Mảnh Trăng Rơi Trên Huyệt Mộ | ĐN Youkai Gakkou No Sensei Hajimemashita/Yohaji |
𝟑.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Đừng hoảng, là tớ đây
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Sao mày ở đây ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Giờ chưa phải lúc để nói chuyện, mau ra khỏi đây thôi
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Vậy còn lũ kia thì sao ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Tất nhiên là chúng ta sẽ đi gặp họ rồi mới ra khỏi đây
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Vậy đi lẹ đi, kẻo chút nữa lại hốt xác chúng nó không chừng
Nghe theo em Douman lại bước qua hành lang tối om, ánh trăng lọt qua khung cửa sổ chiếu lên nền gạch nhão bùn, phản chiếu bóng hai người loang lổ, mờ ảo.
Khi cả hai tạm dừng ở một góc khuất, em liền nhờ Douman kể lại sự việc vừa xảy ra khi nãy.
Chưa kịp hoàn hồn, sinh vật quái dị từ hành lang cũ bỗng nhảy bổ vào, móng vuốt dài lướt sát nền gạch, ánh mắt đỏ rực, miệng rộng lộ răng nhọn dài xếp lệch. Douman lập tức kéo em lùi ra xa, nhưng sinh vật quá nhanh, chộp trúng chân cậu, kéo cả hai về lại phía nó.
Trước tình thế nguy cấp em liền giơ tay ra trước mặt, lòng bàn tay mở rộng, ánh sáng xanh lạnh từ lòng bàn tay dần lóe lên, mỏng như sương mù nhưng lại phát ra một luồng năng lượng tĩnh điện mạnh mẽ .Tia sét phóng ra như rắn bạc xanh, uốn lượn nhanh, không theo quy luật nào, bay vút thẳng về phía sinh vật bốn chân lộn đầu. Khi tia sét chạm vào cơ thể nó, tiếng rít kim loại vang lên.
Sinh vật ấy khi dính phải thì liền giãy giụa, móng vuốt va vào nền gạch loang lổ, tạo ra những vệt khói xanh lạnh bốc lên từ da nhão của nó.
Douman nhíu mày, mắt căng hết cỡ, không nói gì, chỉ nhìn. Ánh mắt cậu ánh lên sự kinh ngạc.
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Cái thứ vừa rồi là gì vậy ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Đó chỉ là năng lực của tớ thôi
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Anime chuyển thể thành đời thực rồi à ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Nói nữa là tớ bỏ cậu lại đây đấy
Douman miễn cưỡng gật đầu rồi theo sát em. Cả hai đi dọc hành lang quanh co, những cánh cửa cũ kẽo kẹt như vừa rung vừa khẽ mở, bóng tối nhấp nháy phản chiếu.
Douman nhíu mày, nhận ra mọi thứ xung quanh đều bị bóp méo, những mảng bóng mờ tan nhão còn rải rác trên sàn như dấu tích của sinh vật vừa bị hạ, cậu khẽ nghiêng đầu, mắt dõi theo ánh trăng chiếu qua khe cửa.
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Mấy đứa kia chắc nằm sạch hết rồi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Không đâu, vì nhóm đó có "người ấy" mà
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Là thằng nào nữa ?
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Nhân vật chính à ?
Em không đáp lời cậu mà chỉ im lặng dẫn cả hai đi về phía hành lang ngoằn ngoèo phía trước, nền gạch nhão loang lổ dưới chân, ánh trăng nhấp nháy qua khe cửa, tạo những mảng sáng tối rùng rợn.
Khi cả hai tiến gần nhóm bạn, âm thanh từ phía trước vang lên, tiếng bước chân của nhóm hòa với tiếng thở đều nhưng vẫn nhấp nháy rợn người, khiến Douman nhận ra – Đó là đám bạn đi cùng mình khi nãy
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Đoán xem ai vừa bị ma bắt nào
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Ngậm cái mỏ mày lại liền trước khi tao cho ăn vả
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Đi sát rạt mà vẫn bị tách nhóm được mới sợ chứ
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Tại sao cậu cũng ở đây vậy ?
[ Nhìn em đang đứng đằng sau Douman ]
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Tớ sẽ trả lời câu hỏi của mọi người sau khi thoát khỏi đây
Nhóm vừa bước ra khỏi sân, hành lang phía trước vẫn còn vài mảng bóng tối loang lổ, sột soạt như muốn bám theo họ. Douman đi sát bên em, mắt căng hết cỡ để nhìn xung quanh.
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Ráng nhìn đi kẻo chút nữa lại bị bắt đấy
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Lát nữa tới lượt mày bị đấy
Em đi trước, dẫn Douman và cả nhóm, thỉnh thoảng liếc các góc tối quanh hành lang, cảnh giác nếu còn mảng bóng hay âm thanh lạ.
Sau cuối cùng thì bả bọn cũng tiến tới được cổng trường, vừa đi vừa nghe tiếng gió rít, tiếng giọt nước và những âm thanh kỳ lạ còn vọng lại từ hành lang, khiến mọi bước đi như nặng đi.
