|Allhiha(Trong Thế Giới Bãi Rác)|Lost In The Dark•
Chap 1:"Đêm mưa"
Diệp-T/g
Khát otp sau khi xem tập cuối quá nên viết 🥵 dù biết flop như choá.
Diệp-T/g
Nhìn Hiha đặt tay lên vai hiha babachops mà điểm g nhảy alibaba💦 mà allhiha này là bé hiha nào xuất hiện trong thế giới bãi rác đều sẽ đc...(biết r đó chứ t cug ko biết giải thích:)) nhưng không có hiha flame x hihades nha 👉🏻👈🏻)
Diệp-T/g
Thèm quá hóa rồ nên viết,bộ kia thấy nản quá với bí vãi ò nên lâu lâu viết ít ít 🤡
Diệp-T/g
Dạo này như cú đêm=))gutietos5tỉu46ỷ3k5335i28i5353gf525fwi5wif5o5gyk363, thèm otp quá giờ như mấy đứa nghiện:)) nghiện hút nghiện hít cũng có thể đc so sánh với tôi trong việc nghiện otp:3 Mai chỉnh lại màu sắc cho avatar chứ giờ muộn lắm r có viết cho người ấy đọc:))
•-----------------BD-----+//---------•
[Giả sử tập 19 sẽ theo 1 diễn biến khác]
---Ehem, tính cách sẽ không giống á, thông cảm nhaa. VÀ ÍT SUY NGHĨ VÔ CÙNG.
Hiha chớp mắt, cảm giác như cả thế giới vừa xoay chuyển. Khi mở mắt ra, cậu đã đứng ở một nơi xa lạ. Không gian lạnh lẽo, chỉ có tiếng nhỏ giọt của thứ chất lỏng tanh nồng vang vọng trong sự im lặng rợn người.
Cậu sững lại. Trước mắt cậu, một thân ảnh bất động nằm giữa vũng máu đỏ thẫm, hơi thở như bị rút cạn. Sắc đỏ loang dần, nhuốm lên nền đất, phản chiếu trong đôi mắt mở to kinh hãi của cậu. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ai… đã làm chuyện này?
Hiha nuốt khan, cổ họng khô rát. Cậu chần chừ một chút rồi khẽ cất giọng, âm thanh nhỏ đến mức chính cậu cũng không chắc người kia có nghe thấy hay không.
Một từ đơn giản, nhưng lại nặng nề đến kỳ lạ. Không có hồi đáp. Chỉ có sự im lặng lạnh lẽo bao trùm, cùng mùi tanh nồng mỗi lúc một đậm hơn.
//Hành động//,*Suy nghĩ*. Xưng hô you tự đoán đi.
Hiha cắn môi, bàn tay khẽ run khi chậm rãi quỳ xuống. Cậu hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân trước khi đưa tay lại gần khuôn mặt người kia.
Ngón tay lạnh lẽo của cậu nhẹ nhàng đặt trước mũi đối phương. Một giây. Hai giây. Không có gì cả.
Cổ họng cậu nghẹn lại. Tim đập dồn dập trong lồng ngực, nhưng cậu vẫn cố chấp giữ nguyên tư thế, như thể chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút, cậu sẽ cảm nhận được dù chỉ là một hơi thở yếu ớt. Nhưng tất cả những gì cậu nhận lại… vẫn chỉ là khoảng không im lặng đến đáng sợ.
Hiha siết chặt tay thành nắm đấm, hít sâu một hơi rồi cúi xuống. Dưới ánh sáng mờ nhạt, gương mặt người kia nhợt nhạt đến đáng sợ. Không chần chừ thêm, cậu luồn tay xuống dưới, gắng sức khiêng hắn lên.
Cơ thể kia lạnh lẽo hơn cậu tưởng, nhưng Hiha vẫn nghiến răng, cẩn thận dìu hắn đi. Bước chân cậu loạng choạng đôi chút, nhưng rồi nhanh chóng ổn định, hướng về phía một nơi an toàn hơn.
Hiha gồng mình, từng bước nặng nề dìu hắn vào sâu trong hang động. Không gian bên trong tối tăm và ẩm ướt, nhưng ít nhất nó đủ kín đáo để che chắn khỏi nguy hiểm.
