Suzuri dẫn cậu đến một khu vực trống trải có chứa các thùng gỗ, rương sắt cũ kĩ, đây có lẽ là căn cứ bí mật của anh ta.
Suzuri lấy ra một cái bánh mì gói trong túi bóng, sau đó bẻ một nửa đưa cho J.
"Đừng lục thùng rác nữa, thùng rác không có cái gì ăn được đâu, cho dù có cũng sẽ ăn hư bụng đấy."
J ăn bánh mì, mặt không đổi sắc.
Suzuri nhìn cậu một cái sau đó đưa cho cậu một chai nước: "Tạm ăn đi, em phải thói quen với những thứ này."
J trông không hợp với nơi này, ngay từ ánh mắt đầu tiên anh đã cảm thấy như vậy.
J mặc một chiếc áo hoodie đỏ đi kèm với quần đùi và giày thể thao, bộ quần áo và giày tui rằng cũ kĩ nhưng chất vải rất bền. Kì lạ là cho dù J có lục thùng giác nhưng nó vẫn sạch sẽ như cũ, không hề có một hạt bụi nào, tựa như bộ quần áo này mang theo chức năng tự động làm sạch vậy.
"Trông em lạ thật đấy, em mới chuyển đến đây à?" Nói là "chuyển" cho dễ nghe chứ những người đến sinh sống ở xóm nghèo này gia cảnh đều không tốt đẹp, đại đa số trẻ em ở đây là trẻ mồ côi, cũng không có trại trẻ mồ côi nuôi dưỡng thu lưu bọn họ.
"Không biết." Hệ thống không viết tỉ mỉ thân phận của cậu, cậu cũng không biết MC lớn lên ở đây hay chỉ vừa mới chuyển đến.
Suzuri lộ ra vẻ mặt hoang mang.
"Trông em không giống người ở nơi này."
"Tui sống cùng với mẹ của mình."
"Mẹ của em...?" Suzuri quan sát khuôn mặt của J, thật dễ dàng để phát hiện cậu không phải là người gốc Nhật.
Sống mũi cao, đôi mắt hai mí to tròn, lông mi rất dài, nước da trắng nõn và đôi mắt xanh ngọc lam, trông cậu xinh đẹp và dễ thương như búp bê tây dương vậy. Điển hình ngũ quan của con lai.
Mà anh nhớ người nước ngoài duy nhất ở xóm nghèo này là cô Ouji, anh suy đoán: "Em là con gái của cô Ouji à?"
"Đúng vậy."
Ở xóm nghèo có 1 người phụ nữ ngoại quốc mới chuyển đến, tóc đỏ mắt xanh lá, ngũ quan rạng rỡ xinh đẹp. Cô ấy là giáo viên tiếng anh ở tiểu học, khá là bí ẩn, không thích giao lưu với người khác.
"Anh là Suzuri Shuhei." NPC giới thiệt tên của mình.
"J"
"Rei?" Suzuri mờ mịt, đây là danh hiệu à?
"Là J." J sửa đúng, dùng ngón tay vẽ lên nắp thùng.
'J? Cái tên này nghe càng kì quái hơn.' Suzuri nghĩ thầm, sau đó cũng bắt chước cậu viết tên trên nắp thùng.
"Đây là tên của anh, mà em biết chữ nhỉ?"
J gật đầu.
Trường học ở xóm nghèo cũng không có đầy đủ cơ sở vật chất, cũng thiếu giáo viên, mấy đứa trẻ sống ở đây còn lo lắng bữa nay bữa mai làm gì có tâm trạng để học hành, thế nên có người đã cuối cấp rồi còn chưa nhận rõ chữ nghĩa. Nếu không phải đi học là việc bắt buộc thì dù có miễn phí bọn họ cũng sẽ không đi.
Suzuri cảm thấy may mắn vì ít ra mình còn biết ít chữ, nếu không hiện tại khi nói chuyện với J, anh cảm thấy bản thân mình quá thua kém.
Làm xong nhiệm vụ nhặt ve chai cậu có thêm 10 yên, hiện tại cậu đã có 110 yên. Sau khi cậu phản ánh với nhà làm game, bọn họ đã sửa đổi phần thưởng của nhiệm vụ tặng hoa và rót nước từ 10 yên thành 50 yên.
Cậu mở hệ thống cửa hàng ra nhìn, dù biết hơn 110 yên ít ỏi này chẳng mua được gì tốt nhưng cậu vẫn cứ xem.
Sau khi xem xong, J trầm mặc:.......
Cửa hàng chẳng có cái gì ngoài đồ ăn để tăng máu và tăng tinh thần, cũng không thấy đạo cụ như súng ống, đạn dược, xe tăng gì gì đó.
Game chiến đấu mà làm ăn nghèo nàn như vậy hả?!
J bực bội, ấn nút khiếu nại hệ thống.
Có lẽ vừa vào game cậu đã khiếu nại tận hai lần nên nhân viên phục vụ khách hàng đã trả lời rất nhanh.
[Xin chào cục cưng, cảm ơn sự nhiệt tình của bạn đối với game của chúng tôi.]
[Có lẽ cục cưng đã nhầm lẫn ở đâu đó về game của chúng tôi. Game của chúng tôi là otome game với thể loại học đường đánh đấm. Ngài đòi hỏi gì ở một game hẹn hò công lược, bảo vệ chính nghĩa sẽ có súng ống, Gatling, xe tăng, bom đạn?]
[Chúng tôi vốn dự định không có cửa hàng, nhưng vì đây là game liên quan đến yakee nên chúng tôi mới cố ý bỏ thêm vào đạo cụ hồi máu, chữa thương, cùng với một chút đạo cụ tình thú~]
J:...........
J không muốn biết đạo cụ tình thú đó là những gì.