Nhóm vừa ra khỏi sân chưa kịp thở phào, Seiryuu đã lao tới em, giọng hớn hở pha tò mò.
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Này, chuyện gì vừa xảy ra vậy !?
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Vậy bây giờ cậu có thể kể rõ chuyện gì xảy ra không ?
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Đoán vội Acchan vừa bị thứ gì đó dí nha
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Mọi người còn nhớ những bí ẩn tớ kể lúc sáng không ?
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Ý cậu là chuyện này có liên quan đến mười điều bí ẩn khi sáng à ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ừm, đúng vậy
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Thứ các cậu vừa gặp là bí ẩn thứ nhất
Đ𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐭𝐡𝐮̛́ 𝐧𝐡𝐚̂́𝐭 : 𝘉𝘰́𝘯𝘨 𝘮𝘢 𝘵𝘳𝘦̂𝘯 𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘭𝘢𝘯𝘨
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Đã bảo là đắp chăn đi ngủ đi mà không nghe
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Giờ xém tí nữa là đắp mộ luôn rồi
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Trông cậu không giống người bị vô ý chuyển vào trường này cho lắm
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Giống như cậu cố ý vào đây thì hơn
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Vì các sinh vật đó vốn trú ngụ ở những nơi nhiều âm khí mà
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Trường mấy cậu hồi đó là nghĩa trang đấy
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Hết chỗ xây trường hay gì mà đập cái nghĩa trang người ta vậy trời
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Với lại so với Kyoto và những nơi khác thì Tokyo có nhiều hơn
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Vì nơi đó đông dân sao ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ừm, khác với yêu khí có khả năng thu hút yêu quái và ác linh
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Thì sinh khí lại là món ăn béo bở của chúng
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Người bị hút sinh khí sẽ dần trở nên héo mòn rồi khi đạt tới giới hạn sẽ chết trong đau đớn
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Nộp vội đơn chuyển trường
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Yêu quái trú ngụ khắp nơi trên khắp Nhật bản, bị nó nhắm tới thì cậu chỉ còn cách chạy ra nước ngoài thôi
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Sao cậu lại biết mấy thứ đó ?
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Tớ không nghĩ đó là điều ai cũng biết nếu chỉ tìm hiểu sơ qua đâu
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Dễ hiểu thôi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Tớ vốn mang trong mình dòng máu của gia tộc Minamoto
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Một gia tộc có truyền thống trừ tà lâu đời, nổi tiếng với khả năng phong ấn và thanh tẩy ác linh
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Nhưng dù vậy tớ cũng thừa hưởng dòng máu của nhà Akane
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Dòng dõi nhà Akane, nổi bật với thể chất siêu nhiên đặc biệt khiến mọi ác linh, yêu quái đều bị thu hút
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Ê sao nó nghe bóp cứ phản nhau quá vậy ?
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Như câu truyện tấm cám luôn má
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Trộn đậu đỏ với đậu đen rồi bắt lựa ra
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Vì thế nên tớ luôn phải cảnh giác và kiểm soát cơ thể để giữ tâm trí không rơi vào bẫy đây
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Gia tộc Minamoto nhỉ ? Tôi đã từng nghe qua rồi
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Đó là một gia tộc rất nổi tiếng từ thời Heian rồi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Vậy cậu còn biết ở thời Heian có gia tộc nào nổi tiếng song song với Minamoto không ?
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Tui biết nè, đó là gia tộc Abe đúng không ?
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Đó là họ của Seimei mà...?
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Ừm, nhưng đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Giờ nhà tớ cũng chỉ là một ngôi đền bán bùa cầu may không hơn không kém thôi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Nhưng cậu thì khác
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Suzaku, cậu có nhớ tên vị âm dương sư mạnh nhất thời Heian là gì không ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Seimei có thể coi là hậu kiếp của người ấy
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Phim chuyển thể còn chưa dám biên kịch kiểu đó
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Giờ tớ muốn biết liệu cậu có từng trải qua những chuyện kì lạ này bao giờ chưa ?
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Chưa bao giờ, đây là lần đầu tiên tớ gặp phải
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Mà có chuyện gì sao ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
...Tớ nghĩ mình không đủ khả năng đối phó với những sinh vật quái dị một mình đâu
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Làm ơn giúp tớ đi mà, Seimei...
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Nhưng nếu lại phạm phải một sai lầm thôi là ta sẽ chết ngay lập tức đấy
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Nhưng những hiện tượng gần đây quá nguy hiểm, tớ không thể giải quyết hết được
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Nhưng tớ cũng không chắc liệu mình còn đủ sức giúp cậu vượt qua tất cả những hiện tượng này không nữa...
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Mày phải hiểu rằng đây không phải chuyện đùa !
