[Tokyo Revengers X Việt Nam] – Việt Nam, Đất Nước Thân Yêu
Chương 1: Chuyến đón khách "định mệnh"
Sáng sớm, tại một con hẻm nhỏ ở Quận 3, Sài Gòn…
Tiếng còi xe máy vang lên giữa không gian yên tĩnh. Phạm Thị Liễu, cô gái hai mươi tư tuổi, đội nón lá, đeo khẩu trang kín mít, phóng xe như gió trên con đường dẫn ra sân bay Tân Sơn Nhất.
Cô vừa nhận một hợp đồng dẫn tour cho một nhóm khách người Nhật – nghe đâu là nhóm "doanh nhân trẻ thành đạt", sang Việt Nam để "xả stress và tìm hiểu văn hóa".
Phạm Thị Liễu- 范氏寮
*lẩm bẩm* Hy vọng mấy ông Nhật này dễ tính… đừng như cái đoàn hôm trước bắt mình dịch từng câu ca dao tục ngữ thì chết!
Cô phanh xe trước sân bay, chỉnh lại áo sơ mi trắng và váy dài nền nã – bộ đồng phục “hướng dẫn viên chuẩn mực” của công ty – rồi lấy điện thoại mở lại ảnh đoàn khách gửi trước đó.
Phạm Thị Liễu- 范氏寮
*nhíu mày* Ủa sao ai mặt cũng lạnh như tiền vậy trời? Nhìn cứ như mafia…
Đi đầu là một thanh niên tóc vàng, tay đút túi, mặt không cảm xúc – Mikey. Theo sau là Sanzu, với nụ cười đáng ngờ; Ran thì đang lướt điện thoại, còn Kakucho thì thầm thì gì đó với Kokonoi, còn Takeomi và Mochi đi đằng sau thì thầm nói chuyện
Phạm Thị Liễu- 范氏寮
*hoang mang nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh* “Xin… xin chào quý khách! Tôi tên là Phạm Thị Liễu, hướng dẫn viên của các anh trong những ngày tới. Chúc các anh có một chuyến đi vui vẻ tại Việt Nam!”
Sanzu Haruchiyo
*giọng lười biếng* "Ồ, hướng dẫn viên bản địa? Nhìn đáng tin đấy, chúng mày nhỉ?"
Haitani Ran
*liếc nhìn cô* "Ừm, nhìn hiền. Chắc chưa biết tụi mình là ai đâu…"
Phạm Thị Liễu- 范氏寮
*cười tươi, không nghe rõ họ nói gì* "Vâng, mời các anh lên xe. Hôm nay mình sẽ tham quan một vòng Sài Gòn trước khi đi các tỉnh miền Tây."
Kokonoi Hajime
*thì thầm với Kakucho* "Cô ta thật sự không biết tụi mình là băng Phạm Thiên à?"
Kakuchou
"Chắc vậy. Cũng tốt, khỏi phiền phức."
Su_chan(tg)
haii đây là bộ truyện thứ 2 của mình bộ cũ mình thấy xàm quá nên mình drop và viết lại bộ mới mong các bạn chiếu cố
Su_chan(tg)
bye các bạn hẹn gặp lại ở chương sau
"Tình yêu là gió thoảng qua,
Nhẹ như chiếc lá bay xa cuối trời.
Là đôi mắt nói không lời,
Là tim khẽ nhói khi người chẳng bên.
Tình yêu là những êm đềm,
Là mưa đầu hạ bên thềm chiều thu.
Là thương, là nhớ, là ngu,
Là mang cả thế giới thu vào một người."
Comments
w'Yuu
ê ms dô thấy gu á
2025-05-25
1