Chương 2

"Cạch!"

Âm thanh kim loại lên đạn vang lên ngay sát sau lưng.

"Bớt nhảm đi!" Alpha kia lao lên như tia chớp, giơ súng chĩa thẳng vào trán cậu. Nhưng Thẩm Quang Dao xoay cổ tay, nòng Railgun chặn đứng súng lục, tiếng kim loại va chạm chát chúa vang vọng khắp bãi chiến trường.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau một bên là sự điên cuồng, một bên là ngọn lửa bất khuất bất diệt.

Thẩm Quang Dao nghiến răng, giọng khàn đặc nhưng từng chữ nện thẳng vào tim kẻ kia:

"Ngươi nghĩ ta chỉ biết giết mỗi trùng tộc sao? Ta còn đủ sức tiễn một Alpha khốn nạn như ngươi xuống địa ngục."

Cả hai giằng co. Alpha đè xuống, sức mạnh cơ bắp vượt trội ép Railgun lùi dần. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn tưởng đã thắng, Thẩm Quang Dao bất ngờ trượt chân sang bên, xoay nòng Railgun, dùng hết sức tàn quét ngang một cú mạnh như sấm nổ.

ẦM!

Thân thể Alpha văng thẳng ra xa, va mạnh vào tảng đá, khẩu súng trên tay rơi lăn lóc.

Trong tiếng ho khan nặng nề, Thẩm Quang Dao đứng dậy, Railgun lại nhắm thẳng vào đầu hắn. Dòng điện xanh lam lượn quanh, ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trong đôi mắt rực lửa của Omega thế như, khẩu súng Railgun trong tay Thẩm Quang Dao đang lóe sáng bỗng chợt tắt, nòng súng đỏ rực vì quá tải.

Nhận thấy đối thủ đang phân tâm Alpha bắt đầu phát tán ra pheromone, mùi Cây carob khó ngửi xổng thẳng vào mũi khiến Thẩm Quang Dao lùi lại mấy bước sau đó cậu khuỵu một gối xuống, hơi thở hỗn loạn, cơ thể nóng ran. Làn da trắng nhợt, đôi vai run lên vì đã vượt qua giới hạn.

Tên Alpha kia đứng dậy một cách khó khăn, máu loang lổ trên mặt nhưng nụ cười méo mó đến điên dại. Hắn chĩa súng, ánh mắt sáng rực sự điên cuồng, hắn không ngừng tiết pheromone áp chế đối phương:

"Quang Dao, cậu mạnh thật. Nhưng đến đây thôi. Cậu chỉ là một Omega! Dù có giết bao nhiêu trùng tộc thì vẫn phải nằm dưới chân Alpha!"

Cơ thể nóng ran, chân tay mềm nhũn cậu nhưng ánh mắt Thẩm Quang Dao vẫn lạnh lẽo, cậu chống Railgun xuống đất, kìm nén cơn phát tình do ảnh hưởng bở pheromone

"Mẹ…nó... thằng khốn nạn! Có giỏi thì solo một một"

Thấy con mồi không ngừng giãy nãy, tên Alpha đắc ý không thôi, y thông dong tiến đến trước mặt Thẩm Quang Dao đang nằm vật vã trên đất. Bàn tay bẩn thỉu nâng khung cằm Thẩm Quang Dao ngắm nghía, 2 năm nay chung tổ đội tại sao hắn không ăn y sớm hơn nhỉ?

Thấy thiếu niên im lặng Alpha đó nghĩ cậu buôn xui nhất thời mất cảnh giác. Thẩm Quang Dao nhìn thẳng vào mắt hắn cậu mỉm khẩy

"Mày?" alpha chưa hỏi hết câu, một tia nghi ngờ thoáng qua trong giọng nói của hắn.

Thẩm Quang Dao không trả lời. Cậu chỉ đơn giản là nhấn nút.

Một tia sáng trắng chói lòa, một làn sóng nhiệt làm cháy không khí, và sau đó là một tiếng gầm chói tai. Tiếng của alpha kêu đau đớn và rồi không còn gì nữa.

Khi ánh sáng mờ dần, chỉ còn lại một cái hố đen, bốc khói và tiếng mưa róc rách, những thứ còn lại duy nhất là mùi ozone còn sót lại và lời hứa lạnh lẽo.

.............

Khi ý thức tan rã, cậu ngỡ mình sẽ chìm vào bóng tối vĩnh hằng.

Nhưng....

"Tách."

Một âm thanh nhỏ như giọt nước rơi vang lên.

Khi Thẩm Quang Dao mở mắt, trước mặt cậu không còn là chiến trường đẫm máu, cũng chẳng có mùi khét. Mọi thứ biến mất, thay vào đó là một không gian trắng xóa vô tận. Không có trời, không có đất, không có bất kỳ vật thể nào, chỉ có sự tĩnh lặng đến mức khiến tim ngừng đập.

Thẩm Quang Dao khẽ động ngón tay, nhận ra cơ thể mình, không còn cảm giác đau đớn, vết thương cũng chẳng còn.

Ngay lúc cậu còn chưa kịp hiểu, một tiếng động lạ vang lên phía trước.

Trong làn trắng xoá, một bóng người dần dần xuất hiện. Bước đi nhẹ như không chạm đất, mái tóc tung bay, dáng vẻ mơ hồ mà thần bí.

Khi hình dáng kia hiện rõ, Thẩm Quang Dao giật mình.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play