Chapter 2

Sáng hôm sau
Hôm nay, trời không còn nắng. Một khoảng không âm u vây kín cả vùng trời, như một điềm báo chẳng lành.
Như thể, tia nắng cuối cùng đã vụt tắt.
Tôi đứng trên lan can tầng ba, dõi theo bước chân anh dưới sân trường. Họ lại bám theo.
Khi tôi vừa định xuống sân, một chiếc mũ bảo hiểm thô cứng bay thẳng vào đầu anh.
Anh chỉ khựng lại theo phản xạ, rồi chẳng buồn quay lại nhìn mà bước tiếp như không có gì xảy ra.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Thằng chó, khinh bố mày à?
Chỉ thấy anh thở dài rồi quay lại nhìn họ, ánh mắt đầy vẻ chán nản.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Biết điều đấy, đi theo bọn tao.
Một trong số họ nhếch mép rồi lệnh cho đàn em lôi anh về phía nhà kho đã bỏ hoang lâu năm của trường.
Tôi không biết chuyện gì xảy ra sau cánh cửa sắt rỉ sét, cũ kĩ đó. Bầu trời đen kịt, sấm sét kéo đến, rạch ngang vùng trời xám xịt.
Trời không đổ mưa, như thể nỗi ai oán của ai đó đang tích tụ, nhưng chẳng thể trút bỏ.
*Trong giờ học*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cô ơi, em đi vệ sinh chút ạ.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Ừm, nhanh về nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ.
Suốt giờ học, tôi không thôi bồn chồn, lo lắng cho anh. Tôi viện cớ đi vệ sinh rồi chạy xuống nhà kho.
ĐOÀNG
Một tia sét nổ tung trên trời, mang theo ánh chớp nhoáng rọi lên khuôn mặt đã mất đi sức sống của nam sinh ấy.
Anh nghiêng đầu, nhìn về phía cánh cửa sắt nơi tôi đứng. Tôi chạy đến, đỡ anh dậy rồi cố gắng cầm máu cho vết thương của anh.
Anh không còn phản kháng, chỉ lặng lẽ nhìn theo hành động của tôi với vẻ khó đoán.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai đừng đến trường.
Lần đầu tiên, anh chủ động mở lời với tôi. Tôi có chút bất ngờ, nhưng rồi lại thắc mắc với điều đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mai là ngày kỉ niệm thành lập trường, toàn bộ mọi người đều phải có mặt, sao mà không đến được?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi bảo đừng đến!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được không?
Giọng anh run run, ánh mắt nhìn tôi như cầu xin. Tôi khó hiểu, nhưng rồi cũng đành đồng ý.
Vết thương đã được sơ cứu tạm thời, vệt máu dính trên mặt, trên tay anh cũng đã được tôi cẩn thận lau sạch.
Tôi không rõ vì sao mình lại quan tâm anh như vậy.
Có lẽ vì tính thương người?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn.
Anh nhìn lướt qua bảng tên trên áo tôi, rồi lần nữa quay bước rời đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Mình cũng về lớp thôi nhỉ?*
Tôi nhẹ lòng hơn mà trở về lớp học.
Đâu biết, từng hạt mưa đang bắt đầu rơi xuống là giọt nước tràn ly.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play