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Dù chưa biết mấy việc quái dị này sẽ nguy hiểm đến mức nào nhưng đâu thể cứ liều mạng được
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Đúng rồi á, nãy Acchan còn suýt đi đời nữa mà
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Xin rút nha, tui chơi không lại mấy bạn đâu
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Một sai lầm nhỏ thôi cũng có thể dẫn đến cái ch.ế.t đấy
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Dù gia tộc Abe hiện giờ không còn là gia tộc trừ tà như thời Heian nữa
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Nhưng tớ vẫn sẽ đồng ý giúp cậu nhưng đổi lại chúng ta phải tính toán thật kỹ lưỡng
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Đổi lại tớ cũng không dám chắc là sẽ cứu được tất cả đâu
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
C-Cậu đồng ý thật hả !!?
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Rì rì cái con mẹ mày !!
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Chuyện này mà vỡ ra thì ảnh hưởng đến những người khác lắm, ta nên giải quyết càng nhanh càng tốt
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Tui thì theo ý kiến số đông nha...
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Ê tụi bây không nghĩ là mình có khả năng để làm chuyện đó được hay không hả ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Không sao, được thì để mai tớ đem cuốn lịch sử vào rồi dạy cho
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Bộ học phụ đạo chưa đủ đô hay gì ?
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Ê cái này rút thật á
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Không phải !! Ý là tớ muốn cho mọi người xem một vài thứ trong đó thôi
Chiều hôm sau, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những tán cây, phủ lên sân trường một lớp ánh vàng nhạt. Không khí vẫn còn âm u từ những sự kiện tối qua, khiến từng tán lá, từng bóng cửa sổ đều dường như chứa đựng những bí ẩn chưa hé lộ.
Sau khi chuông ra về vang lên thì cả nhóm tụ tập ở sân trường, Douman đứng bên em, mắt dõi theo mọi ngóc ngách, vừa cảnh giác vừa hồi hộp. Seimei đứng giữa nhóm, ánh mắt nghiêm túc, bàn tay nắm chặt.
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Rồi cái củ chuối gì đây ?
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Chữ kiểu này thì sao tao đọc được ?
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Tiếng Nhật bạn đọc còn rớt lên rớt xuống thì tiếng Nhật trung cổ bạn đọc kiểu gì
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Vượt tiêu chuẩn kiến thức để vào bổ túc luôn
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Cá thể ngu vượt trội
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Nín cái mồm mày lại đi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Cái này tớ lấy được từ kho sách nhà tớ
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Mấy cái này đều là những hình ảnh được vẽ lại đó
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Nhìn thôi cũng thấy rợn rồi toàn những sinh vật quái dị và nghi lễ trừ tà không...
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Những kiến thức này sẽ rất hữu ích cho chúng ta đấy
Cả nhóm ngồi quanh em trên sân, ánh chiều nhạt nhòa, quyển sách lịch sử thời Heian mở ra trước mắt. Em chỉ tay vào trang sách, giọng đầy nghiêm trọng.
<𝗧𝘂̛́ 𝘁𝗵𝗮̂̀𝗻>
𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐋𝐨𝐧𝐠 – 𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
𝐁𝐚̣𝐜𝐡 𝐇𝐨̂̉ – 𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
𝐂𝐡𝐮 𝐓𝐮̛𝐨̛́𝐜 – 𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
𝐇𝐮𝐲𝐞̂̀𝐧 𝐕𝐮̃ – 𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
𝐀̂𝐦 𝐝𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐬𝐮̛ 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐧𝐡𝐚̂́𝐭 𝐥𝐢̣𝐜𝐡 𝐬𝐮̛̉ – 𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧 - 𝐕𝐢̣ 𝐚̂𝐦 𝐝𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐬𝐮̛ 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐧𝐠𝐚𝐧𝐠 𝐡𝐚̀𝐧𝐠 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐡𝐚̆́𝐧
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Mình kết truyện ngay bây giờ được không ?
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Sách fake à ? Thế quái nào tụi tao cũng có tên trong đây vậy ?
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Cảm giác như lịch sử đang dần áp sát chúng ta vậy
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Từng chữ từng dòng trong đây, vừa qua không phải ngẫu nhiên
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Lịch sử hiện đang đè lên chúng ta như một cơn ác mộng sống
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Có thể đừng ghi tên tao sát cái tên Seimei được không ?
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Chướng mắt vô cùng
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Móc mắt giục đi khỏi nhìn
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Lè nha lè nhè như đàn bà vậy
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Đứa đàn bà nhất ở đây là mày đấy
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Vậy là chúng ta không còn đường lui nữa rồi vì nếu lịch sử lặp lại thì…
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Tui sẽ hoá gà nướng hả ?
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Cháy tới từng sợi lông tơ luôn chứ chẳng đùa
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Tổ tiên gây nghiệp hết mình, con cháu gánh hết hồn
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Có thể những bí ẩn, hiện tượng kỳ lạ đều có manh mối trong đây
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Nếu chuẩn bị kỹ, có thể chúng ta có thể tạo ra một trang sử mới
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Vậy là chúng ta sắp biến sách lịch sử thành hiện thực rồi…
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Mọi người đã sẵn sàng hết chưa ?
Đợi đến chiều tối, khi ánh nắng nhạt đã tắt hẳn, chỉ còn ánh trăng mỏng hắt qua những khung cửa sổ lớp học. Cả nhóm bước vào hành lang nơi tối qua Douman suýt bị sinh vật quái dị bắt, không khí đặc quánh, lạnh buốt. Từng tiếng bước chân vang dội, nhưng lại bị gió nhẹ lấn át.
