Chapter 2: Hệ Thống Kỳ Lạ Xuất Hiện
Sau khi trú ẩn trong hang đá suốt đêm, Lăng Vũ tỉnh dậy, cảm giác lưng đau nhức vì nền đá cứng như xi măng. "Không biết bao giờ mình mới có thể ngủ trên giường êm ái trở lại," – cậu lẩm bẩm. Cậu rùng mình một cái khi nghĩ đến chiếc đệm êm của mình ở nhà, nơi mà giờ đây dường như cách xa cậu hàng vạn dặm.
Cố gắng ngồi dậy và tự trấn an, cậu nhắm mắt, cố gắng nhớ lại mọi thứ về thế giới mới này. Cậu đã bị cuốn vào một nơi gọi là Thiên Vực Đại Lục, một thế giới kỳ lạ nơi mà ai cũng có thể trở thành tu tiên giả, đạt được sức mạnh siêu nhiên và sống lâu như thần tiên. Tuy nhiên, điều này nghe có vẻ… hơi xa vời đối với một học sinh trung học vốn chỉ biết đến game và sách vở.
Đang suy nghĩ miên man, bỗng giọng nói lạ lại vang lên trong đầu cậu:
> "Chào buổi sáng người dùng! Hãy bắt đầu hành trình tu luyện ngay hôm nay!"
Lăng Vũ ngã người về phía sau, tim đập thình thịch. "Lại nữa à? Hệ thống này thật biết cách khiến người khác giật mình!"
Cậu nheo mắt, nhìn xung quanh. Dù đã nghe qua lần thứ hai, nhưng việc có một giọng nói vang lên trong đầu cậu vẫn chưa khiến cậu quen thuộc. "Có phải cậu là... cái hệ thống gì đấy đúng không?" – Lăng Vũ hỏi, mặc dù cậu biết rõ câu trả lời.
> "Đúng vậy! Tôi là Hệ Thống Kiếm Tiên\, người đồng hành trung thành của cậu trên con đường trở thành đại tu tiên giả đỉnh phong!"
Lăng Vũ khẽ lắc đầu. "Nghe ngầu thật, nhưng cậu có thể giải thích rõ hơn được không? Ví dụ như... làm sao để mình có thể sống sót trước tiên?"
> "Để sống sót và tu luyện\, cậu cần hoàn thành các nhiệm vụ mà hệ thống giao cho. Nhiệm vụ đầu tiên của cậu là tìm kiếm Thanh Ngọc Thảo\, loại thảo dược giúp mở kinh mạch\, và đó là bước đầu tiên để bước vào cảnh giới Luyện Khí Kỳ."
Lăng Vũ ngẩng đầu lên suy nghĩ, rồi bật cười khổ: "Được thôi, bắt đầu thì bắt đầu... nhưng mình có phải là dược sư đâu mà đi hái lá."
> "Đừng lo\, hệ thống sẽ giúp cậu xác định vị trí của Thanh Ngọc Thảo. Chỉ cần đi theo chỉ dẫn!"
Ngay sau đó, một mũi tên phát sáng nhỏ xuất hiện trước mắt Lăng Vũ, giống như trong các game nhập vai mà cậu hay chơi. Nó lơ lửng trước mặt cậu, rồi từ từ chuyển động, chỉ hướng đi về phía khu rừng.
Lăng Vũ nhún vai. "Được rồi, mình chẳng có lựa chọn nào khác."
--
Cậu bắt đầu tiến vào khu rừng, đi theo mũi tên phát sáng mà hệ thống đã tạo ra. Trong lòng, Lăng Vũ vẫn không khỏi lo lắng. "Nếu đây thực sự giống game, thì trước khi gặp boss, mình chắc chắn sẽ gặp đám quái nhỏ trước đã," – cậu nghĩ thầm, mắt dáo dác tìm kiếm xung quanh.
Những tiếng động nhỏ từ bụi cây khiến cậu nhảy dựng lên mỗi khi nghe thấy. Chẳng lẽ trong rừng này đầy rẫy những con yêu thú khát máu? Tim cậu đập thình thịch khi cậu nhớ đến những cảnh chiến đấu đẫm máu trong các bộ truyện mà cậu từng đọc.
Đúng lúc đó, hệ thống lại lên tiếng:
> "Cẩn thận! Phía trước có yêu thú cấp thấp!"
