[HieuSol] Hôn Nhân Máu Lạnh
Chapter 3
Trung bình mỗi buổi sáng kể từ khi chuyển đến biệt thự nhà họ Trần
Thái Sơn mở tủ lạnh, cau mày
Gương mặt cau có, tóc còn hơi rối vì mới dậy
Nguyễn Thái Sơn
Không có sữa tươi?
Nguyễn Thái Sơn
Cái nhà to thế này không mua nổi hộp sữa?
Hiếu từ sofa ngước lên, cười nhạt
Trần Minh Hiếu
Người trưởng thành thường uống cà phê
Trần Minh Hiếu
Cậu thích sữa…
Trần Minh Hiếu
Nghe hợp đấy
Sơn lạnh lùng mở tủ lấy nước lọc
Nguyễn Thái Sơn
Tôi chưa kịp học thói già đời như anh
Hiếu cười khẩy, gập báo lại, đứng dậy
Trần Minh Hiếu
Thế thì nhanh lên
Trần Minh Hiếu
Sống trong nhà này mà mãi trẻ trâu, tôi ngại xấu hổ
Sơn đáp lại không chút do dự
Nguyễn Thái Sơn
Có anh già cỗi bên cạnh, tôi bị dìm cũng đủ rồi
Nguyễn Thái Sơn
Cà phê thì đắng, nước lọc thì lạnh, đồ ăn thì toàn món nguội...
Nguyễn Thái Sơn
Thật xứng với tiêu chuẩn ‘người chồng lạnh như đá’ của tôi
Trần Minh Hiếu
Tôi không biết cậu có sở thích than thở vào sáng sớm
Trần Minh Hiếu
Nhưng nếu cậu thấy thiếu gì, thì viết giấy dán lên tủ lạnh
Trần Minh Hiếu
Quản gia sẽ mua
Nguyễn Thái Sơn
Tôi tưởng người giàu như anh phải chu đáo
Nguyễn Thái Sơn
Ai ngờ lấy chồng mà cứ như đi thuê phòng giá rẻ
Trần Minh Hiếu
Nếu thật sự muốn tìm cảm giác yêu thương, cậu nên tìm chồng ở mấy show truyền hình hẹn hò
Trần Minh Hiếu
Tôi không phải mẫu người ‘dịu dàng mỗi sáng’ như cậu tưởng tượng
Nguyễn Thái Sơn
Anh yên tâm
Nguyễn Thái Sơn
Chồng như anh, nếu không có tiền thì tôi chẳng buồn nhìn
Hiếu khựng một chút nhưng anh chỉ hừ khẽ, rót cà phê
Trần Minh Hiếu
Cậu nói câu đấy quen miệng thật
Trần Minh Hiếu
Lúc ký hợp đồng hôn nhân, cũng nói chẳng quan tâm danh phận
Trần Minh Hiếu
Vậy mà giờ cư xử như công chúa không được phục vụ đúng chuẩn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi có nói không quan tâm danh phận
Nguyễn Thái Sơn
Nhưng đã mang danh là ‘vợ tổng giám đốc’, tôi không muốn bị coi như đồ vật trong nhà
Trần Minh Hiếu
Thế thì đừng làm đồ vật
Trần Minh Hiếu
Làm con người thì đừng hành xử như trẻ con giận dỗi
Giúp Việc
Cậu Sơn, cậu Hiếu… dùng cơm thôi ạ
Hiếu vừa ăn vừa nhìn điện thoại
Một lúc sau, Hiếu lên tiếng, mắt không rời màn hình
Trần Minh Hiếu
Món cá mặn quá
Nguyễn Thái Sơn
Thì đổi khẩu vị cho hợp với người hay nói chuyện chua ngoa
Hiếu không cười, chỉ đặt đũa xuống
Trần Minh Hiếu
Tôi quên mất, cậu thích ăn nhạt
Trần Minh Hiếu
Đúng gu – tính cách lẫn tâm hồn
Sơn chống tay lên bàn, mắt lạnh đi
Nguyễn Thái Sơn
Không giống anh
Nguyễn Thái Sơn
Ngoài đẹp mã ra thì bên trong rỗng tuếch
Hiếu nghiêng đầu, cười đầy trêu tức
Trần Minh Hiếu
Thật tiếc là gu ông nội tôi lại chọn người rỗng tuếch làm chồng cậu
Nguyễn Thái Sơn
Tôi chỉ không quen ăn đồ giống người vô vị
Trần Minh Hiếu
À, vô vị là từ nhẹ nhàng cho ‘nhạt toẹt’, phải không?
