[KhoaBang] Ánh Dương Nơi Đáy Biển
II
Chuyện bố em và mẹ em cãi nhau cũng đã là cơm bữa
họ lại cãi về chuyện em luôn ốm vặt
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: chậc- đã 10 tuổi rồi! còn là con nít đâu mà sao cứ ốm vặt hoài thế hả?!
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: chuyện bé tí cũng xé ra to
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: anh nói mà được hả?! nó cũng còn nhỏ mà! sao anh nỡ nói con mình như-
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: câm ngay cho tôi!
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
Bố...sao...bố lại đánh mẹ!
thân hình bé nhỏ, gầy gò chạy ra chắn trước mẹ, em run rẩy nói
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
bố...bố..không được đánh mẹ như thế-!
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: mày câm! tao không phải bố của mày! (tát em)
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: suốt ngày lèm bèm,con vợ thì chả làm được tích sự gì, thằng con thì toàn là gánh nặng
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: có trách thì trách tôi đi! đừng trách thằng bé! thằng bé vô tội mà!
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: loại đàn bà ăn bám,chả làm nên trò trống gì! tiền đưa thì không biết tiết kiệm à?!
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: tiền nội trợ...tiền nước,tiền điện rồi tiền học của Tấn Khoa nữa! phung phí là phung phí sao?!
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: tsk! nghỉ học đi! công ty thì đang làm ăn thua lỗ về nhà nghe càm ràm!
Đa Nhân Vật(lười)
Bố T.Khoa: nhắm không ở được thì cút đi! Phiền (đạp ghế rồi bỏ đi)
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: (quay xuống em) con à...con có sao không, có đau không...mẹ lấy thuốc bôi cho con nhé
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
mẹ...mẹ...ơi...
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
hức...con là gánh nặng ạ...
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
con là phiền phức cho bố ạ? (rưng rưng)
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: sao con lại nghĩ vậy...thôi nào con là một đứa bé ngoan nhất trên đời,con không phải phiền phức hay gánh nặng gì hết
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
mẹ ơi...con yếu đuối quá...con không muốn nhìn mẹ khóc...
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
hức...
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: ...
bà nhìn em mà lòng đau thắt ruột,nghĩ đến cảnh em phải nghỉ học,không được đến trường cùng bạn cùng bè,bà lại cảm thấy xấu hổ, bà muốn em có ước mơ,có nhiều niềm vui hơn
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
con...sẽ phải nghỉ học ạ..
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: không! không đời nào bé ngoan của mẹ lại nghỉ học hết...mẹ đi làm, mẹ kiếm tiền nuôi bé ngoan của mẹ đi học,có tiền mua nhiều đồ ăn ngon cho bé của mẹ mau khôn chống lớn...mẹ đảm bảo với bé
em òa khóc ôm lấy bà thật chặt
Đinh Tấn Khoa | Tứn Kho
mẹ ơi...con sẽ là một đứa trẻ ngoan,biết vâng lời..
Đa Nhân Vật(lười)
Mẹ T.Khoa: bé Khoa của mẹ giỏi nhất! (xoa đầu em)
Comments