[Countryhumans] Quá Khứ Của Weimar...?
Chương 2: Phát súng trong đêm đen
Weimar nhắm mắt một lúc, rồi bắt đầu kể. Ký ức đưa anh trở về đêm 8 tháng 11 năm 1918, một đêm mà máu đã loang trên sàn gỗ lạnh lẽo...
_ Kim đồng hồ vừa điểm 0 giờ. Phòng làm việc của Vater tôi chìm trong ánh đèn dầu leo lét, mùi khói thuốc, gỗ ẩm và bụi cũ nồng nặc _
_ Tôi đứng thẳng, khẩu súng trong tay lạnh ngắt, còn ông ta ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, dáng vẻ vừa kiệt quệ vừa căm hận _
G.E (Germany Empire)
Mày thật sự muốn làm thế này sao, Weimar? Tao là cha ruột của mày. Tao cho mày dòng máu, tên tuổi, ngai vàng này!
Weimar Republic
Chính vì ông là cha tôi, nên tôi mới phải làm. Ông đã để đất nước rơi xuống vực thẳm. Tôi không thể nhìn dân tộc chết theo ông!
G.E (Germany Empire)
//đập tay xuống thành ghế// Mày tưởng tao không biết à? Mày tham vọng quyền lực. Đồ bất hiếu! Mày chỉ muốn giết tao để cướp ngai vàng!
Weimar Republic
Nếu chỉ muốn ngai vàng, tôi có thể chờ đến ngày ông già chết. Nhưng dân tộc không chờ được. Tôi không thể để nó hấp hối thêm nữa!
G.E (Germany Empire)
Người đời sẽ nguyền rủa mày, Weimar. Mày sẽ sống trong hận thù, trong bóng tối, mãi mãi không có ngày yên ổn!
Weimar Republic
Tôi không cần yên ổn. Tôi cần đất nước sống lại! //giơ súng lên//
G.E (Germany Empire)
Mày nghĩ mày đủ mạnh sao? Mày sẽ chết cô độc, bị phản bội, bị nuốt chửng bởi chính tham vọng của mày!
Weimar Republic
//ngón tay đặt lên cò súng// Nếu cái giá của hồi sinh là bị nguyền rủa… tôi sẵn sàng!
G.E (Germany Empire)
Đồ con mất dạy… tao hối hận vì đã cho mày dòng máu này!
Weimar Republic
Vậy thì mang cái hối hận ấy xuống mồ với vợ ông đi! //siết cò//
_ Tiếng súng vang chát chúa. Ông ta gục xuống, máu loang khắp nền gỗ. Đôi mắt ông ta mở trừng trừng, đông cứng trong hận thù, không bao giờ khép lại nữa _
_ Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch và mùi thuốc súng quện vào mùi máu tươi. Tôi thở dài, rồi hạ súng xuống _
_ Từ khoảnh khắc đó, tôi biết ngai vàng đã thuộc về mình—nhưng cái giá phải trả, có lẽ sẽ đeo bám cả đời _
_ Cánh cửa bật mở rầm một tiếng _
_ Nazi lao vào, hơi thở dồn dập. Đôi mắt nó lập tức chạm vào cái xác của ông ta còn nằm trên nền gỗ, máu đỏ thẫm loang ra, rồi dừng lại nơi tôi đang cầm khẩu súng còn bốc khói. Sắc mặt hắn tái nhợt, rồi lập tức đỏ bừng như lửa _
Nazi German
Anh… Weimar… anh đã làm gì thế này?! Vater… Vater đã chết rồi?!
Weimar Republic
//xoay người lại// Mày nhìn thấy rồi còn hỏi? Tao chỉ làm điều cần làm...
Nazi German
//run rẩy, bước lùi một bước// Điều cần làm? Đó là Vater của anh! Người đã nuôi dưỡng tôi, cho tôi cái tên này! Anh… anh giết ông ấy sao?!
Weimar Republic
Ông ta là Vater tao, không phải Vater mày. Mày chỉ là kẻ ngoài rìa, bị nhặt về làm con nuôi. Đừng tự đặt mình ngang hàng với tao!
Nazi German
ANH NÓI VẬY MÀ NGHE ĐƯỢC À?! TÔI MỚI LÀ NGƯỜI ĐƯỢC VATER TIN TƯỞNG! TÔI MỚI LÀ NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN ĐỂ KẾ THỪA ! ANH KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐÂU!