Ngay khi nghe thấy thông báo, Lăng Vũ cảm nhận được một luồng gió mạnh lao tới từ phía trước. Cậu vừa kịp quay lại thì một con vật nhỏ với lông xù trắng xóa, trông như sự kết hợp giữa một con sói và con gấu trúc, lao thẳng về phía cậu với tốc độ kinh hoàng.
"Á! Đây là cái gì vậy?" – Lăng Vũ hét lên, chân không kịp nghĩ, cậu lao thẳng vào bụi rậm bên cạnh để tránh con thú. "Không phải là mình vừa trêu đùa số phận đó chứ?" – Cậu nghĩ thầm.
Giọng của hệ thống vang lên ngay sau đó:
> "Đừng lo\, đây chỉ là yêu thú cấp thấp thôi. Cậu hoàn toàn có thể đánh bại nó nếu dùng khí lực!"
"Khí lực?!" – Lăng Vũ hoảng hốt. "Mình chưa tu luyện gì mà khí lực gì chứ?!"
Con yêu thú tiếp tục lao tới, lần này nhanh hơn. Lăng Vũ biết rằng trốn mãi cũng không phải là cách, nên cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh và lắng nghe lời hướng dẫn của hệ thống.
> "Hít sâu vào\, tập trung vào phần giữa bụng của cậu\, cảm nhận dòng năng lượng... rồi tấn công!"
Lăng Vũ không còn lựa chọn nào khác. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng làm theo hướng dẫn. Mặc dù đầu óc đang rối tung lên, nhưng kỳ lạ thay, cậu cảm nhận được một luồng khí yếu ớt bên trong cơ thể. Cảm giác này thật sự rất lạ.
Khi yêu thú tiếp tục lao về phía cậu, Lăng Vũ nắm chặt tay và hét lớn, tung một cú đấm thẳng vào mặt con thú. Điều đáng ngạc nhiên là, cú đấm đó thật sự có lực! Con thú nhỏ bị hất văng ra xa, đâm sầm vào một thân cây và rên rỉ trước khi biến mất vào rừng.
Lăng Vũ thở hổn hển, tay run lên vì quá sức. "Mình... mình vừa làm được à?" – Cậu thốt lên.
Giọng của hệ thống vang lên, đầy hứng khởi:
> "Chính xác! Cậu vừa sử dụng khí lực để bảo vệ bản thân. Điều này cho thấy cậu có tiềm năng lớn để trở thành một tu tiên giả mạnh mẽ!"
Lăng Vũ thở dài, ngồi bệt xuống đất. "Chỉ cần sống sót qua ngày hôm nay thôi đã là thành tựu lớn rồi..."
---
Sau khi đã tạm bình tĩnh lại, Lăng Vũ tiếp tục hành trình tìm kiếm Thanh Ngọc Thảo. May mắn thay, con yêu thú vừa rồi có lẽ là trở ngại lớn nhất trong ngày của cậu. Cậu tìm thấy bụi Thanh Ngọc Thảo sau khi lần theo mũi tên chỉ dẫn của hệ thống. Những chiếc lá xanh biếc tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng, trông giống như một thứ gì đó mà chỉ có trong truyện thần thoại.
"Đây rồi," – Lăng Vũ thở phào, hái một nắm Thanh Ngọc Thảo và bỏ vào túi.
> "Xin chúc mừng! Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên. Giờ đây\, hãy trở lại nơi trú ẩn để bắt đầu tu luyện!"
Lăng Vũ bật cười. "Được rồi, được rồi, biết rồi mà. Ít nhất thì mình cũng có chút tiến bộ hôm nay."
Cậu quay trở lại hang đá, nơi cậu đã ẩn nấp trước đó. Khi ngồi xuống và chuẩn bị cho việc tu luyện, hệ thống tiếp tục giải thích chi tiết về cách sử dụng Thanh Ngọc Thảo để bắt đầu quá trình Luyện Khí Kỳ. Lăng Vũ cẩn thận làm theo hướng dẫn, bắt đầu hít thở sâu và tập trung vào việc dẫn khí vào đan điền – cái mà cậu vừa được hệ thống giới thiệu như là trung tâm năng lượng của cơ thể.
Trong khi cậu hít thở và cảm nhận dòng khí lưu thông trong cơ thể, Lăng Vũ khẽ nhắm mắt lại và thì thầm: "Không biết rồi mình sẽ trở thành một đại tu tiên giả ngầu lòi đến mức nào đây."
Updated 49 Episodes
Comments