[AllHinata/Haikyuu] “Chúng Ta Sẽ Chết, Phải Không?”
Hồi 1
Bữa ăn ngon nhất của con người, không phải là sơn hào hải vị, đặc sản bốn phương, cũng không phải là bữa ăn bình thường bên gia đình.
Đối với con người, bữa ăn ngon miệng nhất, căn bản là chính con người…
Tiếng thét vọng lên ầm ĩ trong không gian, phía Đông của cao trung Karasuno bỗng chốc biến thành địa ngục, đẫm đầy huyết đỏ.
Hinata Shouyou, một học sinh năm ba, đã phải cùng nhóm bạn của mình, quyết sinh quyết tử rời khỏi Miyagi - nơi được coi là tâm bão của đại dịch.
Họ buộc phải trở thành những con người máu lạnh, để bảo toàn mạng sống.
Và mang trên mình ý chí gặp lại những người bạn cũ…
Cửa sổ động gió, va đập vào khung sắt tiếng lạch cạch.
Mặt trời hôm nay treo mỗi một màu ảm đạm, kéo dài thành vệt nước ủ dột nhỏ giọt lên mặt kính.
Dù tia nắng vẫn chiếu vào lớp như những buổi sáng thường lệ.
Kageyama lại chỉ cảm nhận được mỗi chút hơi ấm qua nhịp thở đều đều của cậu bạn đang ngồi cạnh mình…
Cậu ta gục mặt xuống bàn, ngủ ngon lành. Trái ngược với Kageyama, có gì đó trong tim hắn dấy lên nỗi bực dọc, khó chịu. Có gì đó bất an vô cùng.
Hinata Shouyou
Đau quá, cậu điên rồi hả Bakayama?!
Hinata Shouyou
Sao lại đánh tớ.
Hinata xoa lấy một bên đầu sưng vù, mặt phụng phịu vì bị đánh vô cớ. Cất giọng ngai ngái còn buồn ngủ.
Xong, Tsukishima liền bước vào lớp, tay vừa bấm điện thoại vừa trách móc.
Tsukishima Kei
Lớp 12 rồi chứ còn nhỏ bé gì đâu mà hai người cứ gây lộn hoài vậy?
Hinata Shouyou
Ý cậu là tớ… trẩu á?!
Hinata sừng cồ lên, quơ quào cặp vuốt xinh xinh về phía Tsukishima.
Tsukishima Kei
Cậu vừa đi làm móng à?
Tsukishima cất điện thoại vào túi, anh nắm lấy tay Hinata, ngó nghiêng.
Tsukishima Kei
Hồng hào như móng con gái ấy.
Hinata Shouyou
Áaaa, Tsukki! Cậu.. cậu.. sao cậu dám nói thế?
Hinata Shouyou
Tớ sẽ đánh cậu!
Kageyama Tobio
Đủ rồi, cái đồ ngớ ngẩn.
Kageyama Tobio
Cậu bớt làm trò chú ý đi.
Kageyama cản Hinata lại trước khi cậu lao vào tên cao kiều kia.
Nhưng không phải do Kageyama sợ cậu đánh không trúng..
Mà là bởi hắn ta đang phát ghen trong vô thức…
Ba người nhìn nhau, chuẩn bị lao vào hỗn chiến, một khắc trước khi Yamaguchi và Yachi xông vào lớp với bịch đồ lớn lên tay.
Yamaguchi Tadashi
Này các cậu!
Yamaguchi Tadashi
Tớ mua được bánh và nước rồi.
Yamaguchi Tadashi
Chia đều cho mỗi người nhé!
Yachi Hitoka
Nào nào, lon nước ép này tớ mua, sữa tươi là của Kageyama, bịch Poca này là Hinata, Yamaguchi thì lấy kẹo dẻo…
Yachi Hitoka
Ơ, thế còn Tsukishima?
Yachi Hitoka
Cậu không ăn gì sao?
