Chương 5: Vết Nứt Trong Lòng
Đêm ấy, khi bóng dáng Quang Anh khuất hẳn trong màn mưa, Duy vẫn đứng bất động dưới mái hiên một lúc lâu. Mưa lạnh lẽo hắt vào mặt, nhưng trong ngực cậu lại nóng ran, hỗn loạn bởi những cảm xúc khó gọi tên.
Trong suốt hai mươi năm cuộc đời, Duy quen với việc tự mình chống chọi. Mất cha từ bé, mẹ bệnh tật triền miên, mọi thứ trong gia đình đều đặt lên vai cậu. “Tự lập” – đó là từ khóa duy nhất giúp Duy tồn tại. Cậu ghét cảm giác bị thương hại, càng ghét việc trở thành gánh nặng của ai khác.
Thế nhưng, Quang Anh đã phá vỡ nguyên tắc đó chỉ trong một đêm.
Cậu ta – một người lạnh lùng, gần như xa cách với cả thế giới – lại lặn lội mưa gió, mang thuốc đến cho mẹ cậu. Không cần lời mời, không cần sự đồng ý. Chỉ đơn giản là… xuất hiện.
Duy siết chặt bàn tay, lòng dấy lên một thứ cảm giác mâu thuẫn. Nửa muốn biết ơn, nửa lại thấy tự ái.
Tại sao lại giúp mình?
Cậu ta nghĩ mình yếu đuối, đáng thương sao?
Duy nằm xuống, nhưng cả đêm trằn trọc không ngủ. Tiếng ho của mẹ vẫn văng vẳng, tiếng thở đều của em trai ở góc giường khiến cậu càng thêm áp lực. Và giữa những tiếng động ấy, hình ảnh Quang Anh đứng dưới mưa, đôi mắt sâu lặng như hồ nước đêm, cứ liên tục hiện về.
Sáng hôm sau, Duy đến trường với đôi mắt thâm quầng. Thư viện lại là nơi cậu tìm đến, như một thói quen bất biến. Nhưng hôm nay, khi đẩy cửa bước vào, trái tim cậu bất giác thắt lại.
Ở bàn quen thuộc, Quang Anh đã ngồi sẵn.
Cậu ta không nhìn Duy, chỉ im lặng lật từng trang sách. Ánh sáng buổi sớm chiếu nghiêng, làm nổi bật những đường nét sắc lạnh trên gương mặt ấy.
Duy hít một hơi thật sâu, cố gắng làm như không có gì. Cậu ngồi xuống bàn đối diện, mở laptop. Nhưng từng phút trôi qua, ánh mắt lại lạc về phía Quang Anh.
Có phải… cậu ta vẫn quan tâm?
Hay tất cả chỉ là tình cờ?
Tiếng bút gõ xuống trang giấy làm Duy giật mình. Quang Anh đã nhìn sang, đôi mắt thăm thẳm không chút dao động.
– “Mẹ cậu thế nào rồi?” – giọng cậu ta trầm, bình thản, nhưng từng chữ nặng như rơi thẳng vào tim Duy.
Duy thoáng ngập ngừng, rồi khẽ đáp:
– “Ổn hơn rồi… Nhờ thuốc của cậu.”
Một khoảng lặng. Quang Anh gật nhẹ, lại cúi xuống. Như thể câu hỏi kia chỉ là một cơn gió thoảng.
Nhưng với Duy, nó không hề thoảng qua. Tim cậu đập mạnh hơn, lòng dậy sóng.
Trong lúc ra ngoài hành lang rửa tay, Duy vô tình nghe hai sinh viên bàn tán sau lưng:
– “Ê, cậu kia là Quang Anh khoa Báo chí đúng không?”
– “Ừ, con nhà giàu, lạnh như băng ấy. Nghe bảo chẳng ai dám lại gần.”
– “Lạ nhỉ, hôm qua tao thấy cậu ta ngồi trong quán cà phê vắng, hình như có nói chuyện với thằng làm thêm ở đó…”
Duy khựng lại, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Hóa ra… người ta đã để ý. Và nếu họ biết người trong câu chuyện chính là mình, liệu họ sẽ nghĩ gì? Một thằng sinh viên nghèo, làm thêm tối ngày, dựa dẫm vào một kẻ lạnh lùng giàu có?
Lòng tự trọng trong Duy gào thét. Cậu rửa tay thật mạnh, nước lạnh xối lên da, cố dập tắt cơn sóng trong ngực.
Chiều hôm đó, khi chuẩn bị rời thư viện, Duy nghe giọng Quang Anh vang lên sau lưng:
– “Nếu cần thuốc thêm, cứ nói với tôi.”
Duy dừng bước. Trong đầu chồng chất hàng loạt cảm xúc: biết ơn, cảm động, nhưng cũng là tổn thương và sợ hãi. Cuối cùng, cậu quay lại, nở một nụ cười gượng gạo:
– “Cảm ơn… nhưng tôi không muốn trở thành gánh nặng của cậu.”
Lần đầu tiên, Duy thấy trong mắt Quang Anh thoáng qua một tia sáng lạ – không hẳn giận dữ, không hẳn thất vọng, mà giống như… một vết nứt nhỏ trên tảng băng dày.
Quang Anh không đáp. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn Duy, thật lâu, rồi quay đi.
Duy đứng sững, trái tim rối bời. Cậu biết mình vừa làm Quang Anh tổn thương. Nhưng nếu không giữ khoảng cách, cậu sợ bản thân sẽ sa vào một thứ tình cảm… mà cậu chưa đủ can đảm để đối diện.
Trong buổi hoàng hôn đỏ rực phủ lên sân trường, Duy chợt nhận ra: từ lúc nào, chỉ một cái nhìn, một câu nói của Quang Anh đã có thể khiến tâm hồn mình chao đảo đến vậy.
Liệu đây có phải… là khởi đầu của một vết nứt, hay là con đường dẫn tới thứ tình cảm mà cậu không dám gọi tên?
Comments