Cậu nhẹ nhàng đặt hắn xuống một góc, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo. Hơi thở cậu gấp gáp, mồ hôi rịn trên trán, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú quan sát gương mặt tái nhợt của hắn. Cậu cắn môi, bàn tay run nhẹ trước khi đưa lên kiểm tra lại hơi thở một lần nữa.
Hiha thở dài, tay nhanh chóng lục tìm trong túi áo. Một lát sau, cậu rút ra một hộp cứu thương nhỏ—thứ mà cậu luôn mang theo phòng bất trắc.
Dù người trước mặt hoàn toàn xa lạ, thậm chí cậu còn không biết hắn là ai, nhưng bỏ mặc một người đang hấp hối thì không phải cách cậu muốn chọn. Làm người tốt vẫn tốt hơn, ít nhất cậu cũng không muốn để ai chết ngay trước mắt mình.
Nghĩ vậy, cậu quỳ xuống, mở hộp cứu thương và bắt đầu xử lý vết thương cho hắn.
Hiha kéo áo hắn lên, ánh mắt lập tức tối lại khi thấy vết thương sâu hoắm ngay bụng. Máu vẫn còn rỉ ra, nhuộm đỏ lớp vải. Một vết đâm do kiếm—gọn gàng nhưng chí mạng.
Cậu mím môi, nhanh chóng lấy bông gạc thấm máu, tay ấn nhẹ để cầm máu trước khi dùng dung dịch sát trùng. Khi thuốc vừa chạm vào vết thương, cơ thể hắn khẽ co giật, một tiếng rên mơ hồ thoát ra từ kẽ môi.
Hiha dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt nhợt nhạt của hắn. Nhưng rồi cậu vẫn tiếp tục, động tác cẩn thận hơn, dù biết rằng cơn đau này là không thể tránh khỏi.
Hiha kiên nhẫn chờ máu ngừng chảy trước khi lấy băng gạc quấn quanh bụng hắn. Động tác của cậu chậm rãi nhưng chắc chắn, đảm bảo vết thương được cố định tốt nhất.
Lớp băng trắng dần bị thấm chút đỏ, nhưng ít nhất máu cũng không còn tràn ra như trước. Hiha thở ra một hơi nhẹ nhõm, kéo áo hắn xuống lại, rồi ngồi phịch sang một bên, nhìn người lạ mặt vẫn đang bất tỉnh.
Cậu không biết hắn là ai, tại sao lại bị thương nặng đến thế, nhưng dù sao… cậu cũng đã cứu hắn rồi.
Hiha tựa lưng vào vách đá, hơi thở vẫn còn chút hỗn loạn sau khi sơ cứu xong. Ánh mắt cậu dừng trên người đàn ông đang bất tỉnh, nhưng suy nghĩ lại dần trôi về một hướng khác.
Cậu cau mày. Mới vừa nãy thôi, cậu vẫn còn đi cùng mọi người. Tiếng cười nói còn văng vẳng trong trí nhớ, vậy mà chỉ chớp mắt một cái, cậu đã xuất hiện ở nơi này—một hang động lạ hoắc, bên cạnh một người bị thương nặng.
Hiha.
Sao mình lại ở đây?//lẩm bẩm, lòng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ. Điều gì đó không đúng… nhưng cậu không thể nhớ ra được.//
Một lúc sau, trong không gian yên tĩnh của hang động, Hiha nghe thấy một tiếng động khẽ. Cậu giật mình nhìn sang—người kia khẽ nhíu mày, hàng mi run nhẹ rồi chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt mờ mịt thoáng dao động, như thể còn chưa nhận thức được tình huống xung quanh. Hắn chớp mắt vài lần, rồi bất giác khẽ rên lên một tiếng khi cơn đau từ vết thương truyền đến.
Hiha ngồi thẳng dậy, ánh mắt cảnh giác nhưng vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh.
Mái tóc dài rũ xuống, che gần hết khuôn mặt người kia, chỉ để lộ đôi môi tái nhợt và một phần cằm sắc nét. Dưới ánh sáng mờ nhạt trong hang động, hắn trông vừa yếu ớt vừa khó đoán.