Yachi hào hứng lôi tất cả đồ ăn mà cô vừa quét sạch ở căn tin ra.
Nhưng lại rầu rĩ phát hiện mình quên mất mua kẹo ngậm cho Tsukishima.
Tsukishima lục lọi trong đống đồ lặt vặt, anh ta thì lại không hứng thú lắm với mấy món ăn này, liền phủi tay đáp một cách qua loa:
Tsukishima Kei
Tôi không đói lắm.
Tsukishima Kei
Còn nếu đói đến mức không chịu nổi nữa…
Anh vừa nói vừa đánh mắt về phía hai bịch bánh Poca mà Hinata đương cầm trên tay, vờ liếm môi.
Hinata Shouyou
C-Cậu nhìn cái gì..?
Hinata Shouyou
Tớ.. tớ không cho đâu!
Hinata ôm lấy hai bịch bánh như bản năng của một “người mẹ”, sợ hãi lùi dần về phía sau.
Nhưng vốn dĩ Tsukishima không có ý định dừng trò đùa của mình lại. Anh tiến tới, giả bộ giật lấy bịch bánh của Hinata, giấu vào áo khoác.
Tsukishima Kei
Ai cần cậu cho?
Tsukishima Kei
Không cho tôi cũng lấy.
Hai người đương đùa giỡn vui vẻ, ấy thế mà đột nhiên, gương mặt Kageyama tối sầm lại. Hắn thực sự nhịn hết nổi rồi.
Tsukishima cứ tỏ ra thân thiết với boke của hắn. Kageyama cảm thấy ghen tị chết đi được.
Kageyama Tobio
Dừng lại đi Tsukishima.
Kageyama Tobio
Cậu không được động vào đồ của Hinata.
Yamaguchi Tadashi
Cậu thực sự nghiêm túc với trò đùa của cậu ấy hả Kageyama…
Yamaguchi phì cười khi cậu ta trông thấy Kageyama tức giận.
Còn người bị nắm thóp thì đỏ hết cả mặt, gượng gạo quay sang chỗ khác.
Bọn họ cười khúc khích, rồi bày đồ ăn vặt khắp bàn.
Chân bắt chéo ngồi thành vòng tròn, tập trung nhâm nhi.
Nhưng mấy món hôm nay lại thấy ít đến quái lạ. Ăn mãi chẳng thấy no.
Kageyama vô thức ngước nhìn ra ngoài trời, vài con quạ đen co chân đứng đó, nhìn chằm chằm vào hắn. Sởn từng cọng lông trên gáy, Kageyama liền quay ngoắt đi chỗ khác.
Tiếng gió se lạnh đầu mùa vù vù thổi vào lớp qua cửa thông gió.
Hẳn đã cuốn đi luôn cả hương thơm của bịch bánh Poca ngon lành và tâm trạng thoải mái của lũ bạn.
Mọi người chép miệng hưởng thụ, vét lấy vét để phần vụn còn sót lại dưới bịch bánh.
Chúng vẫn tận hưởng thời gian ít ỏi, đếm ngược cho đến giờ vào học…
Chớp mắt, mọi thứ thoáng lướt qua.
Yachi chào tạm biệt những người bạn khi bóng dáng họ khuất dần sau ngã rẽ.
Đường về của cô ngược lại so với mọi người, vì thế cô đã tách ra.
Trời tối dần, dù chỉ mới 5 giờ chiều; những cột đèn tự động vẫn chưa đến giờ mở.
Đường về nhà, kéo dài theo dấu chân lê bước của Yachi. Vừa âm u vừa yên ắng.
Yachi ngước mắt lên cao, cô thoáng giật mình, khi có cả một đàn quạ bay rợp trời.
Một con cất tiếng, cả đàn đều kêu theo. Tạc lên Miyagi cái nét vừa đen, vừa tối, thê thảm u buồn đến khó tả.