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Giờ mới thấy tác hại của việc trồng nhiều cây xanh quanh trường...
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Nhìn có khác gì phim ma không cơ chứ...
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Hãy cẩn thận từng bước đi, để đảm bảo không ai bị tách ra
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ít nhất thì nắm tay nhau mà đi dùm
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Để tui dắt tay bé Acchan đi cho nha
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Nắm cái chân giữa của mình rồi tự đi đi
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Mà tui vẫn còn cảm giác ớn lạnh từ hôm qua...
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Nhìn từng góc hành lang này giống như có gì đó chưa tan đi vậy...
Nói rồi cả bọn dần tiến vào sâu hơn, bỗng từng tiếng bước chân nghe lạ, như ai đó hoặc cái gì đó đang đi song song, nhưng khi quay lại thì trống trơn. Không gian dần trở nên u ám hơn, gió thổi qua, tán lá rơi lả tả, ánh trăng hắt lên những vết nứt trên tường, làm bóng dáng trông méo mó, rùng rợn.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Theo tớ nhớ thì tối qua sinh vật đó xuất hiện ở đây
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Mọi người giữ khoảng cách, quan sát mọi chi tiết
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Bất cứ dấu hiệu lạ nào cũng không được bỏ qua
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Tui nghe thấy tiếng lạ như tiếng bước chân vậy...
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Thì bảy cái mạng mà không có tiếng bước chân thì có tiếng gì ?
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Nhưng nó không phải của chúng ta...
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Mình đi về đi anh em
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Tui lạnh tóc gáy quá
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Có nhỏ nào đồ đỏ trèo lên cổ mày kìa
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Má nó, bớt ồn coi !!
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Hai người im lặng chút đi
Bầu không khí căng như dây đàn, từng nhịp tim đều vang vọng, ánh trăng chiếu lên từng khuôn mặt nghiêm trọng, cả nhóm đứng im rồi bất giác rùng mình.
Hành lang tối đen, ánh trăng hắt qua những ô cửa sổ nứt nẻ, kéo dài những bóng đen méo mó trên tường. Cả nhóm bước đi chậm rãi, từng nhịp thở như vang vọng khắp không gian.
Bỗng một âm thanh khàn khàn vang lên từ cuối hành lang. Từng bước chân, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, như đang áp sát nhóm.
Từ bóng tối, sinh vật quái dị lồm cồm bò ra. Bốn chân lộn ngược, thân mình méo mó, ánh mắt đỏ rực như lửa. Tiếng rít khàn khàn vang lên, gió lạnh táp vào mặt, mùi khét nhẹ xộc lên mũi. Từng bước tiến của nó khiến nền gạch rung nhẹ, bóng thân hình méo mó nhoè ra rồi lại hiện rõ, rợn tóc gáy.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Theo như tớ tìm hiểu thì nó sợ ánh sáng mạnh
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Vậy mắc cái mẹ gì đi buổi đêm !!??
Không chần chừ sinh vật vung móng nhọn về phía cả đám, em lao tới, tay áp sát lòng bàn tay, chuẩn bị phản công. Một tia sét nhỏ lóe lên, phát ra từ lòng bàn tay em, hất lùi sinh vật, khiến nó rít lên và lùi lại, ánh mắt đỏ rực lóe lên giận dữ.
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Chúng ta phải dẫn nó ra khỏi hành lang và tách khỏi khu vực nguy hiểm này
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Vì là bí ẩn với địa điểm chiến đấu là hành lang thì ta nên dẫn dụ nó ra ngoài thì sẽ có lợi hơn
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Vậy để tôi và Seiryuu đánh lạc hướng nó
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
MẮC GÌ LÀ TUI !!???
Hành lang giờ tối đen, ánh trăng hắt qua những ô cửa sổ nứt nẻ, kéo dài bóng đen méo mó trên tường. Sinh vật quái dị một lần nữa từ bóng tối lao ra, thân mình nó méo mó, bốn chân lộn ngược, mắt đỏ rực, rít khàn khàn vang lên khiến cả nhóm rùng mình.
Sinh vật nhíu mắt đỏ rực, lao về phía Seiryuu dù hốt hoảng nhưng cậu vẫn bị dụ ra khỏi hành lang hẹp. Nó nghiến răng, móng sắc khua loảng xoảng trên nền gạch, ánh mắt lóe đỏ rực đầy giận dữ.
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Không được để nó quay lại hành lang này đâu đấy !
Vừa mới ra khỏi hành lang Suzaku liền vung tay, chuẩn xác tung ra một cú đá nhằm vào phần chân trước của sinh vật, làm nó rít lên đau đớn, lùi lại một bước.
Sinh vật quằn quại, rít lên, cố tấn công lại, móng sắc khua loảng xoảng trên nền gạch. Ánh mắt đỏ rực lóe giận dữ, thân hình méo mó uốn éo, vừa dữ dội vừa rùng rợn.