Hiha im lặng quan sát, trong khi người kia khẽ cử động, ánh mắt dù mơ hồ vì cơn đau nhưng vẫn sắc bén và cảnh giác. Hắn không vội trả lời, chỉ hơi nghiêng đầu, như muốn nhìn rõ cậu hơn.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
…Cậu là ai?//Giọng hắn trầm thấp nhưng đầy đề phòng. Bàn tay vô thức siết nhẹ mép áo, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể phản kích nếu cần.//
Hiha nhướn mày trước thái độ cảnh giác kia, nhưng cũng không trách. Nếu là cậu, tỉnh dậy thấy bản thân ở một nơi xa lạ cùng một người không quen biết, chắc cũng phản ứng y hệt.
Hiha.
Tôi là người đã cứu cậu.//thản nhiên đáp, tay chống cằm quan sát//Cậu bị thương nặng lắm đấy, nếu không có tôi, chắc giờ này đã chầu trời rồi.
Người kia im lặng, đôi mắt ẩn sau lớp tóc tối lại một chút. Hắn không tin tưởng hoàn toàn, nhưng cũng không còn căng thẳng như lúc đầu. Dù sao, vết thương trên bụng đã được băng bó cẩn thận—rõ ràng cậu không có ý xấu.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
…Cảm ơn//nói nhỏ, giọng khàn khàn, như lâu lắm rồi chưa từng nói lời này với ai//
Hiha ngẩn người một chút. Người này có vẻ ngoài sắc lạnh, giọng nói trầm thấp đầy áp lực, nhưng khi cất lời cảm ơn lại khiến cậu có chút không quen.
Hiha.
//không nghĩ nhiều, chỉ phất tay, lười biếng tựa vào vách đá//Giữ sức đi, đừng nói nhiều. Tôi không có hứng trò chuyện với người sắp chết đâu.
Người kia khẽ nhếch môi, không rõ là cười nhẹ hay chỉ đơn giản là phản ứng trước câu nói của cậu. Nhưng trong mắt hắn, vẻ đề phòng đã vơi đi đôi chút.
Không gian trong hang động lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khe đá. Hiha lơ đãng nhìn ra bên ngoài, trong lòng vẫn còn đầy thắc mắc về chuyện xảy ra trước đó.
Người kia cũng không lên tiếng nữa, chỉ lặng lẽ quan sát cậu qua lớp tóc xõa rũ. Dù toàn thân vẫn còn đau nhức, hắn vẫn âm thầm ghi nhớ từng hành động của Hiha—từ ánh mắt lơ đễnh, dáng vẻ có chút tùy tiện nhưng lại không che giấu được sự cảnh giác ngầm.
Cậu trông như một người vô tâm, nhưng lại có thể bình tĩnh cứu giúp một kẻ xa lạ như hắn.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
Tên cậu là gì?// bất chợt hỏi, giọng vẫn trầm ổn nhưng đã bớt đi sự xa cách ban đầu//
Hiha.
//hơi nghiêng đầu, liếc hắn một cái//Hỏi làm gì?
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
//không trả lời ngay, chỉ nhìn cậu thêm một lúc, rồi thấp giọng nói//Chỉ là… muốn biết thôi.
Hiha.
// nhíu mày trước câu trả lời mơ hồ đó, nhưng rồi vẫn lười biếng đáp//𝗛𝗶𝗵𝗮
Người kia khẽ gật đầu, ánh mắt dường như có chút rung động thoáng qua, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.
Hiha.
Còn cậu?//chống cằm nhìn hắn, ánh mắt đầy ý tứ//
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
//hơi mím môi, rồi quay mặt đi, né tránh câu hỏi//Không cần biết.
Hiha.
//nhướn mày//Sao lại giấu? Chẳng lẽ anh là tội phạm bị truy nã à?
Người kia không phản bác, cũng không thừa nhận. Điều này càng khiến Hiha cảm thấy thú vị. Cậu chậc lưỡi, ngả người dựa vào vách đá.
Hiha.
Được rồi, nếu không nói, tôi sẽ tự đặt cho anh một cái tên.
Người kia không phản ứng, có vẻ không hứng thú với trò đùa này. Nhưng Hiha thì lại nghiêm túc suy nghĩ. Một lát sau, cậu búng tay.
Hiha.