Weimar Republic
//nhích từng bước lại gần// Mày thì xứng? Một thằng con nuôi thì dựa vào cái gì mà đòi chức Thủ tướng của tao?
Nazi German
Dựa vào niềm tin của Vater! Dựa vào lời dạy của ông ấy! Anh thì sao? Một kẻ giết Vater mình để lên chức Thủ tướng, anh nghĩ dân chúng sẽ theo anh à?
Weimar Republic
Người dân không cần biết tao là kẻ giết Vater, họ chỉ cần biết tao có thể cứu họ. Còn mày… chỉ là kẻ thừa! //chĩa súng vào ngực hắn//
Nazi German
Tôi sẽ không để yên! Một ngày nào đó, tôi sẽ chôn vùi anh. Tôi thề, chính tay tôi sẽ cướp lại tất cả!
Weimar Republic
Tao mong mày sống đủ lâu để thử~ //khinh thường//
_ Nazi sững người, gương mặt méo mó vì phẫn nộ. Nó không nói thêm lời nào, chỉ quay gót bỏ đi. Tiếng giày hắn dội ầm ầm xuống nền gỗ, mỗi bước chân như chứa đầy hận thù _
_ Tôi đứng đó, súng vẫn nắm chặt, nghe tiếng tim nó dội xa dần. Trong ánh đèn dầu chập chờn, cái xác của lão già đó sau lưng tôi như một dấu ấn máu đỏ cho khởi đầu của nước Cộng hòa Weimar _
– 6h sáng, ngày 9 tháng 11 năm 1918 –
_ Berlin mù sương. Quảng trường trước Reichstag chen chúc người dân, mặt ai cũng khắc khổ nhưng ánh mắt lóe lên tia hy vọng _
_ Tôi đứng trên ban công cao, phía sau lưng còn phảng phất mùi thuốc súng của đêm qua _
Weimar Republic
Từ hôm nay, Đế quốc sụp đổ! Tôi, Weimar, tuyên bố thành lập Cộng hòa Weimar. Tôi thề sẽ đưa quốc gia trở lại thời kỳ huy hoàng của Đế quốc Đức!
_ Tiếng reo hò bùng lên, át cả tiếng chuông nhà thờ. Lá cờ mới được kéo lên trong gió lạnh, người dân vừa khóc vừa hô tên tôi. Tôi giơ cao tay, mắt xám nhìn xuống biển người đang dậy sóng _
----------------------------------------
Căn phòng trắng sáng, không gian tĩnh lặng. Sáu gương mặt nhìn Weimar. Đôi mắt xám của anh khép hờ, như thể vẫn còn nghe tiếng hô vang của một thế kỷ trước...
World Health Organization
Một lời tuyên bố… và cả một chế độ ra đời. Đúng là lịch sử biết cách gây bất ngờ!
RSFSR
Không bất ngờ. Cách mạng nào chẳng bắt đầu bằng một cái xác ngã xuống
Việt Minh
Người dân reo hò là thật… nhưng trong số họ, có bao nhiêu người hiểu cái giá sẽ phải trả? //khẽ nghiêng đầu sang một bên//
Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Một quốc gia huy hoàng… không chỉ dựng bằng máu và cờ, mà bằng cơm no áo ấm. Lời hứa lớn lao thường dễ gieo, nhưng khó giữ...
Cuba
Lịch sử gọi đó là khởi đầu huy hoàng. Nhưng biển thì khác—nó chỉ nhớ máu nhuộm đỏ nước, chứ chẳng nhớ lời thề của kẻ nào
Ba giọng nói vang lên như gió, không gay gắt, không đả kích trực diện, nhưng ẩn dưới lớp mềm mại là lưỡi dao bén ngầm...
Căn phòng rơi vào im lặng một thoáng, như thể từng chữ họ nói còn lơ lửng trong không khí.
Weimar Republic
Các cô, các cậu có thể đúng. Nhưng nếu không có bàn tay dính máu, thì làm sao có ngày để hát về hòa bình?
United Nations
Đủ rồi. Chúng ta sẽ tiếp tục vào phần sau!
Không ai nói thêm. Ánh sáng trong phòng lạnh lùng phủ lên gương mặt Weimar, nửa sáng nửa tối, như thể chính anh cũng là một bản tuyên ngôn còn dang dở...
Comments