Nhân lúc ấy Byakko tiếp cận từ phía bên, tránh móng sắc nhọn, tung một cú đá thẳng vào thân mình méo mó. Sinh vật gầm khàn khàn, lùi một bước, cơ thể méo mó rung lên.
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Đừng có để lộ sơ hở ! Nó mà cắn một cái là xanh cỏ ngay đấy !
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Chậm thôi đừng hoảng
Sinh vật lao tới, đánh thẳng vào Seimei. Cú va chạm may mà Seimei lùi lại một bước để tránh, ngay lúc đó cậu lập tức xoay người rồi tung ra cú phản công đánh trúng thân sinh vật ấy.
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Ngay lúc này !
𝐁𝐢́ 𝐚̂̉𝐧 𝐬𝐨̂́ 𝟏
GRAAAAAAA !!!!!
Sinh vật quái dị rít lên lần cuối rồi lùi vào bóng tối, biến mất dưới ánh sét yếu ớt từ lòng bàn tay em. Sân trường bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở hổn hển và tim đập dồn dập của cả nhóm.
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Sao hôm qua cũng bụp y chang vậy mà nó không chết ?
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Do hành lang là sân chơi quen thuộc của nó
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Chỉ cần còn ở hành lang thì nó là bất bại
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Còn chúng ta mà đấu ở hành lang là thất bại
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ gặp cái thứ xấu như này
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Nó rống nghe ghê quá trời...
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Không ai nghe thấy tiếng đó giống tiếng khóc của một thiếu nữ à ?
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Mày bị đớ à ? Hay bị thiếu hơi gái đến mức đó rồi ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Vào hành lang đi, có lẽ ta sẽ tìm manh mối còn sót lại đấy
Hành lang tối đen như mực, ánh trăng nhạt hắt qua những ô cửa sổ nứt nẻ, làm bóng tường biến dạng, méo mó, như muốn nuốt chửng cả nhóm. Không gian nặng trĩu, gió thổi qua mang theo mùi khét nhẹ, mùi ẩm mốc của máu của sinh vật khi nãy.
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Nhìn dưới nền gạch có gì kìa
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Thế quái nào ở đây lại có máu khô vậy ? Lao công trường này thất nghiệp hết rồi à ?
Cả nhóm cúi xuống, ánh trăng chiếu vào. Trên nền gạch là một vệt máu loang, méo mó, và một mảnh giấy cũ rách nát. Những ký tự trên giấy không còn là chữ bình thường nữa chúng xoắn quẹo, méo mó, như bị ma lực kéo dãn, khó đọc, mắt nhìn vào là thấy sởn gai ốc. Những đường nét nhọn hoắt như móng vuốt, uốn lượn theo từng vòng xoáy, ánh trăng hắt lên làm bóng ký tự nhảy múa trên gạch, giống như chúng đang sống.
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Rồi nó đang muốn gửi gắm cái chó gì đây ?
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Xấu hơn chữ Byakko luôn...
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Đến cả tớ cũng không nhìn được gì cả...
Chỉ có em – Người thuộc dòng dõi Minamoto có thể cảm nhận được một phần năng lượng đó nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ để giải mã được hoàn toàn.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ở học viện này có vụ nào liên quan đến hành lang không ?
Cả đám suy nghĩ một hồi thì Byakko bất chợt lên tiếng trước
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Có, là vụ mười năm trước
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Khi ấy đã có một nữ sinh đã bị cưỡng hi*p rồi quăng xác vào một góc ở hành lang
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Khi được tìm thấy thì cơ thể người đó đã chi chít những vết bầm và thậm chí là không được mặc lại đồ
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Thủ phạm sau đó đã bị bắt lại nhưng do hắn có bệnh án tâm thần nên đã được tha tội
Không gian xung quanh như đặc quánh, gió thổi qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ngấm vào da, khiến từng sợi tóc dựng đứng. Ánh trăng hắt lên bức tường, bóng Byakko kéo dài, méo mó, như đang nhắc nhở về cái chết khủng khiếp đó.
Bóng ký tự nhấp nháy, uốn lượn, vươn dài như móng vuốt, co giật theo nhịp tim họ, ánh trăng hắt lên nền gạch loang máu, tiếng gió rít hòa tiếng thở khò khè tạo cảm giác cả hành lang như đang thở, từng nét ký tự như mạch máu quỷ dữ đang tìm kiếm con mồi.
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Chữ mà tao tưởng con lăng quăng không đó
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Gì mà uốn lượn thấy ghê vậy
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Hồi nó bay vào nhập mày đấy
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Ta đi tiếp thôi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ừm, ở lại cũng chẳng có manh mối nào ngoài cái này
Giờ đây ánh trăng mỏng hắt qua ô cửa sổ nứt nẻ, kéo dài bóng tường méo mó, uốn éo như đang nhích lại gần nhóm, từng nhịp co giật như những sinh vật vô hình đang quan sát họ.
