1 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.

Giữa muôn vàn loài hoa, người nọ chọn đại một đóa, từ một cây cỏ vô danh, thế là nó có tên.

Giữa hàng trăm căn nhà ở mặt phố, người nọ không thèm liếc nhìn, chỉ một cái gật đầu, mua hết một thể.

Còn có giữa rất nhiều thứ, người đó không chút luyến tiếc, quăng tiền như rác, mua sạch sành sanh, tiêu không chớp mắt, xài không thấy đã tay, ném qua cửa sổ, rải ra ngoài đường khiến ai ai cũng ghen tị.

Để rồi đùng một cái!

"Bệnh nhân giường số bốn, xin lỗi, chi phí duy trì máy trợ tim tháng này đã dùng hết rồi ạ. Hy vọng người thân phía ngài có thể tiếp tục chi trả."

Nữ điều dưỡng mặc đồ trắng y tế đến bên giường của bệnh nhân gắn đầy máy móc trên người, nói dứt câu rồi đi mất.

Mà bệnh nhân kia nghe thấy lời ấy, ánh mắt nhìn về phía tường trắng của bệnh viện, xa xăm và tuyệt vọng làm sao, giống như một ngôi sao băng sáng đẹp đến mức khiến người ta trông đợi hàng giờ để được nhìn thấy rồi cuối cùng vụt ngang bầu trời, chớp nhoáng trong giây lát cũng rớt xuống thế gian, mất đi ánh sáng do được phản chiếu.

Bên tai bệnh nhân ấy loáng thoáng nghe được tiếng tivi phòng bên dù rất nhỏ đang phát một chương trình thời sự chuyên về mảng giải trí đưa tin nóng của mấy ngày qua.

Ca sĩ A gì đấy đã đạt được cúp ca sĩ hát hay nhất của năm.

Nghệ sĩ B nào đó đã về hưu sau sự nghiệp thành công đầy viên mãn.

Sau đó còn có tin một diễn viên xấu số đang đóng phim thì lên cơn đau tim dữ dội, cuối cùng phải chôn thân ở bệnh viện, khép lại hành trình tiếng tăm như ngàn hoa đua nở của mình.

Hoa đua nở cũng sẽ có lúc phải héo tàn.

Và hắn chính là đóa cẩm tú cầu sặc sỡ nhất trong vườn hoa hồng đỏ nhưng cũng là đóa hoa úa sớm nhất nơi góc vườn.

"Đinh Lã Khai Phú là nam diễn viên xuất sắc nhất trong những tân binh sáng giá năm nay. Tiếc thay, anh giờ phải chịu những nỗi đau của trái tim nơi lòng ngực. Quả là hồng nhan bạc phận, tài tử thua ý trời..."

Người nằm trên giường chớp chớp mắt, hàng mi cong cong rũ xuống càng làm hắn trở nên rầu rĩ, bất lực và khổ sở.

Hắn giờ đây không còn là một đóa hoa vươn mình khoe sắc nữa, cũng chẳng còn là diễn viên xuất chúng mới nổi, không ai có thể cứu vãn hắn lúc này. Ngay cả những người hâm mộ trung thành của hắn cũng buông một câu "hy vọng anh sớm khỏe" rồi dứt áo ra đi.

Giờ đây tất thảy đều chẳng còn đáng quan tâm.

Đinh Lã Khai Phú mệt mỏi nghĩ tới lời điều dưỡng vừa nói, "chi phí duy trì máy trợ tim tháng này đã dùng hết", sự sống của hắn sắp bị đe dọa.

Tiền bạc cứ ngày một hao hụt, hắn chậm rãi nhớ lại thời hoàng kim của mình, vung tay cái đã ra tiền, mỉm cười cũng hốt bạc nên hết ngày này tới tháng kia, hắn đều không tiếc tay tiêu xài. Đến giờ ngay cả một cắc để sống cũng chằng còn.

Đinh Lã Khai Phú cười khổ sau mặt nạ oxi, sắp cười ra cả nước mắt.

Quả đúng là đáng đời. Ngay cả người thân cũng chẳng có, thế mà không khi nào học được tính tiết kiệm, xem tiền bạc như phù du, đến giờ vốn chỉ có mình hắn lo cho bản thân nhưng hắn cũng không lo nổi.

