng thay đen
56 Chương 56: Thưởng phạt (4)
57 Chương 57: Thưởng phạt (5) - Tin vui không vui mừng
58 Chương 58: Thưởng phạt (6): Tiệp dư
59 Chương 59: Thưởng phạt (7): Hai nhà Từ, Đổng
60 Chương 60: Thưởng phạt (8): Kết
61 Chương 61: Phức tạp
62 Chương 62: Không thể giấu được
63 Chương 63: Sao có thể như thế được
64 Chương 64: Nụ cười đã tắt
65 Chương 65: Tình hình rất chi là tình hình
66 Chương 66: Cồn cào gan ruột
67 Chương 67: Nô tỳ ngu dốt
68 Chương 68: Tinh mắt sáng lòng
69 Chương 69: Họ Lan phủ Kiến Xương
70 Chương 70: Tạm hoãn tuyển tú
71 Chương 71: Đoán lòng
72 Chương 72: Tin vui của Tôn Mộng
73 Chương 73: Đụng độ trên đường
74 Chương 74: Phượng Minh
75 Chương 75: Phá cục
76 Chương 76: Đấu cờ (1): Cờ năm quân
77 Chương 77: Đấu cờ (2): Vô đề
78 Chương 78: Đấu cờ (3): Đan thư thiết khoán
79 Chương 79: Đấu cờ (4): Nhiều mặt
80 Chương 80: Đấu cờ (5): Từ từ
81 Chương 81: Đấu cờ (6): Chuyện sau đó chẳng còn khó đoán, khó đoán ở chỗ
82 Chương 82: Đấu cờ (7): Vô chính sự nè
Chapter

Updated 82 Episodes

1
Chương 1: Tiến cung
2
Chương 2: Hoàng thái phi
3
Chương 3: Sóng gió bước đầu
4
Chương 4: Đòn phủ đầu
5
Chương 5: Lôi kéo
6
Chương 6: Ăn gan hùm mật gấu
7
Chương 7: Chớ phụ tấm lòng
8
Chương 8: Chia sớt ân sủng
9
Chương 9: Chuyện nhận nuôi
10
Chương 10: Viên minh châu trên tay Hoàng đế
11
Chương 11: Lại chuyện hương nhài
12
Chương 12: Bày mưu tính kế
13
Chương 13: Hạnh ngộ
14
Chương 14: Con mèo có phép trường sinh
15
Chương 15: Công chúa đổ bệnh
16
Chương 16: Bất an
17
Chương 17: Thắp đèn đón thánh giá
18
Chương 18: Ơn mưa móc (Cảnh báo 16+)
19
Chương 19: Hoa xinh phải bẻ liền tay (Cảnh báo 18+)
20
Chương 20: Dậy sớm tiễn quân vương
21
Chương 21: Hoàng thái phi quở trách
22
Chương 22: Trước thềm đại hội tố giác ở cung Phồn Dương
23
Chương 23: Kẻ xướng người hoạ
24
Chương 24: Giải trừ hiềm nghi
25
Chương 25: Đưa tình (Cảnh báo 16+)
26
Chương 26: Oán tắng hội khổ
27
Chương 27: Kiếp nạn của Đào Yêu
28
Chương 28: Bóng gió thoả thuận
29
Chương 29: Giằng co
30
Chương 30: Thịnh nộ
31
Chương 31: Tin vui từ cố nhân
32
Chương 32: Chuyện cũ tuyển tú
33
Chương 33: Thượng khách
34
Chương 34: Đại Thân hiền nữ truyện
35
Chương 35: Gửi gắm
36
Chương 36: Lần lữa không bước
37
Chương 37: Sung viên
38
Chương 38: Ấm nồng
39
Chương 39: Lộng Ngọc hiến kế
40
Chương 40: Tâm tình
41
Chương 41: Ngày ấm êm
42
Chương 42. Ngũ phúc lâm môn
43
Chương 43: Phương thức nuôi dạy công chúa
44
Chương 44: Cản trở phong hiệu
45
Chương 45: Mộng mị
46
Chương 46. Quý nhân
47
Chương 47: Là người (1)
48
Chương 48: Là người (2)
49
Chương 49: Chấn động
50
Chương 50: Á à
51
Chương 51: Chọn người mới
52
Chương 52: Lựu đỏ
53
Chương 53: Thưởng phạt (1)
54
Chương 54: Thưởng phạt (2)
55
Chương 55: Thưởng phạt (3) - Đổi trắng thay đen
56
Chương 56: Thưởng phạt (4)
57
Chương 57: Thưởng phạt (5) - Tin vui không vui mừng
58
Chương 58: Thưởng phạt (6): Tiệp dư
59
Chương 59: Thưởng phạt (7): Hai nhà Từ, Đổng
60
Chương 60: Thưởng phạt (8): Kết
61
Chương 61: Phức tạp
62
Chương 62: Không thể giấu được
63
Chương 63: Sao có thể như thế được
64
Chương 64: Nụ cười đã tắt
65
Chương 65: Tình hình rất chi là tình hình
66
Chương 66: Cồn cào gan ruột
67
Chương 67: Nô tỳ ngu dốt
68
Chương 68: Tinh mắt sáng lòng
69
Chương 69: Họ Lan phủ Kiến Xương
70
Chương 70: Tạm hoãn tuyển tú
71
Chương 71: Đoán lòng
72
Chương 72: Tin vui của Tôn Mộng
73
Chương 73: Đụng độ trên đường
74
Chương 74: Phượng Minh
75
Chương 75: Phá cục
76
Chương 76: Đấu cờ (1): Cờ năm quân
77
Chương 77: Đấu cờ (2): Vô đề
78
Chương 78: Đấu cờ (3): Đan thư thiết khoán
79
Chương 79: Đấu cờ (4): Nhiều mặt
80
Chương 80: Đấu cờ (5): Từ từ
81
Chương 81: Đấu cờ (6): Chuyện sau đó chẳng còn khó đoán, khó đoán ở chỗ
82
Chương 82: Đấu cờ (7): Vô chính sự nè

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play