Bỗng, từ một góc tối, những hình dáng mờ nhòe xuất hiện. Chúng không đi, không chạy mà là trườn ra, co quắp, mắt trũng sâu, da bầm tím, miệng hé hở phát ra những tiếng rên khàn khàn, âm thanh như từ cõi chết vọng ra. Mỗi bước chân của nhóm khiến những bóng ma rung lên, co giật theo nhịp tim họ.
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Không đái trong quần nha ba
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Đó là những oán linh ở đây...
Genbu im lặng, mắt dõi theo từng chuyển động. Từng oan hồn tiến lại gần, bóng họ nhợt nhạt, cơ thể chi chít vết bầm, tay chân gập cong như bị trói, ánh trăng hắt lên khiến bóng chúng dài và méo mó, tạo cảm giác bàn tay vô hình muốn trói lấy từng bước đi của nhóm.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Giữ vững tâm trí, đừng bị nó thao túng
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ai sợ thì nắm tay người kế bên
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Tuyệt đối không quay đầu lại
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Một khi đã quay đầu thì sẽ chạm mắt với " nó " và khi đó sẽ bị giam ở đây mãi mãi
Một trong những bóng ma tiến lại gần, môi mở ra phát ra tiếng rên rỉ kéo dài, âm thanh như cả hành lang đang co giật, làm toàn bộ không gian vang vọng.
Cả nhóm tiếp tục đi, từng bóng ma trườn theo nhịp bước, phát ra tiếng rên rỉ ghê rợn, bóng tối và linh hồn chết oan giờ đây như sống dậy, rình rập, và muốn nhấn chìm cả nhóm bất cứ lúc nào.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Hãy đi về nơi tập trung yêu khí nhiều nhất
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Tìm kiểu gì ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Hãy tập trung và cảm nhận từ từ
Cả nhóm đứng lặng giữa hành lang, ánh trăng hắt qua khe cửa nứt nẻ chiếu lên những bóng ma co quắp, cơ thể chi chít vết bầm, mắt trũng sâu như hốc đen vô tận. Tiếng rên khàn khàn, kéo dài, âm thanh vang vọng trong hành lang hẹp, như hàng nghìn mảnh xương vụn cọ vào nhau.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Thôi thì cứ giải quyết đám này trước đã vậy
Em nhắm mắt, giơ tay, tập trung toàn lực, dùng năng lực để khóa yêu khí đang thoát ra đồng thời giải phóng những linh hồn ở đây.
Tiếng rên rỉ của các linh hồn tăng lên, âm thanh như cả hàng nghìn hồn ma cùng rên khàn khàn, co giật, gào thét trong nỗi đau tuyệt vọng. Máu khô trên gạch như sôi lên, bốc mùi tanh nồng, từng bóng ma giật mình, run rẩy, co quắp và quằn quại, nhưng từ tay em tỏa ra một luồng năng lượng lạnh lẽo mà chắc chắn, như một dây trói vô hình đang gỡ từng sợi xiềng xích trói linh hồn.
Âm thanh rên khàn khàn vẫn vang vọng, nhưng dần dịu, thay bằng tiếng gió hú và hơi thở nhẹ như đang rút ra khỏi cơ thể sống, ám ảnh đến mức họ còn cảm giác linh hồn từng héo mòn ấy vẫn nhìn theo từng bước đi.
Ánh trăng hắt lên nền gạch loang lổ những vệt máu, hành lang vẫn đầy rẫy bóng tối, mùi tanh nồng và tiếng oán than của những oán linh trong quá khứ. Mọi thứ kinh hoàng vừa rồi vẫn hiện hữu, chỉ chực chờ sơ hở là tái diễn một lần nữa.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Linh hồn thì đã được giải thoát
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Nhưng oán khí và nỗi căm hận của chúng sẽ không bao giờ phai đi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ít nhất thì hành lang này sẽ yên bình được một khoảng thời gian
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Quýnh lòi chim mà yên bình được có một khoảng thôi hả ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Nếu như không tìm ra được lõi của nó thì chịu thôi
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Nghe như điểm hồi sinh với điểm spam quái trong minecraft vậy
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Ảo game thì cút về nhà mà thẩm
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Thôi mình về nhà đi...
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Tui cứ có cảm giác nghẹn ở cổ họng kiểu gì á...
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Thở đều đi, cậu đang bất an thì đúng hơn
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Tớ cảm nhận được thứ gì đó, ta đi tiếp không ?
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Giúp thì giúp đến nơi đến chốn dùm cái đi
Cả nhóm lại di chuyển về phía hành lang dài, nơi bóng tối dày đặc như muốn nuốt chửng từng bước chân, không khí đặc quánh, hôi tanh, lẫn mùi ẩm mốc bao trùm lấy xung quanh nơi cả bọn đi qua. Em và Seimei dẫn đầu, mắt dõi theo từng vết nứt, từng vệt yêu khí còn sót lại rồi lần theo đó mà đi về phía trước.
