Những con chuột tội nghiệp

Quang Anh với Đức Duy kéo rổ chuột ra sau nhà, chỗ có cái bếp củi nhỏ.
Đức Duy
Đức Duy
/Bật cái quẹt gas, nhóm một nhúm rơm khô, lửa bén lên tí tách/
Mùi khói rơm thoang thoảng trong gió.
Quang Anh
Quang Anh
/Ngồi xổm, lột da mấy con, tay thoăn thoắt mà miệng không quên tía lia/
Quang Anh
Quang Anh
Anh Duy, lát mình ướp sả ớt nướng nha
Quang Anh
Quang Anh
Bữa em thấy tía ăn kiểu đó ghiền lắm á! /hí hửng/
Đức Duy
Đức Duy
Vậy hả để lát anh ướp cho /Vô tình lướt qua vết thương trên tay cậu/
Đức Duy nhìn tay Quang Anh, thấy vết cắn trên ngón tay út vẫn còn hằn đỏ, máu đã khô nhưng nhìn vẫn xót.
Đức Duy
Đức Duy
/Đặt con dao xuống, đứng phắt dậy/
Đức Duy
Đức Duy
Ngồi đây, anh chạy về lấy thuốc cho! /Nói xong thì phóng thẳng về nhà./
Quang Anh
Quang Anh
Ơ.. /Chưa kịp phản ứng gì thì anh đã mất dạng./
Chẳng mấy chốc, Đức Duy trở lại, trên tay cầm một chai dầu gió xanh và một miếng gạc sạch.
Đức Duy
Đức Duy
/Quỳ xuống bên cạnh Quang Anh, nắm lấy tay cậu/
Đức Duy
Đức Duy
Đưa tay đây coi! /Giọng nghiêm túc, mắt liếc Quang Anh một cái đầy uy quyền./
Quang Anh
Quang Anh
Trời ơi, có chút xíu mà anh làm như em sắp chết không bằng! /Bĩu môi, nhưng vẫn chìa tay ra./
Đức Duy
Đức Duy
/Mở nắp chai dầu, đổ một ít lên tay mình rồi nhẹ nhàng thoa lên vết thương./
Vừa chạm vào, Quang Anh đã giật thót
Quang Anh
Quang Anh
A, rát quá! /Nhăn mặt, định rụt tay lại./
Đức Duy
Đức Duy
Ngồi yên! Rát mới mau lành! /Giữ chặt tay cậu, không cho rụt lại./
Quang Anh
Quang Anh
Anh ác quá à! Làm nhẹ nhẹ thôi coi! /Rên rỉ, mắt long lanh như sắp khóc./
Đức Duy
Đức Duy
Hồi nãy bắt chuột thì hùng hổ lắm, giờ thoa miếng dầu mà nhõng nhẽo! /Phì cười, nhưng tay vẫn dịu dàng băng vết thương cho cậu./
Quang Anh
Quang Anh
/Bĩu môi, nhưng khi thấy ánh mắt lo lắng của anh trai mình thì lại im lặng./
Cậu cảm thấy trong lòng ấm áp lạ kỳ.
Đang lúc tình cảm anh em ngọt ngào, bỗng một tiếng rắc vang lên.
Quang Anh
Quang Anh
/Giật mình quay lại/
Đức Duy
Đức Duy
/Giật mình quay lại/
Cả hai giật mình quay lại thì thấy… con chó nhà Quang Anh đã ngoạm mất một con chuột họ vừa sơ chế xong!
Quang Anh
Quang Anh
Trời đất ơi! Mày làm cái gì vậy?! /Nhảy dựng lên, xua tay đuổi./
Con chó ngậm con chuột chạy tọt ra vườn, đuôi vẫy vẫy như trêu ngươi.
Quang Anh
Quang Anh
Trời ơi là trời, công trình của tui! /dậm chân bành bạch./
Quang Anh
Quang Anh
Đứng lại chưa con chó. /Định chạy theo/
Đức Duy
Đức Duy
Này /Ôm cậu lại/
Đức Duy
Đức Duy
Định dành ăn với chó hả
Quang Anh
Quang Anh
Nó dành ăn với em trước mà
Đức Duy
Đức Duy
Thôi kệ nó đi, còn mấy con nữa nè, làm lẹ để nướng không hai tía về là khỏi có đồ nhậu đó /Vừa cười vừa lắc đầu, kéo Quang Anh ngồi xuống tiếp tục làm./
Quang Anh vẫn chưa hết tức, nhưng nhìn anh trai mình điềm tĩnh, cậu đành miễn cưỡng tiếp tục.
Khói bếp bốc lên nghi ngút, mùi chuột nướng sả ớt thơm lừng lan tỏa khắp sân.
Hai anh em cười nói rôm rả, chuẩn bị một bữa nhậu "đậm chất đồng quê" cho hai ông tía.