Từ giờ anh là 𝗛𝗶𝗵𝗮 𝗧𝗵𝗼̛̣ 𝗦𝗮̆𝗻 𝗕𝗼́𝗻𝗴 Đ𝗲̂𝗺
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
//hơi khựng lại, ánh mắt lướt qua cậu đầy khó hiểu//Cái tên gì kỳ quặc vậy?
Hiha.
//nhún vai//Còn hơn gọi ‘này’ với ‘Caauj kia’.
Người kia im lặng một lúc, ngón tay vô thức chạm nhẹ vào lớp băng trên bụng. Không hiểu sao, cái tên này lại khiến hắn có cảm giác… không tệ.
Thậm chí, hắn còn thích nó hơn cả tên thật của mình.
Hiha ngáp dài, duỗi chân ra thoải mái trong khi Hiha Thợ Săn Bóng Đêm vẫn im lặng bên cạnh. Cậu liếc nhìn hắn một chút, thấy hắn có vẻ trầm tư, không biết là đang nghĩ gì.
Hiha.
Bộ cái tên tôi đặt nghe hay lắm hả?// bâng quơ hỏi//
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
//hơi nhắm mắt, giọng trầm thấp đáp lại//Cũng không tệ.
Hiha.
//bật cười, tựa đầu vào vách đá//Tôi nghĩ cậu sẽ phản đối chứ.
Hiha Thợ Săn Bóng Đêm không đáp, chỉ khẽ siết tay. Thật ra, hắn không ngờ mình lại thích cái tên này đến vậy. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng—thứ mà hắn chưa từng trải qua trước đây.
Có lẽ là do người đặt nó… hoặc cũng có thể, là do cái cách cậu nói ra nó.
Bên ngoài hang động, bầu trời bất chợt chuyển tối. Mây đen dày đặc che phủ, kéo theo tiếng sấm rền vang. Gió rít lên từng cơn, mang theo hơi lạnh buốt, rồi cơn mưa trút xuống như thác đổ.
Hiha cau mày, đứng dậy nhìn ra ngoài. Nhưng thứ khiến cậu ngừng lại không phải cơn mưa, mà là những bóng đen thấp thoáng trong màn nước.
Ánh mắt Hiha Thợ Săn Bóng Đêm trầm xuống. Hắn không cần nhìn kỹ cũng biết đó là gì.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
…Bọn nó mà phát hiện thì hay lắm//Giọng hắn trầm khàn, mang theo chút nặng nề//
Hiha hít một hơi sâu, bàn tay bất giác siết lại. Cậu cũng biết điều đó. Những sinh vật kia—thứ mà cả cậu lẫn hắn đều quen thuộc—đang bao vây xung quanh.
𝗤𝘂𝗮́𝗶 𝘃𝗮̣̂𝘁
Hiha hít sâu, cố gắng giữ hơi thở thật nhẹ. Cậu không mang theo vũ khí, chẳng có gì trong tay ngoài một hộp cứu thương cạn kiệt. Nếu cậu một mình, có lẽ vẫn có cách chạy trốn, nhưng bên cạnh cậu bây giờ lại là một người bị thương nặng.
Dù biết Hiha Thợ Săn Bóng Đêm rất mạnh, nhưng với tình trạng hiện tại, hắn không thể chiến đấu. Nếu cậu ra ngoài bây giờ, chẳng khác nào tự tìm chết.
Cậu liếc nhìn xung quanh. Ngay bên cạnh hắn có một tảng đá lớn, vừa đủ để che chắn.
Không chần chừ, cậu di chuyển từng chút một, tránh gây ra tiếng động. Mồ hôi rịn ra trên trán khi những tiếng gầm gừ vang lên ngoài kia, nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh, chậm rãi lách qua khoảng trống, tiến đến gần hắn hơn.
Hiha lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Hiha Thợ Săn Bóng Đêm, lưng tựa vào tảng đá lạnh. Cậu không nói gì, chỉ dỏng tai lắng nghe những âm thanh bên ngoài.
Tiếng mưa rơi xối xả hòa lẫn với tiếng bước chân nặng nề của những sinh vật kia. Thỉnh thoảng, vài tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, như thể bọn chúng đang đánh hơi, tìm kiếm điều gì đó.