Tới cuối hành lang, cả nhóm dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục, trầy xước, như đã bị xé nát từ bên trong. Từ khe cửa hắt ra ánh sáng mờ xanh lờ lợ, rung rinh như nhịp thở của một sinh thể sống, kèm theo tiếng rên rỉ khàn khàn, kéo dài, âm thanh vang vọng khắp hành lang, như hàng nghìn linh hồn đang quằn quại, vật vã trong đau khổ.
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Ủa ? Hồi đó làm gì có cái cửa này...
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Bên trong chứa gì mà hôi rình vậy...
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Nó hơi chua chát và tanh tưởi nên tui đoán là vậy
Khi cánh cửa mục được mở hẳn cả nhóm kinh hãi trước cảnh tượng phía trong. Giữa căn phòng tối, một cục khối nhớt đen sẫm, dày đặc và dính nhầy, đang co giật. Nó không đứng yên mà uốn éo, quằn quại, di chuyển như sinh vật sống, mỗi chuyển động khiến những mảnh xương vụn, thịt rách và máu đông bắn tung tóe, như thể nó nuốt chửng mọi thứ đi qua.
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Đ-Đừng có ói lên giày tui chứ !!
Đến người luôn giữ vẻ điềm tĩnh như Seimei cũng kinh hãi trước cảnh tượng trước mắt mình.
Những mảnh xác người, xương vụn, thịt rách, máu đông quện vào nhau, bị cục nhớt hấp thụ, trộn lẫn với những linh hồn co quắp, tạo ra tiếng rên khàn khàn ghê rợn, kéo dài khắp căn phòng.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Mọi người ở bên ngoài đi, tớ sẽ vào cùng với Seimei
𝐁𝐲𝐚𝐤𝐤𝐨
Giờ vào cho ch.ết hay gì !!??
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Không sao, bọn này sẽ ra nhanh thôi
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Mọi người ở ngoài chờ đi
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Nếu có chuyện gì thì nhớ la lên đấy
Nói rồi em và Seimei bước vào, đối diện với nó em cố gắng hít sâu, dồn toàn bộ sức lực vào lòng bàn tay, chuẩn bị giải phóng toàn bộ sức mạnh.
Luồng năng lượng lạnh lẽo lan tỏa khắp căn phòng. Thứ sinh vật ấy co giật dữ dội, rùng rợn, tiếng rên khàn khàn vang vọng như hàng nghìn linh hồn quằn quại. Máu, xương và thịt rách bắn tung, nhưng từng mảnh vụn dần tan ra, bị ánh sáng trừ tà hút vào không khí.
Từng nhịp co giật của nó yếu dần, âm thanh rên rỉ khàn khàn biến thành tiếng thở dài trầm buồn, rồi cục nhớt từ từ tan biến, nhường chỗ cho một bóng dáng mờ ảo xuất hiện giữa phòng.
Ánh trăng chiếu lên, và giờ đây, cả hai nhìn thấy hình ảnh một cô gái với gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng vúp như muốn lòi ra ngoài, toàn thân co quắp, áo rách tả tơi. Linh hồn cô trôi lửng trong không khí, máu còn loang trên nền gạch nhưng lại không phản chiếu hình ảnh của cô gái đó.
Không gian tưởng chừng im lặng, bỗng nhiên một âm thanh khàn khàn, sắc lạnh như xé nát không khí vang lên. Linh hồn cô gái nhắm mắt mở ra, miệng hé hở, tiếng gào thét kinh hoàng phát ra
" 𝘛𝘈̣𝘐 𝘚𝘈𝘖 !? 𝘛𝘈̣𝘐 𝘚𝘈𝘖 𝘛𝘈𝘖 𝘗𝘏𝘈̉𝘐 𝘊𝘏𝘐̣𝘜 Đ𝘜̛̣𝘕𝘎 𝘛𝘏𝘜̛́ 𝘕𝘈̀𝘠 𝘊𝘖̛ 𝘊𝘏𝘜̛́ !? "
Âm thanh vang vọng khắp hành lang, từng lời như móng vuốt vô hình xé toạt cả không gian. Giờ đây hận thù của oán linh đã biến thành một thực thể sống, sẵn sàng nhấn chìm bất cứ ai dám bước vào mà không có đủ dũng khí.
