Con búp bê không hồn

Biệt thự của Hoàng Đức Duy nằm ở rìa thành phố, giữa một khoảng đồi cao bị bao quanh bởi rừng thông và những bức tường chống đạn. Đó là một pháo đài kiên cố, nơi máu từng đổ trên mỗi viên gạch lát nền
NovelToon
Minh hoạ
Khi xe dừng lại, Thành An nhảy xuống như một chú mèo no sữa. Cậu nhìn quanh, mắt sáng lên không phải vì sự xa hoa, mà là vì… thứ gì đó khác
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh nuôi ma trong nhà à?
An hỏi thản nhiên, tay vẫn cầm cây xiên cá viên từ chiều, giờ dính máu khô
Đức Duy không đáp. Hắn nhìn thằng nhóc bước vào lãnh địa của mình như thể không sợ chết, rồi quay sang Đạt– vệ sĩ thân cận
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kiểm tra nền nhà. Cái thứ kia… nó theo thằng nhóc vào.
Đạt tái mặt. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng da gà đã nổi toàn thân từ lúc xe đón thằng nhóc kia
20 phút sau
Thành An đang ngồi trên ghế sofa, chân vắt chéo, tay nghịch con búp bê sứ cũ mèm lấy từ kệ trang trí. Con búp bê không có mắt, chỉ còn hốc đen hoắm – vậy mà nó khẽ rung lên khi tay An chạm vào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cẩn thận. Nó bị nguyền.
Đức Duy nói khi bước đến
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Biết. Nó bị con bé tên Lam nguyền. Con bé đó từng bị cha dượng đốt sống trong căn nhà này. Ổn mà, em trấn được rồi.
Cậu cười toe, rồi đặt con búp bê xuống bàn như thể là một cục kẹo
Đức Duy nhíu mày. Tên nhóc này… không chỉ thấy. Nó nói chuyện được với thứ đó. Mà tệ hơn – nó kiểm soát được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày là ai?
lần thứ hai trong chưa đầy một đêm, Duy hỏi câu đó
Thành An ngẩng đầu. Mắt cậu lấp lánh trong ánh đèn mờ, nhưng sâu thẳm bên trong lại như một cái hố không đáy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nói thiệt hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em là kết tinh của một nghi lễ tà đạo thất bại/giọng trầm xuống/
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ngày em tám tuổi, cả trại mồ côi bị thiêu sống. Bốn mươi hai đứa trẻ, hai mươi lăm người lớn – tất cả chết sạch. Chỉ có em sống sót.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng em không nhớ… ai đốt. Em chỉ nhớ có ai đó… gọi em từ bóng tối.
Không khí quanh căn phòng lạnh đi thấy rõ. Đèn chớp nháy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sau hôm đó, em bắt đầu thấy chúng. Những thứ từng chết. Những thứ đang chờ chết. Và… những thứ không bao giờ được chết.
Thành An bước tới gần Duy, rất gần. Mùi máu trên người cậu vẫn còn. Hơi thở cậu ấm, nhưng linh hồn phía sau cậu thì lạnh như địa ngục
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em bị nguyền, Duy ạ. Nhưng ngược đời ở chỗ – lời nguyền lại làm em sống dai hơn bất cứ ai.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày muốn gì?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh. Hoặc đúng hơn là – thứ đang bám sau lưng anh
Duy không nói gì. Ánh mắt hắn như lưỡi dao, nhưng Thành An không sợ. Cậu nhìn hắn như đang nhìn một món đồ chơi hỏng – đầy hứng thú và rối loạn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em thấy một bóng đàn bà. Mỗi lần anh giết người, bà ta lại cười. Nhưng đó không phải ma bình thường. Đó là oán linh dạng cấp cao. Nếu anh giữ nó trong người lâu hơn… anh sẽ chết. Hoặc phát điên. Hoặc tệ nhất – bị nhập xác.
Duy rút súng, lên đạn, dí thẳng vào trán An
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy mày đến để trừ tà?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không. Em đến để… chia sẻ chỗ trong địa ngục với anh. Cho vui./cười/
Đoàng!
Phát súng xuyên qua ghế sau lưng An. Duy không bắn vào đầu cậu, dù ngón tay hắn đã cong lại
Thành An mở mắt, nói khẽ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em biết anh không nổ súng. Vì anh cũng giống em – từ lâu rồi, chúng ta không còn thuộc về thế giới này.
Ở một nơi nào đó trong biệt thự, con búp bê không mắt vừa ngẩng đầu lên. Nụ cười máu me vẽ trên miệng nó kéo dài đến tận mang tai

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play