Bên cạnh cậu, Hiha Thợ Săn Bóng Đêm vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn tối lại. Dù vết thương còn đau nhức, hắn vẫn vô thức căng người, bàn tay khẽ siết chặt, sẵn sàng phản ứng nếu có chuyện xảy ra.
Hiha khẽ liếc nhìn hắn, rồi quay đi. Cậu không rõ mình đang nghĩ gì, chỉ biết rằng… ít nhất, bây giờ, cả hai đều không thể manh động.
Trong màn tối mịt mù của hang động, tiếng quái vật bên ngoài vẫn không ngừng gầm gừ. Không gian ngột ngạt đến mức khó thở.
Hiha vẫn giữ im lặng, nhưng bất chợt, cậu nghiêng người, vươn tay về phía Hiha Thợ Săn Bóng Đêm.
Hắn thoáng cau mày, nhưng trước khi kịp phản ứng, một cảm giác lạnh buốt chạm vào làn da nóng rực của hắn.
Bàn tay Hiha—mát lạnh, vững vàng—chạm nhẹ vào cổ hắn, rồi từ từ di chuyển lên, gạt đi phần tóc che phủ khuôn mặt hắn.
Hiha.
//Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt cậu trầm tĩnh, không có chút do dự nào//Cậu không thấy khó chịu sao?//thấp giọng hỏi, ngón tay vẫn lướt qua mái tóc ướt sũng vì mồ hôi của hắn//
Trái tim Hiha Thợ Săn Bóng Đêm đập mạnh một nhịp. Hắn chưa bao giờ để ai chạm vào mình một cách tự nhiên như vậy—càng không phải với một kẻ xa lạ.
Hắn muốn quay đi, muốn gạt tay cậu ra, nhưng cơ thể lại không hề cử động.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, từng hành động của Hiha khắc sâu vào tâm trí hắn, khiến hắn lần đầu tiên trong đời cảm thấy mất tự chủ đến vậy.
Ngay khi đầu ngón tay Hiha sắp lướt qua phần tóc cuối cùng, để lộ toàn bộ khuôn mặt hắn, Hiha Thợ Săn Bóng Đêm lập tức gạt tay cậu ra.
Động tác không quá mạnh, nhưng dứt khoát.
Hiha thoáng sững lại, nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu. Nhưng Hiha Thợ Săn Bóng Đêm không hề giải thích, chỉ cúi thấp đầu, để mái tóc tiếp tục che phủ gương mặt.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
Đừng chạm vào tôi//Giọng hắn trầm thấp, nhưng không có sự khó chịu hay tức giận, mà giống như một lời cảnh báo//
Hiha nhướn mày, nhưng không nói gì. Cậu không ngu—cậu biết hắn cố tình giấu mặt mình.
Hiha.
// thay vì ép buộc, Hiha chỉ nhún vai, thu tay về, rồi tựa lưng vào tảng đá//Tùy cậu.
Bên ngoài, tiếng quái vật vẫn rền rĩ trong cơn mưa lạnh lẽo, nhưng bên trong hang, không khí lại đột nhiên trở nên kỳ lạ hơn bao giờ hết.
Hiha liếc nhìn Hiha Thợ Săn Bóng Đêm, khóe môi cong lên như đang nghiền ngẫm gì đó. Cậu không phải người tò mò thái quá, nhưng cái cách hắn cứ cố che mặt lại khiến cậu càng cảm thấy thú vị.
Cậu chống cằm, chớp mắt vài cái rồi bâng quơ nói:
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
...
Hiha.
//tặc lưỡi, làm bộ tiếc nuối//Nếu xấu thì nói sớm, tôi sẽ không tò mò nữa.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
// trầm mặc vài giây, rồi nhếch môi lạnh nhạt//Cậu thấy tôi giống người xấu xí à?
Hiha.
//gật đầu ngay tắp lự//Tóc tai che kín thế kia, ai mà biết được? Biết đâu bên trong là một ông chú mặt đầy sẹo thì sao?
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
...
Lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian bị thương và bị vây hãm trong hoàn cảnh nguy hiểm, hắn cảm thấy có chút bất lực theo một nghĩa khác. Hắn còn chưa biết phải đáp lại kiểu gì, thì Hiha đã thở dài, tựa đầu vào tảng đá.