Vô dụng và tệ hại!

Đinh Lã Khai Phú chớp mắt một cái, ai đó bỗng mơ hồ xuất hiện trước tầm mắt.

Hắn lại chớp mắt, phía trước vẫn là tường trắng của bệnh viện.

Đôi mi hắn rũ xuống, lúc nâng lên, mũi hắn đột nhiên ngửi được một mùi thơm thoang thoảng.

Đinh Lã Khai Phú nghĩ rằng đấy hẳn là mùi của bánh mà người thân bệnh nhân nào đó mang tới, tham lam âm thầm hít lấy hít để.

Hắn đảo mắt nhìn ra ngoài cửa phòng bệnh, ở đấy lúc nào cũng tấp nập toàn người và người.

"Ông chủ? Bao nhiêu tiền?"

Đinh Lã Khai Phú hơi nhíu mày, hắn thấy khá buồn ngủ, định bụng một chốc khi nghỉ đủ giấc sẽ suy nghĩ thêm nên bán tiếp thứ gì để duy trì sự sống. Bởi vậy, hắn cũng mặc kệ âm thanh kì lạ đó, từ từ nhắm mắt nghỉ ngơi.

"Ông chủ? Ông chủ? Mười lăm đúng không? Tôi để ở đây nhé?"

Ông chủ gì?

"Hửm? Hôm nay là vị xoài hả? Phải công nhận là bánh random này ngon ghê, lần tới tôi sẽ gọi thêm bạn bè tới ủng hộ ông!"

Vị xoài?

Mũi ngửi được mùi ngòn ngọt, thơm thơm, lâu lâu còn bắt được hương lá dứa nồng đượm.

"Ấy, tôi lấy cái này nữa nha. Trả thêm tiền cho ông nè!"

Bàn tay cảm nhận được chất liệu nham nhám, dài dài còn cong cong, chia thành nhiều miếng khác nhau, vài miếng còn bị nhàu nhĩ, nát góc.

Gì đây?

Đinh Lã Khai Phú theo bản năng cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình. Trong giây phút ấy, một tia sáng lóe lên làm hắn hơi chói mắt. Hắn nheo mắt lại, một lúc lâu mới mở ra, thích ứng với tia sáng kỳ lạ đấy.

Hắn vừa mở mắt, trước mặt đã xuất hiện một sấp tiền mệnh giá nhỏ, vài tờ dính bẩn còn bị nhàu, rách góc, chẳng đáng bao nhiêu nhưng Đinh Lã Khai Phú vừa thấy đã ngơ ngác, hai mắt còn him híp ban nãy cũng mở to, miệng hơi hé ra, vẻ mặt ngạc nhiên không thể tin nổi.

Đây là... Tiền?

Đinh Lã Khai Phú mấy tháng qua sử dụng số tiền ít ỏi trong tài khoản, bán hết đất đai nhà cửa xe cộ để chạy chữa cho bản thân, từ người vứt tiền qua cửa sổ trở thành kẻ nghèo nàn không có lấy một xu lần nữa nhìn thấy tiền mặt trên tay mình, bùng nổ như sắp bật khóc.

"Tiền! Trời ơi! Ông Trời không triệt đường sống của mình! Ha ha ha. Tiền ơi, mày có biết là tao nhớ mày lắm không?"

Đinh Lã Khai Phú hứng khởi đến mức ôm lấy mấy tờ tiền dính đầy vết bẩn hôn lấy hôn để làm cho người mới rời đi kia quay đầu nhìn lại, những người xung quanh cũng đờ ra, vẻ mặt quái lạ nhìn hắn.

Mà hắn sau niềm vui chốc lát cũng phát hiện tầm mắt khắp nơi đều đang đổ dồn về phía này, làm hắn hơi ngưng lại, đờ đẫn.

Ơ?

Đinh Lã Khai Phú bỏ qua vẻ hớn hở khi gặp tiền của mình ban nãy, ngơ ngác nhìn bao quát xung quanh, cảm thấy mọi thứ trước mắt đều kỳ lạ.

