Chapter 3:

...
Sau khi bác sĩ ra ngoài Anh liền di chuyển người Cậu để Cậu dựa lưng vào gối êm rồi đi gọi điện thoại, lát sau có một đám người đem thức ăn lên, đều là thức ăn nhiều dinh dưỡng, thích hợp cho bệnh nhân như Cậu.
Ngồi trước bàn ăn nhiều món như vậy Cậu nghĩ mình sẽ ăn không hết được, nhưng quan trọng hơn Cậu muốn hỏi Anh nhiều chuyện với thế giới này, nền liền nhìn Anh cất lời chậm.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Cái này.. Nhưng tôi muốn-..
Anh liền nhíu mày mà cắt ngang lời của Cậu ngay, Anh không muốn Cậu kén ăn hay gì hết, bắt buộc phải ăn thức ăn Anh mua cho.
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Ăn đi, không có kén ăn.
Trong Anh rất đáng sợ, đám người mặc vest đen cũng hơi rén Anh, mà đứng nghiêm cố tỏ ra mình ổn, còn Cậu thì cố nói chuyện với Anh, để có thể biết rốt cuộc mình đang ở cái thế giới nào.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Nhưng.. Tôi có.. Một câu hỏi muốn.. Hỏi anh được không ? / Khẽ nhìn /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Ăn xong rồi hỏi.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
/ Gật gù /
Cậu liền dùng bữa, Cậu ăn nhưng lâu lâu lại liếc mắt sang nhìn Anh thì thấy tầm mắt của Anh chưa rời khỏi người của Cậu, Cậu khi chạm mắt với Anh liền né ngay, và việc này lặp lại mấy lần.
Sau khi Cậu ăn xong thì mấy anh vest đen liền dọn thức ăn trên bàn đi, họ lau dọn kĩ càng rồi mới ra ngoài, khi căn phòng chỉ còn lại Anh thì Cậu liền muốn hỏi.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Anh.. Anh có thể cho tôi-..
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Hah.. Tôi ? Từ bao giờ em lại xa cách với tôi như vậy ? / Bước đến /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Hả..? / Ngơ ngác /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Bỏ cái điệu bộ giả tạo đó đi, bây giờ tôi có một vấn đề muốn giải quyết với em.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Vấn.. Vấn đề ư ? Nhưng tôi.. Anh đã nói để tôi hỏi trước mà- Aa.. Đau.. / Nhíu mày /
Anh lúc này rất đáng sợ, Anh bóp chặt lấy cằm của Cậu, đầu hơi cúi thấp xuống nhìn Cậu với đôi mắt sắt bén, như muốn ăn tươi nuốt sống Cậu vậy.
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Tôi hỏi em.. Tại sao không gọi cho tôi mà lại đi gọi cho cái nhà đó ? / Khó chịu /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Tôi.. Tôi lúc đó.. Không biết.. Chỉ.. Gọi đại-..
Nói như vậy chả khác nào đang khẳng định rằng nếu có gặp khó khăn hay tình huống ép buộc gì thì người Cậu nghĩ đến đầu tiên là gia đình của mình chứ không phải Anh, điều này càng làm Anh tức Cậu hơn.
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Tôi là chồng của em, em không nghĩ đến đầu tiên ?
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Mà lại nghĩ đến anh trai của em sao ? Em nói rõ tôi nghe xem ? / Tức /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Cái gì ? Chồng..? / Hóa đá /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Em quên chuyện chúng ta đã ký giấy kết hôn ? / Bực hơn /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Chuyện xảy ra khi nào.. Khoan khoan.. Tôi đã kết hôn á ? Từ từ.. Tôi hỏi anh.. Tôi tên là gì ? / Não quá tải /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Em..! / Tức /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Anh.. Mau trả lời đi.. Tôi tên là gì !? / Siết chặt vạt áo Anh /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
... Em.. Em là Lục Nhiên, con trai út của Lục Gia.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên ? * Đúng tên mình rồi..? Nhưng Lục Gia gì ? Nhà mình có điều kiện nhưng có phải giàu đến mức này đâu ? *
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Vậy.. Vậy anh tên là gì ? / Hoang mang /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Đến lúc này rồi còn chơi trò mất trí nhớ ? Em đang đùa tôi đấy à ?! / Quạo /
Trước cái thái độ này, cái thái độ một giây sau có thể ăn tươi nuốt sống Cậu vậy, nhưng do khi nãy bác sĩ có cảnh báo, nên Anh không dám làm gì Cậu, còn Cậu thì lại cố bình tĩnh và thật lòng với Anh.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Anh nhìn tôi trong có giống đang đùa không ? / Nhìn Anh /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Tôi là Tùy Dực.
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Tùy Dực..? / Nhìn nhận /
Cậu nghe cái tên này rất quen nhưng không nhớ là ai, Cậu càng nghĩ càng rơi vào trạng thái như người trên mây, mà ác cái là cái cơ thể này đéo có kí ức gì cả.
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Nhớ ra gì chưa ? Hay mất trí nhớ thật rồi ? / Lỡ miệng /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Hình.. Như.. Tôi mất trí nhớ thật rồi.. / Chậm nói /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Thật ?
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Không nhớ gì hết / Gật đầu /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Thế nhà em có mấy người ?
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Hai ư ? / Nhìn /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Sao biết ? / Nhíu mày /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Khi nãy anh nhắc đến anh trai gì đó của tôi ? / Ngơ ra /
Tùy Dực / Anh /
Tùy Dực / Anh /
Ấn tượng đầu tiên em nhìn tôi là gì ? / Nhìn Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Lục Nhiên / Cậu /
Giang hồ chợ búa.
...
Tác Giả
Tác Giả
Tùy Dực. Tuổi: 28. Chiều cao: 1m95. Hiện đang là Đội trưởng của lực lượng cảnh sát An Ninh Quốc Gia và là trùm băng đảng Mafia ở thế giới ngầm.
Tác Giả
Tác Giả
Lục Nhiên. Tuổi: 18. Chiều cao: 1m65. Hiện đang thất nghiệp và không thể đến trường.
Hot

Comments

Huyết Vũ Thám Hoa

Huyết Vũ Thám Hoa

2 nghề nó táng nhau chát chát

2025-02-14

73

𝒴𝑜𝑜 𝒴𝒾𝓌𝑒𝒾𝒾 _🐊

𝒴𝑜𝑜 𝒴𝒾𝓌𝑒𝒾𝒾 _🐊

=))) Trời mắ, con ơi con má nhìn người ta giống tổng tài đồ con nhìn ra là giang hồ, má nể con rồi đó 🤡🤡

2025-01-14

90

rùa ko bt bơi 🐢

rùa ko bt bơi 🐢

ê nha ý là hai cái nghề nó vả nhau bốp bốp luôn á 😅😅

2025-02-25

31

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play