Hiha.
Thôi kệ, dù gì tôi cũng không phải loại người chỉ nhìn mặt mà đánh giá người khác//lười biếng phất tay, giọng đầy hào phóng//Dù cậu có là ông chú mặt sẹo thật, tôi vẫn cứu cậu thôi.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
...
Lần này, hắn thật sự không biết nên tức giận hay bật cười.
Hiha lặng lẽ quan sát Hiha Thợ Săn Bóng Đêm, trong lòng đã lờ mờ đoán ra điều gì đó. Không phải tự dưng cậu có cảm giác quen thuộc ngay từ lần đầu gặp hắn.
Cậu không nói ra, nhưng lại càng tò mò hơn. Nếu khuôn mặt hắn thực sự giống cậu… vậy thì biểu cảm của hắn sẽ ra sao? Lạnh lùng? Nghiêm khắc? Hay chỉ đơn giản là một phiên bản trưởng thành và trầm tĩnh hơn của cậu?
Hiha.
//Nghĩ đến đó, Hiha chống cằm, liếc hắn một cái rồi bật cười nhẹ//Mà này, nếu cậu không xấu… thì chẳng lẽ cậu đẹp trai quá nên phải che lại à?
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
// khẽ dừng lại một chút, rồi trầm giọng đáp//Cậu nghĩ nhiều rồi.
Hiha.
//nhướn mày, càng cảm thấy thú vị//Vậy sao? Nhưng tôi vẫn muốn xem thử đấy.
Hắn không trả lời, chỉ lặng lẽ quay đi, tránh ánh mắt tò mò kia. Nhưng chính hành động này lại càng khiến Hiha chắc chắn—hắn đang cố che giấu khuôn mặt.
Và điều đó chỉ càng làm cậu thêm tò mò.
Hiện tại, cả hai vẫn có thể trò chuyện một cách bình thường, thậm chí Hiha còn trêu chọc hắn mà không gặp nguy hiểm gì. Nhưng đó chỉ là bây giờ thôi.
Với bản tính chiếm hữu điên cuồng kia, Hiha Thợ Săn Bóng Đêm chắc chắn không phải kiểu người dễ dàng để ai rời khỏi hắn một khi đã lọt vào tầm mắt.
Hiha có thể mạnh mẽ, có thể tự do ở hiện tại, nhưng tương lai thì sao?
Cậu không hề hay biết, từng câu nói, từng cử chỉ của mình bây giờ chỉ đang vô tình khiến Hiha Thợ Săn Bóng Đêm càng có lý do để trói buộc cậu chặt hơn về sau.
Một ngày nào đó, cậu sẽ không còn là chính mình nữa…
Không chỉ có Hiha Thợ Săn Bóng Đêm, mà còn hai kẻ khác đang chờ đợi Hiha rơi vào tay họ—hai kẻ phản diện nguy hiểm nhất của thế giới này: Hiha The Blue và Hiha Crow.
Hiện tại, bọn họ chưa có tình cảm gì với Hiha. Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian.
Vì một khi đã để mắt đến thứ gì đó, cả hai sẽ không bao giờ buông tay.
Một người thì dịu dàng nhưng bạo lực đến đáng sợ. Một người thì điên loạn, ám ảnh, có thể làm bất cứ điều gì để giành lấy thứ mình muốn.
Nếu Hiha nghĩ rằng mình còn có thể tự do, thì cậu đã quá ngây thơ rồi.
Hiha Thợ Săn Bóng Đêm nhìn ra ngoài, ánh mắt sắc lạnh. Cơn mưa vẫn chưa dứt hẳn, nhưng những sinh vật đáng sợ kia đã rời đi. Không gian cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh hơn.
Hắn thở nhẹ, nhưng ngay giây tiếp theo, một cảm giác kỳ lạ khiến hắn cứng đờ người.
Hiha dùng hai tay tạo thành một hình giống bờ môi, rồi nhẹ nhàng chạm vào cổ hắn—giống như một nụ hôn thoáng qua.
Hiha.
//Chạm xong, cậu lập tức rụt tay lại, khóe môi nhếch lên đầy tinh quái//Rồi xong, bây giờ cậu bị tôi đóng dấu chủ quyền rồi đó.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
...