------
Nắng đã lên tới đọt dừa sau nhà, trời trong veo một màu xanh rì, thỉnh thoảng có con cò bay ngang, bóng in dài trên ruộng.
Mùi đất mới cày thoang thoảng theo gió thổi về, hoà với tiếng chim kêu ríu rít trên hàng tre rì rào bên hông nhà Quang Anh.
Trong nhà, khói bốc lên nghi ngút từ bếp củi sau vườn.
Hai anh em Đức Duy, Quang Anh đang lom khom trở từng con chuột đồng vàng ruộm, mỡ rịn ra thơm phức.
Quang Anh
Quang Anh
Anh coi chừng khét nghen, con này mỡ dữ lắm.
Quang Anh
Quang Anh
/Đưa que tre trở con chuột nướng, mặt đỏ hây vì nóng, lưng ướt đẫm mồ hôi/
Đức Duy
Đức Duy
Biết rồi cưng
Đức Duy
Đức Duy
Anh là dân nướng chuột chuyên nghiệp đó nghen.
Đức Duy
Đức Duy
/Cười hí hửng, tay cầm chổi lá dừa quạt than, tóc rối bời vì khói/
Gió lộng từ phía đồng thổi tới làm khói xộc lên, hai anh em phải nheo mắt lại mà cười khanh khách.
Mùi chuột nướng bay xa tận ra hàng rào tre, có khi còn theo gió ra tới ruộng.
Ngoài đồng
Nơi bờ cỏ non xanh mướt, ông Tám và ông Sáu đang đứng hai đầu con mương cạn, tay chống cuốc, mồm không ngớt lời…
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Tao nói mày nghe, ruộng tao vụ này chắc trúng lớn.
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Lúa đứng như lính, coi bộ năm nay có ăn. /Cười khoái chí, vung tay chỉ ra ruộng mình, mắt sáng rỡ/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Ừ, lính mày thì đứng, mà đứng cheo queo, thấy không?
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Vụ này gió chướng lên một cái là ngã rạp hết trơn. /Cười khẩy, đưa tay gãi đầu, rồi nghinh nghinh mặt/
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Hừ, nói như mày thì ruộng mày chắc đang chờ cứu trợ?
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Tao thấy lúa mày vàng héo úa như bị ai trù vậy á! /Nhướng mày, giọng chọc quê nhưng miệng cười rõ tươi/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Héo đâu mà héo!
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Tại nắng quá với mấy bữa rồi trời không mưa.
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Mày đừng có nói tao trù lúa mày nha
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Tao nói vậy thôi chứ có trù đâu
Hai ông cứ vậy mà nói tới nói lui, giọng y chang như đang gây
Nhưng ai nghe kỹ thì biết thiệt ra là mần trò cho vui, chứ bụng đâu có giận.
Chim sẻ bu đậu đầy mấy nhánh lúa gần đó, nghe hai ông cãi mà nhảy loi choi.
Trên đầu, mây trắng trôi lững lờ, trời tháng ba mà gió vẫn mát rượi.
Trong khi đó ở nhà, Đức Duy vừa lật con chuột nướng vừa liếc nhìn ra phía đồng.
Đức Duy
Đức Duy
Không biết 2 tía ngoài đồng có cãi nhau hông ta
Quang Anh
Quang Anh
Quang Anh
Quang Anh
Chắc 100% là có luôn
Quang Anh
Quang Anh
Cãi nhau là chuyện cơm bữa mà
Đức Duy
Đức Duy
Mà không sao, nay có mồi cho 2 tía nhậu đỡ phải cãi nhau
Đức Duy
Đức Duy
Phẻ
[Phẻ= khoẻ]
Quang Anh
Quang Anh
Đúng ời
Đức Duy
Đức Duy
Ờ, mà em nhớ canh kỹ nghen
Đức Duy
Đức Duy
Chuột con mà nướng lửa lớn là teo rút lại à. /Mắt không rời khỏi con chuột vàng ruộm đang chảy mỡ/
Quang Anh
Quang Anh
Em biết rồi, anh cứ lo…
Quang Anh
Quang Anh
Em còn để chuối nướng kế bên cho thơm nữa nè. /Chỉ tay vào trái chuối xiêm đang nướng kế bên mớ than đỏ rực/
Hai anh em cứ thế ríu rít như chim, tay nướng tay trò chuyện, ngoài ruộng “đấu võ mồm” mà lòng ai cũng thấy ấm.
------
Nắng trưa chang chang, đổ vàng óng cả mặt ruộng.
Gió đồng thổi nhè nhẹ, đưa theo mùi lúa chín lẫn mùi đất ẩm ngai ngái thơm thơm.
Hai ông già lững thững từ ruộng về, chân tay còn lấm tấm bùn, vừa đi vừa nói không dứt câu.