" 𝘕𝘩𝘶̛̃𝘯𝘨 𝘬𝘦̉ 𝘤𝘰̀𝘯 𝘴𝘰̂́𝘯𝘨 𝘩𝘢̃𝘺 𝘯𝘩𝘪̀𝘯 𝘯𝘰̂̃𝘪 đ𝘢𝘶 𝘤𝘶̉𝘢 𝘵𝘢 đ𝘪. 𝘕𝘰̂̃𝘪 đ𝘢𝘶 𝘮𝘢̀ 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 𝘢𝘪 đ𝘶̛𝘰̛̣𝘤 𝘱𝘩𝘦́𝘱 𝘲𝘶𝘦̂𝘯 "
" 𝘛𝘢 𝘴𝘦̃ 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 𝘣𝘢𝘰 𝘨𝘪𝘰̛̀ 𝘣𝘪̣ 𝘭𝘢̃𝘯𝘨 𝘲𝘶𝘦̂𝘯, 𝘩𝘢̣̂𝘯 𝘵𝘩𝘶̀ 𝘷𝘢̂̃𝘯 𝘴𝘦̃ 𝘩𝘪𝘦̣̂𝘯 𝘩𝘶̛̃𝘶 𝘷𝘢̀ 𝘴𝘦̃ 𝘣𝘢́𝘮 𝘵𝘩𝘦𝘰 𝘤𝘢́𝘤 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛𝘪 đ𝘦̂́𝘯 𝘬𝘩𝘪 𝘩𝘰̂̀𝘯 𝘱𝘩𝘢́𝘤𝘩 𝘵𝘪𝘦̂𝘶 𝘵𝘢́𝘯 "
Tiếng gào khàn khàn, sắc lạnh của cô gái vang vọng qua cả hành lang, kéo dài như một cơn bão hận thù quét qua từng bức tường nứt nẻ. Đám còn lại đang ở ngoài nghe thấy tiếng động cũng ồ ạt kéo vào và đập vào mắt họ khi ấy chính là một con oán linh đang gào rú khắp gian phòng.
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Cái thứ gì vậy !?
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Biết vậy ở ngoài luôn cho rồi
Bây giờ coi như đã hết cách vì khi nãy em đã dùng toàn bộ sức mạnh cho thứ sinh vật kia rồi. Nhưng vẫn còn Seimei vì thế em liền kéo cậu ấy cuối xuống gần chỗ mình rồi thì thầm gì đó
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Cậu thật sự muốn tớ thử cái đó sao ?
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Giờ chỉ còn mỗi cậu thôi, tớ hết linh lực rồi
Nghe theo lời của em, Seimei liền nhắm mắt lại miệng lẩm bẩm vài từ em vừa bảo
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Kyuu Kyuu Ritsu Ritsu Ryou !
Ánh sáng từ nguồn sức mạnh của Seimei lan tỏa khắp căn phòng, từng mảnh xương, máu khô, ký tự quái dị tan biến, cơ thể cô gái nhạt dần, trôi vào ánh sáng, để lại một căn phòng tĩnh lặng.
" Đ𝘶̛̀𝘯𝘨 𝘣𝘰̉ 𝘭𝘢̣𝘪 𝘵𝘢o mà...đ𝘶̛̀𝘯𝘨 đ𝘦̂̉ 𝘵𝘢o 𝘣𝘪̣ 𝘭𝘢̃𝘯𝘨 𝘲𝘶𝘦̂𝘯 !! "
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Ai rồi cũng sẽ bị thời gian làm cho trôi vào quên lãng thôi
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Hãy rũ bỏ hận thù mà trở về với âm giới đi
Khi linh hồn cô gái đã tan vào ánh sáng, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển của từng người.
𝐓𝐬𝐮𝐤𝐢𝐤𝐚𝐠𝐞 𝐘𝐮𝐦𝐞
Cậu ổn chứ ?
𝐀𝐛𝐞 𝐍𝐨 𝐒𝐞𝐢𝐦𝐞𝐢
Ừm, tớ vẫn ổn...
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Tui còn tưởng sắp phải thành món ăn cho cục nhớt nhớt kia rồi chứ...
𝐆𝐞𝐧𝐛𝐮
Cứ tưởng chỉ có trong phim, ai ngờ lại được trải nghiệm ngoài đời như vậy
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Tim tui nãy giờ nhảy lên nhảy xuống cứ như đang học tích phân vậy...
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
Nãy tui chạy mà tim tui như muốn mọc cái miệng để nói luôn á
𝐒𝐮𝐳𝐚𝐤𝐮
" Một là mày ngừng hai là tao ngừng "
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Chúng ta vừa đối mặt với một thứ kinh dị cấp quốc tế, nhưng vẫn sống sót !
𝐒𝐞𝐢𝐫𝐲𝐮𝐮
Chứng tỏ bọn mình xứng đáng được phong thành " Nhóm siêu anh hùng trường học " !
𝐀𝐬𝐡𝐢𝐲𝐚 𝐃𝐨𝐮𝐦𝐚𝐧
Ai dạy đặt tên vậy ?
Ánh trăng hắt qua sân trường, nhuộm lên mặt từng người một lớp sáng bạc dịu dàng. Sau tất cả, cả nhóm đứng bên nhau, lặng lẽ hít thở không khí trong lành, từng nhịp tim dần trở lại bình thường. Sự kinh hãi vừa trải qua như một cơn bão qua đi, để lại cảm giác nhẹ nhõm, nhưng cũng khiến họ nhận ra sự gắn kết đặc biệt giữa những con người vừa cùng nhau đối mặt với bóng tối.
Comments
დlotusღ
Rồi ngon lành cành đào
Ủa mà sao t để ý oc t phèn nhất sau khi đọc hai ver học đường ta… •v•
2025-08-28
1
დlotusღ
Rồi đi nước ngoài gặp mấy con ma ám luôn=)))
2025-08-28
0
Hoshi Sora
Câu này đúng với nhà Abe #tatcalataiabenoseimei
2025-08-28
1