[Kuro×kira×siro]Hương Cũ Thoảng
Chap 2
Quán bar "Serein" không đông đúc. Nó không sôi động như những chốn tụ tập về đêm khác. Ở đây, mọi thứ được giữ trong khoảng lặng – từ âm nhạc đến lời nói.
Cậu thường đứng pha chế một mình, mắt không ngước lên, tay thành thạo rót rượu. Gương mặt chẳng bao giờ thể hiện quá nhiều cảm xúc. Không ai biết cậu đang nghĩ gì, thích gì, hay thậm chí… có tồn tại ước mơ nào không.
Chỉ có một điều là chắc chắn:
Cậu luôn để ý người đàn ông ấy – Kuro.
Kuro đến quán đều đặn. Không phải mỗi ngày, nhưng cứ cách 3–4 hôm, anh lại xuất hiện, thường vào khoảng 10 rưỡi tối.
Anh luôn chọn chiếc ghế trong cùng của quầy bar. Chưa từng mang theo ai. Luôn gọi rượu.
Và – luôn nói chuyện với Kira.
Kuro
Tuần này có món mơi ko?
Kuro
Anh ko sợ đắng//mỉm cười//
Kira
…Cẩn thận, đắng ở đây là kiểu… giống như nhớ một người không thể gặp lại nữa.
Kuro hơi sững người. Rồi anh bật cười khẽ:
Kuro
Thế thì càng nên thử//cười//
Hôm đó, Kira làm thêm một ly đặc biệt.
Hương vị ấy không nằm trong bất cứ công thức nào. Là thứ cậu nghĩ ra khi một mình.
Kira
Em gọi nó là 'Tàn tích''
Kuro nhấp một ngụm. Môi anh hơi nhăn lại vì dư vị cuối cùng – vị cay nơi cổ họng nhưng không gắt, mà âm ấm kéo dài. Rất giống một ký ức quay lại sau nhiều năm.
Kuro
Đắng thật. Nhưng ngon.
Kira hơi cúi đầu – đôi môi nhếch nhẹ một góc. Không ai để ý, nhưng Kuro thì có.
Kira
...Vì em ko quen lm vậy..
Kuro
Như vậy chẳng phải đẹp hơn à//cười//
Lần đầu tiên, Kira cảm thấy mình bị nhìn xuyên qua.
Không phải bởi thân phận. Không phải vì lý do cậu có mặt ở đây.
Mà là… cảm giác như ai đó vừa nhẹ nhàng vén bức màn đen trong lòng cậu, rồi để ánh sáng len vào một chút.
Kuro rời quán. Cơn mưa phùn đã tạnh, nhưng gió lạnh phả qua khiến không khí se lại.
Anh vừa dắt xe vừa liếc nhìn đồng hồ.
Bất ngờ, một bóng người bước ngang. Là Kira – khoác áo mỏng, tay cầm túi rác chuẩn bị vứt ra phía sau hẻm.
Kuro
Trời lạnh mà mặc vậy à?
Kira
Em quen rồi//cười nhạt//
Kuro
Vẫn ko nên.Lần sau mang theo áo khoác.
Kira im lặng. Nhưng khi quay lưng đi, cậu khẽ chạm tay lên ngực trái mình.
Nơi ấy – lần đầu thấy ấm lại vì một câu nói nhỏ.
Họ bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn.
Mỗi lần là một mẩu chuyện nhỏ – nhưng lại như những viên đá trải đều trên một con đường, đưa hai người xa lạ đến gần hơn.
Cá(T/g)
HA LÔ VÀ XIN CHÀO TẤT CẢ MN ĐẾN VỚI TRUYỆN CỦA HSG VĂN =)))))
Cá(T/g)
Truyện hơi hoa mỹ nên là hơi nhiều lời bộc bạch =))))
Comments