Chương 12: Ảo Ảnh và Sự Thử Thách Tâm Ma
Bên trong ngôi đền cổ, ánh sáng nhợt nhạt từ những ngọn đèn dầu mờ ảo chỉ đủ để soi sáng vài bước chân phía trước. Không gian trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, không chỉ bởi tà khí vẫn quẩn quanh, mà còn bởi không khí kỳ bí, ma quái của ngôi đền này. Những bức tường đá đen nhuốm màu thời gian, bề mặt lồi lõm bởi dấu vết của các trận chiến cổ xưa. Lăng Vũ và Lâm Phong bước chậm rãi, mỗi bước đều cẩn trọng.
“Ngôi đền này không giống bất cứ nơi nào chúng ta từng gặp,” Lâm Phong nói khẽ, giọng lo lắng. “Tôi có cảm giác như có điều gì đó đang theo dõi chúng ta.”
Lăng Vũ không đáp, mắt chăm chú quan sát xung quanh. Cậu cũng có cảm giác tương tự, như thể ngôi đền này không chỉ là một tàn tích vô hồn. Bất cứ khi nào họ bước qua những cột đá đen to lớn, không gian dường như trở nên chật hẹp hơn, và bầu không khí càng thêm nặng nề.
Hệ thống bất ngờ vang lên trong đầu Lăng Vũ, giọng nói đều đều nhưng không kém phần lạnh lùng:
"Cẩn thận, người dùng. Ngôi đền này bị ảnh hưởng bởi một trận pháp cổ xưa, được thiết kế để tấn công tâm trí và tinh thần của kẻ xâm nhập. Hãy sẵn sàng đối mặt với ảo giác và sự thử thách của tâm ma."
Lăng Vũ nhíu mày. "Tâm ma sao?" Cậu thì thầm. Những câu chuyện về những tu sĩ bị tẩu hỏa nhập ma không phải là điều xa lạ trong giới tu tiên, nhưng việc trực tiếp đối mặt với tâm ma trong một trận pháp cổ là điều vô cùng nguy hiểm.
Càng tiến sâu vào trong ngôi đền, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, như thể không gian bị vặn xoắn. Những bóng tối lẩn khuất trong góc nhìn bỗng chốc biến thành những hình ảnh quái đản, nửa thật nửa ảo. Lăng Vũ bắt đầu cảm nhận được sự bất ổn trong tâm trí mình. Những ký ức cũ, những nỗi sợ hãi, những thất bại trong quá khứ bất ngờ hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết.
“Không ổn rồi… chúng ta đang bị cuốn vào ảo giác của trận pháp,” Lăng Vũ nói, giọng gấp gáp.
Lâm Phong đột nhiên dừng bước, tay siết chặt nắm đấm, ánh mắt trở nên xa xăm. Cậu ta bắt đầu lẩm bẩm một mình: "Không… không phải thế này… tại sao ta lại thất bại… tại sao ta lại mất tất cả..."
Lăng Vũ nhanh chóng nhận ra rằng Lâm Phong đã rơi vào ảo giác. Bản thân cậu cũng bắt đầu cảm thấy ý chí của mình bị tác động. Những nỗi lo sợ mơ hồ dần hiện lên trong tâm trí, như một cơn ác mộng kéo dài vô tận.
Trước mặt Lăng Vũ, một bóng người quen thuộc bất ngờ xuất hiện. Đó là chính cậu, nhưng với một dáng vẻ tiều tụy, yếu đuối và tuyệt vọng. "Ngươi nghĩ mình có thể trở thành đại tu tiên giả sao?" Bóng người đó cười khinh bỉ. "Ngươi chỉ là một học sinh trung học tầm thường, không có gì đặc biệt. Tất cả những gì ngươi đạt được chỉ là may mắn."
Lăng Vũ lùi lại, tim đập mạnh trong lồng ngực. "Không… không phải vậy… Mình đã cố gắng…"
“Cố gắng sao?” Bóng người kia lại cười lớn, giọng nói đầy mỉa mai. “Ngươi nghĩ rằng chỉ với chút nỗ lực nhỏ bé đó, ngươi có thể đối đầu với những tu sĩ mạnh mẽ, những kẻ đã tu luyện cả trăm năm sao? Ngươi chỉ là một kẻ mơ mộng ngây thơ mà thôi.”
Lăng Vũ cảm thấy sự tự tin của mình dần tan biến, như bị bóp nghẹt bởi những lời nói đầy cay nghiệt. Những thất bại nhỏ trong quá khứ, những lần cậu cảm thấy bất lực và tuyệt vọng, tất cả đều ùa về như một con sóng lớn, xô đẩy cậu vào góc tối của tâm trí.
"Người dùng! Đây chỉ là ảo giác! Hãy tỉnh lại!" Hệ thống vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ tiêu cực của Lăng Vũ.
Lăng Vũ hít một hơi sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở. Cậu nhắm mắt, tập trung vào dòng linh khí yếu ớt trong cơ thể mình, tìm cách cân bằng lại tâm trí. "Đúng… đây chỉ là ảo giác," cậu lẩm bẩm, tự nhủ với bản thân rằng tất cả chỉ là thử thách của tâm ma.
Khi Lăng Vũ mở mắt ra, bóng dáng tiều tụy của chính mình dần tan biến. Cậu nhận ra rằng trận pháp này không chỉ tấn công thể xác mà còn thử thách tinh thần, ép buộc những kẻ bước vào phải đối diện với nỗi sợ sâu kín nhất của họ.
Lăng Vũ quay sang Lâm Phong, thấy cậu ta vẫn còn bị mắc kẹt trong ảo giác, miệng lẩm bẩm không ngừng. “Lâm Phong! Tỉnh lại!” Lăng Vũ hét lớn, vỗ mạnh vào vai bạn mình.
Nhưng Lâm Phong không phản ứng, ánh mắt vẫn mờ mịt. Bị cuốn sâu trong ảo giác của chính mình, Lâm Phong không còn ý thức về thế giới thực. "Không… ta đã mất tất cả… không thể nào…" Cậu ta lẩm bẩm.
Lăng Vũ biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu để lâu, Lâm Phong có thể sẽ bị tâm ma nuốt chửng và tẩu hỏa nhập ma. Cậu đặt tay lên vai Lâm Phong, truyền một chút linh khí vào cơ thể bạn mình, hy vọng có thể giúp cậu ta thoát khỏi ảo giác.
Sau một hồi truyền linh khí, cơ thể Lâm Phong dần thả lỏng. Đôi mắt cậu ta từ từ lấy lại sự tỉnh táo, ánh mắt mờ mịt dần biến mất. "Lăng Vũ… chuyện gì vừa xảy ra?" Lâm Phong hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
“Cậu bị cuốn vào ảo giác của trận pháp, nhưng giờ đã ổn rồi,” Lăng Vũ nói, giọng dịu dàng hơn. “Chúng ta cần phải cẩn thận hơn nữa. Trận pháp này không đơn giản chỉ là ảo giác mà còn là sự thử thách về tinh thần. Nếu không giữ vững được ý chí, chúng ta sẽ bị nó đánh bại.”
Lâm Phong gật đầu, thở phào nhẹ nhõm. Cả hai biết rằng trận pháp còn chưa kết thúc, và phía trước vẫn còn nhiều thử thách tâm ma đang chờ đợi. Họ nhìn vào sâu bên trong ngôi đền, nơi bóng tối dày đặc như một màn chắn, ẩn chứa những bí mật và nguy hiểm không thể lường trước.
Updated 49 Episodes
Comments