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Ê Sáu, bộ ruộng mày nay nước rút lẹ hén? /Vắt khăn lên vai, liếc qua liếp ruộng nhà hàng xóm/
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Ừ, tao xẻ rãnh hôm qua, chớ không giờ còn ngập tới gối à! /ưỡn ngực tự hào, tay vung cái cuốc nhẹ nhẹ/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Ha ha, mày khoe nữa đi, để coi lúa mày trúng mùa hôn đã rồi nói! /Chọc quê, cười sặc sụa/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Ờ, ờ, không khoe, về cái đã... tao đói quá rồi! /Quệt mồ hôi trán, bụng sôi ùng ục/
Cả hai ông chưa kịp tới cổng thì gió đâu đó lùa qua, mang theo một mùi gì thơm lừng tới tận đầu mũi.
Vừa bước vô sân, mắt ông Sáu trợn tròn
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Ủa... mùi gì thơm vậy trời? /Hít mạnh một hơi, mũi phập phồng/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Mùi này… giống... giống mùi thịt nướng mà là... là... /Cũng dừng lại, nghiêng đầu, mắt chớp chớp/
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Chuột! Là chuột nướng! /Hai ông đồng thanh, rồi quay qua nhìn nhau trợn mắt ngạc nhiên/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Chuột! Là chuột nướng! /Hai ông đồng thanh, rồi quay qua nhìn nhau trợn mắt ngạc nhiên/
Tới chừng bước vô tới bàn tre ngoài hiên, hai cặp mắt già mở to hết cỡ.
Trên bàn, dĩa chuột nướng khói còn bốc nghi ngút, mấy chén muối tiêu xanh xếp đều tăm tắp, còn có dưa leo, rau răm, lá chanh thái nhuyễn.
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Ủa? Ai làm cái này vậy trời?! /Buông cuốc, mắt đảo lia lịa/
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Quang Anh à, con làm hả Quang Anh.
Lúc đó, từ sau vườn, hai cái bóng nhỏ lom khom bước ra, tay còn cầm vỉ nướng và cái chổi lá dừa.
Quang Anh
Quang Anh
Dạ con với anh Duy làm á tía
Đức Duy
Đức Duy
Tía với bác Sáu mới về ạ. Trúng giờ quá chừng.
Quang Anh
Quang Anh
Tụi con tính cho tía với bác bất ngờ mà... ai dè mùi nó bay xa dữ vậy! /Che miệng cười, mắt lấp lánh/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Trời đất quỷ thần ơi! Hai đứa tụi bây…
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Mần nướng hết đống chuột này đó hả? /Trợn mắt, rồi khoanh tay đứng nhìn/
Quang Anh
Quang Anh
Dạ, tụi con bắt mấy con bự nhứt, lựa kỹ lắm nghen! /Gật gù, tay chỉ vô dĩa chuột mỡ bóng loáng/
Đức Duy
Đức Duy
Tía với bác Sáu khỏi lo, khẩu vị tụi con hợp với hai người mà! /Chêm vô, cười hì hì/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Ha ha ha, mày thấy chưa Sáu, tao nói rồi, con tao là biết điều dữ lắm! /Vỗ đùi cái bốp, cười sảng khoái/
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Chứ con tao là không biết điều chắc!
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Tụi bây coi bộ giỏi nghen
Ông Sáu Sậu
Ông Sáu Sậu
Làm ông già mày cảm động muốn rơi nước mắt! /Gật gù, xoa cằm ra vẻ cảm kích/
Quang Anh
Quang Anh
Vậy giờ tía với bác Tám ngồi xuống ăn liền nghen, kẻo nguội uổng lắm! /Kéo ghế, múc muối bỏ vô chén cho ông Sáu, ông Tám/
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Ờ! Ăn chớ! Vậy là bữa nay khỏi nấu cơm luôn! /ngồi phịch xuống ghế/
Đức Duy
Đức Duy
Có rượu nữa nè tý, hú hồn chưa
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Rồi rót rượu lẹ đi Duy!
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Cha nội mày làm tao đói gần xỉu mà còn nói nhiều! /Chọt liền, mặt nhăn nhở/
Bữa trưa trôi qua trong tiếng cười nói rôm rả, hai ông gắp chuột lia lịa, uống rượu cạn ly này tới ly khác.
Ông Tám Ngọ
Ông Tám Ngọ
Đôi lúc lại quay qua cự nhau vài câu chuyện cũ rích, rồi tự cười lấy như hai đứa con nít.
Quang Anh
Quang Anh
/Ngồi kế bên, lén liếc Đức Duy rồi cười nhẹ./
Đức Duy
Đức Duy
/Cũng vừa gắp miếng chuột vừa cúi sát thì thầm/
Đức Duy
Đức Duy
"Bữa nay tụi mình ghi điểm ghê ha?"
Quang Anh
Quang Anh
"Ai biểu anh giỏi quá chi…" /Nói nhỏ, rồi ngậm miệng ăn, mặt đỏ ửng/

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play