Trần Minh Hiếu
Tính cậu đúng kiểu lãng mạn rẻ tiền
Trần Minh Hiếu
Lúc nào cũng nghĩ mình đáng thương
Sơn chống tay lên bàn, nhìn thẳng anh
Nguyễn Thái Sơn
Không đáng thương bằng người suốt ngày dùng quyền lực để che giấu cô đơn
Tối hôm đó, họ đi ngang nhau trên hành lang
Sơn bước nhanh, Hiếu đứng chắn trước cửa phòng
Trần Minh Hiếu
Cậu định tránh tôi đến bao giờ?
Sơn lướt mắt nhìn anh, cười nhạt
Nguyễn Thái Sơn
Tôi tránh rác
Nguyễn Thái Sơn
Chẳng lẽ phải cúi đầu xin lỗi?
Trần Minh Hiếu
Cậu chưa bao giờ khiến tôi thất vọng
Trần Minh Hiếu
Càng ngày càng hỗn
Sơn cúi đầu sát lại, thì thầm
Nguyễn Thái Sơn
Còn anh thì càng ngày càng giống kẻ thua cuộc giỏi nói đạo lý
Hiếu bật cười, bước sang một bên
Trần Minh Hiếu
Cứ sống như vậy đi
Trần Minh Hiếu
Đến lúc hối hận thì muộn rồi
Sơn đi thẳng vào phòng mình, đóng sầm cửa
Phía sau cánh cửa, cả hai người cùng thở ra mệt mỏi
Nhưng Sơn vừa ra khỏi phòng tắm thì thấy Hiếu ngồi trên giường mình
Nguyễn Thái Sơn
Anh làm gì trong phòng tôi?
Hiếu thong thả giở cuốn hồ sơ
Trần Minh Hiếu
Đây là phòng tôi
Trần Minh Hiếu
Cậu ngủ nhờ
Nguyễn Thái Sơn
Chúng ta chỉ kết hôn trên giấy tờ
Nguyễn Thái Sơn
Tôi không có nghĩa vụ ngủ chung giường
Hiếu vỗ nhẹ hồ sơ xuống bàn
Trần Minh Hiếu
Nhưng khi ký hợp đồng, cậu có điều khoản phải ‘cùng xuất hiện như một cặp đôi thật sự’
Trần Minh Hiếu
Lỡ bị phóng viên chụp được mỗi người ngủ một nơi... khó giải thích nhỉ?
Sơn nhìn anh như muốn ném dép
Nguyễn Thái Sơn
Anh biết không?
Nguyễn Thái Sơn
Càng ngày tôi càng thấy...
Nguyễn Thái Sơn
Sống chung với anh như ở cùng một con hồ ly mặc vest
Nguyễn Thái Sơn
Đẹp mã, miệng ngọt mà rắn độc
Hiếu đứng dậy, áp sát, thì thầm
Trần Minh Hiếu
Còn tôi thì nghĩ... cậu như một con nhím nhỏ
Trần Minh Hiếu
Cứ giả vờ cứng cỏi, nhưng chỉ cần đụng vào... là toàn gai nhọn
Nguyễn Thái Sơn
Vậy từ hôm nay tôi sẽ tự kiếm phòng khác
Nguyễn Thái Sơn
Nhím không thích ngủ cạnh cáo
Hiếu không cản, chỉ khi cửa phòng đóng lại, anh ngồi xuống mép giường, cười nhạt
Trần Minh Hiếu
Cứ căm ghét tôi đi, Thái Sơn
Trần Minh Hiếu
Như thế dễ sống hơn là để bản thân rung động
Comments
Rin 💤
sao từ mèo với cún mà thành nhím với cáo rồi
2025-08-05
1
#𝐘𝐮𝐧_𐙚🐼🐟
mỗi sáng là phải khịa nhau vài câu mới chịu =))
2025-08-04
9
⸜(。˃ ᵕ ˂ )⸝ąɾìℊìղҽ♡
sáng nào cũng phải khịa nhau mỗi vừa lòng hay gì
2025-08-06
0