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn không biết phải phản ứng thế nào. Hơi thở hắn thoáng dừng lại, cổ họng khẽ động, nhưng ánh mắt lại tối sầm xuống.
Không phải vì xấu hổ, cũng chẳng phải vì giận dữ.
Mà là vì một cảm giác nguy hiểm vừa len lỏi vào tận sâu trong tâm trí hắn—một sự chiếm hữu vô thức.
Cậu dám làm vậy với hắn ư?
Nếu là một kẻ khác, chỉ cần chạm nhẹ thôi, hắn đã cắt đứt tay kẻ đó rồi. Nhưng với Hiha… hắn chỉ có thể nhìn cậu, để mặc cảm giác vừa rồi quấn lấy tâm trí mình, từng chút một…
Hiha Thợ Săn Bóng Đêm giật mình, lập tức quay sang trừng mắt nhìn Hiha, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng là mang theo chút bối rối:
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
Cậu làm cái quái gì vậy?!
Hiha.
//cười hì hì, ngón tay khẽ gõ lên cằm như thể đang suy nghĩ//Ừm… thử nghiệm xem cậu có phản ứng không?
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
Phản ứng?//nheo mắt, ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên thấu tâm trí cậu//
Hiha.
Đúng rồi, nếu cậu không phản ứng gì thì chứng tỏ cậu vô cảm//nghiêm túc gật đầu, nhưng ngay sau đó lại nhếch môi, ánh mắt tràn đầy khiêu khích//Nhưng mà… nhìn cậu có vẻ khá sốc nhỉ? Không lẽ… đây là lần đầu tiên có người ‘hôn’ cậu?
Mạch máu trên trán Hiha Thợ Săn Bóng Đêm khẽ giật.
Lúc này, hắn mới nhận ra—thằng nhóc này không hề biết sợ là gì.
Hiha Thợ Săn Bóng Đêm còn chưa kịp đáp trả, thì Hiha đã ngáp một cái rõ to, rồi thản nhiên dựa vào tảng đá, mắt lim dim.
Hiha.
Thôi, tôi buồn ngủ quá…cậu cứ giận đi, tôi ngủ trước đây…
Nói xong, cậu thật sự… ngủ luôn.
★彡[Hɪʜᴀ Eʟᴅᴇʀ]---🫀----°
...
Hắn nhìn cậu, ánh mắt phức tạp.
Không một chút cảnh giác, không một chút đề phòng. Trong khi ở ngoài kia, trời vẫn chưa sáng hẳn, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Nhưng Hiha cứ thế mà ngủ?
Hắn lặng lẽ nhìn khuôn mặt yên tĩnh của cậu, trong lòng dâng lên một cảm giác khó diễn tả. Cái cảm giác này… thật sự rất khó chịu.
Hiha—quá vô tư. Quá bất cẩn.
Và quan trọng hơn hết… quá dễ khiến người khác muốn giữ lấy.
Ánh mắt Hiha Thợ Săn Bóng Đêm tối lại.
Hắn nhìn bàn tay trống rỗng của mình, rồi siết chặt thành nắm đấm.
Thanh kiếm của hắn…
Thanh kiếm đã từng là một phần của hắn, không rời khỏi tay dù chỉ một giây…
Giờ đây, nó lại bị Hiha The Blue và Hiha Crow cướp mất.
Cảm giác này—không chỉ là tức giận.
Mà còn là một sự nhục nhã khắc sâu vào tâm trí.
Comments
😍🤩😻
ngta nói têm mình r mà còn ko nói tên của mình ra nữa😔
ban đầu ngta ko nên nói tên mình thà còn hơn,ngta hỏi tên lại thì ko nói rảnh ghê ha
mà tôi thấy ít người đu OTP này
2025-03-28
1
😍🤩😻
khi tôi chưa xem tập cuối của TGBR:tôi:á đù Hiha đang quến rũ 33chop à🤯😈
sau khi tôi xem xong tập cuối của TGBR:tôi:đ# m# m 33chop 😔🖕
2025-03-28
1
😍🤩😻
cái này thì giống mấy thằng bày đặt làm sadboy đồ đó..😔
2025-03-28
2