Khai Phú trong giây lát đã nghĩ: mình quay lại phim trường rồi? Trở về những tháng ngày hóa thân thành mỗi một người khác nhau; từ người tốt lành đến kẻ xấu xa, tính cách như thế nào cũng bị hắn nghiên cứu tỉ mỉ mà biểu đạt, chìm đắm trong vai diễn ấy.

Phải rồi, hắn rất thích diễn xuất.

Đinh Lã Khai Phú là một người như thế, định hướng tương lai trước giờ luôn rõ ràng như vậy.

Không phải sao?

Cho nên khi cảnh tượng trước mắt rõ rệt từng chi tiết, hắn đã thầm nghĩ: đạo diễn nào đó tốt bụng dựng cho hắn một sàn diễn nơi "điểm cuối" cuộc đời?

Nhưng đối diện với những ánh mắt kỳ quặc, nghi ngờ và đánh giá, mũi Đinh Lã Khai Phú chậm rãi thoang thoảng lại mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong bệnh viện như hồi tưởng quá khứ, khiến hắn rất nhanh nhớ ra việc gì đấy.

Chẳng phải hắn đang trên giường bệnh chịu đựng trái tim suy kiệt từng ngày sao?

Chẳng phải trên người hắn đang gắn đầy hàng hà xa số máy móc hỗ trợ cơ thể như cái vỏ mục nát của hắn sao?

Hắn chắc hẳn còn nhớ rõ nữ điều dưỡng nào đó vừa nói tiền viện phí của hắn cần đóng thêm và hắn đinh ninh rằng sau một giấc ngủ mình sẽ suy nghĩ thêm về nó.

Đinh Lã Khai Phú hoang mang nhìn những ánh mắt sắp xem hắn như kẻ địch kia, tay khẽ nắm chặt mấy tờ tiền nhàu nhĩ.

Ngủ?

Không lẽ đây là giấc mộng thỏa niềm đam mê của hắn?

Khai Phú nhíu mày, đột nhiên cảm thấy cổ tay ngay động mạch như bị kim châm một cái, nhói lên khiến hắn phải cúi đầu xem theo phản xạ.

- Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.

Ngay vị trí như bị kim đâm ấy thoáng chốc hiện lên một dòng chữ phát quang, nội dung rõ ràng bày ra trước mắt.

◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛

💰Diễn Kịch Kiếm Tiền Điên Cuồng Trong Phó Bản Sinh Tồn💰

◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛◚◛

Chapter
1 0 đồng.
2 1 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
3 2 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
4 3 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
5 4 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
6 5 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
7 6 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
8 7 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
9 8 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
10 9 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
11 10 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
12 11 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
13 12 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
14 13 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
15 14 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
16 15 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
17 16 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
18 17 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
19 18 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
20 19 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
21 20 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
22 21 đồng: Thế giới sảnh chờ của trò chơi.
23 22 đồng: Hợp tác vui vẻ.
24 23 đồng: Sao mà lắm người giàu sang, khiếp kẻ nghèo nàn?
25 24 đồng: Khi áo tang nhuốm đầy màu sắc.
26 25 đồng: Khi áo tang nhuốm đầy màu sắc.
27 26 đồng: Khi áo tang nhuốm đầy màu sắc.
Chapter

Updated 27 Episodes

1
0 đồng.
2
1 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
3
2 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
4
3 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
5
4 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
6
5 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
7
6 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
8
7 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
9
8 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
10
9 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
11
10 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
12
11 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
13
12 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
14
13 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
15
14 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
16
15 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
17
16 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
18
17 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
19
18 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
20
19 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
21
20 đồng: Dao sắc chặt đá, mãi cũng thành hình.
22
21 đồng: Thế giới sảnh chờ của trò chơi.
23
22 đồng: Hợp tác vui vẻ.
24
23 đồng: Sao mà lắm người giàu sang, khiếp kẻ nghèo nàn?
25
24 đồng: Khi áo tang nhuốm đầy màu sắc.
26
25 đồng: Khi áo tang nhuốm đầy màu sắc.
27
26 đồng: Khi áo tang nhuốm đầy màu sắc.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play