Yachi Hitoka
Sao lại nhiều quạ thế nhỉ..?
Bỗng nhiên, một vài con sà xuống đất, chắn ngang trước mặt Yachi. Chúng đập cánh tiếng “lạch.. phạch”, ánh mắt đỏ ngầu như máu nhìn vào thân ảnh con người đang run rẩy.
Loài quạ sẽ không vô cớ làm kinh động con người, trừ phi có thứ gì đó, âm khí cực kì khủng khiếp, mà ngay cả chúng cũng phải e sợ.
Bầy quạ cứ thế tản ra ào ạt trong không khí. Miyagi chưa từng có cảnh báo nào lớn thế này. Chúng đang cố để ngăn cản Yachi.
Linh cảm của Yachi cho biết chúng muốn nói chuyện. Nhưng cô đã sớm phớt lờ nó.
Bước chân theo lối mòn, cô bé phát hiện một người đàn ông mặt mày đỏ bừng gục bên lề đường.
Lòng nhân từ không cho phép Yachi bỏ mặc hắn ta.
Yachi Hitoka
A, này chú gì ơi.
Yachi Hitoka
Chú không sao chứ..?
Yachi lay nhẹ người đàn ông, hắn ngước mặt lên.
Chiều tối lờ mờ, ánh mắt trắng dã của hắn vẫn đập vào nhân tròng của Yachi.
Tia máu đỏ xuất hiện dần dưới mi nhãn, và đường gân xanh đỏ nổi lên nơi cần cổ.
Hắn lao tới, đè Yachi ra đất khiến cô phát hoảng hét lên.
Yachi Hitoka
Áaa!! Chú làm gì vậy? Tên biến thái này!!
Hai người giằng co, xong, Yachi thấy tay mình ươn ướt, rồi đau điếng.
Hắn ta cắn một phát, rách tay, máu chảy lênh láng trên cả nước da trắng ngần.
Yachi Hitoka
Đau quá, buông ra!!
Yachi cố hết sức đẩy gã đàn ông, nhưng hắn không chịu dừng lại.
Hắn nghiến mạnh cặp răng vào lớp da, huyết đỏ rỉ ra đầy đất, đau hơn cả bị chó cắn.
Yachi sợ hãi, mặt cô bé tái mét. Cô sợ chỉ cần để thêm lát nữa, người đàn ông này sẽ cắn đứt tay của cô.
Yachi Hitoka
Cứu! Cứu với!!
Sau khi hét lên, một nhóm người đi đường trông thấy cô bé.
Nhân vật nam
Tôi sẽ báo cảnh sát!!
Yachi ảo tưởng thấy gã đàn ông đã buông lơi cảnh giác, liền dùng hết sức đẩy hắn ra khỏi người mình.
Cô vịn lấy phần cánh tay, máu không ngừng chảy dọc theo tuyến cơ nhỏ từng giọt xuống đường.
Yachi được những người kia đưa đi cấp cứu ngay sau đó.
Cảnh sát nhanh chóng đến làm việc, nhưng quái lạ họ chẳng thể tìm được tung tích gã đàn ông.
Dường như tên điên đó đã bốc hơi khỏi thế giới. Hắn ta bỏ chạy sau khi gây thương tích và thứ duy nhất hắn để lại là vết cắn trên cánh tay của cô gái trẻ..
Đàn quạ đen tối đó vẫn bay rợp trời.
Nhấn chìm cả những người bạn kia vào ác mộng trăm bề.
Comments
Con quạ Futaru
:))) sợ nhưng cuốn quá
2024-12-30
1
Felix Reinhard
Ra tiếp đi chị yêu ❤ Truyện cuốn quãi 😉❤😙😚😄
2024-12-30
3
Azw.
Ơ ? Tưởng nhìn về Shou - chan và muốn ăn món gì đó "ngon lành" như ẻm chớ ~~
2025-01-13
0