Đóng lại trang trò chuyện. J chỉ có thể nghiên cứu cái cửa hàng nghèo hèn này
Sau đó cậu phát hiện bên trong có loại hàng với giá 10 yên, phù hợp với túi tiền hiện tại của cậu.
[Hamburger: tăng +10 máu. giá 10 yên.
Takoyaki: tăng +20 máu, giá 20 yên.
Ikayaki: +50 máu, giá 50 yên.
Taiyaki: + 100 máu, giá 100 yên.
Natto: +200 máu, giá 200 yên.
.....]
J mua hai cái Hamburger tạm thời lưu trữ để hồi máu.
Cậu ăn thử một cái, bình máu vẫn đầy, không có tăng thêm. Xem ra chỉ khi bị thương mới cần ăn thứ này.
J trở về nhà, thấy người phụ nữa kia đã chuẩn bị cơm chiều xong.
"Con đã trở về." J thành thạo hơn nhiều khi một lần nữa đối mặt với người phụ nữ trong game. Ai còn chưa từng chơi qua game nhập vai chứ?
Bà ấy chỉ nhìn cậu với một ánh mắt rất dịu dàng, cũng không có hỏi cậu về chuyện cả ngay hôm nay cậu đi đâu mà chỉ nói: "Mẹ đã làm xong bữa tối rồi đấy, con yêu, lại đây ăn đi."
J ngồi vào bàn ăn, nhìn bữa tối đơn giản trông rất ngon miệng, nhưng lượng thức ăn rất ít.
J ăn một chút, không thấy có thêm thuộc tính gì, xem ra ăn mấy thứ này chẳng có ý nghĩa gì.
"Con ăn xong rồi."
"Ơ kìa..."
"Con xin phép trở về phòng." J nhảy xuống ghế, lập tức chạy về phòng của mình.
_______________
Ngày hôm sau, sau khi làm xong hai nhiệm vụ tặng hoa và lấy nước, J lại đi ra ngoài nhặt ve chai tiện thể mở khóa bản đồ.
"Trưa nay có về ăn cơm không con?" Trước khi cậu rời đi, bà đã hỏi cậu một câu như vậy.
Bước chân của J chợt khựng lại, rồi cậu đáp: "Dạ không, con có việc của con." Bước chân nhanh chóng rời khỏi nhà.
Buổi chiều Suzuri đi học trở về, trên đường lại bắt gặp cái áo màu đỏ loay hoay trong thùng rác.
Suzuri:???
"Anh từng nói qua đừng lục thùng rác như vậy, nguy hiểm lắm." Suzuri kéo cổ áo cậu ra khỏi thùng rác, nghiêm túc nhắc nhở: "Bên trong rất bẩn và có cả kim tiêm nữa."
J vùng tay ra, tiếp tục chui vào thùng rác tiếp theo.
Cóc cần quan tâm, kim tiêm có gì to tát đâu chứ, làm như cậu chưa từng thấy kim tiêm vậy. Cậu tự tin là mình có nhiều kinh nghiệm moi thùng rác, huống chi đây cũng chỉ là game thôi, không cần cẩn thận đến mức này.
Suzuri:..........
Sao lại thế này? Chẳng nhẽ cô Ouji để em ấy ăn đói mặc rách à? Tại sao lúc nào gặp em ấy cũng trong tình trạng đang lục thùng rác?
"Em lục thùng rác làm gì? Muốn tìm cái gì à, anh có thể tìm giúp em."
Mặc dù đây mới là lần thứ hai gặp mặt nhưng Suzuri đã không thể không để bụng cậu, hoàn toàn sắm vai anh trai phiền não.
J không có trả lời, Suzuri chỉ đành lo lắng đi theo cậu xem cậu càn quét hết đống thùng rác của khu phố.
Đến khi J ngừng nghỉ, hoàng hôn đã buông xuống. Kì lạ là sau cả buổi chiều lục thùng rác trên người của J vẫn như cũ sạch sẽ, hoàn toàn không có vết bẩn hay mùi hôi nào.
'Là ma pháp à?' Suzuri nghĩ thầm.
Suzuri lại dẫn cậu trở về căn cứ của mình ngày hôm qua.
Suzuri lấy từ trong cặp chiếc bánh bao chay đã nguội ngắt, đây là bánh bao trong suất cơm miễn phía của anh ở trường.
Suzuri bẻ bánh bao thành hai nửa, cho cậu nửa lớn hơn.
"Không ăn." J không nhận lấy, trái lại còn đưa cho Suzuri một chiếc Hamburger: "Này."
Mùi thơm nức mũi, chiếc bánh Hamburger thơm ngon đẹp mắt. Suzuri sửng sốt: "Em cho anh ư?"
Em ấy lấy thứ này ra từ đâu thế? Trên người em ấy đâu có chỗ nào để đựng đồ, dù có đựng thì chiếc bánh cũng không có nguyên vẹn và ấm như này.
Thật kì lạ.
Em ấy biết ma pháp à?
Suzuri định bẻ một nửa chia đôi nhưng lại bị J ngăn lại: "Cậu ăn đi." Máu của cậu cũng đầy, cậu ăn chỉ uổng phí.
"Ơ, nhưng mà..."
J thẳng tay nhét bánh Hamburger vào mồm Suzuri, vật lí tắt mic.
"Cho thì ăn đi."
Suzuri ngượng ngùng, anh quen chia sẻ đồ ăn cho người khác nhưng lại không quen người khác chia sẻ cho mình, mà nửa cái bánh bao của anh sao có thể bằng cái bánh Hamburger đầy ắp rau thịt này được chứ. Cảm giác bản thân mình đang chiếm tiện nghi vậy.
Nếu em ấy có bánh Hamburger vậy em ấy lục thùng rác không phải vì em ấy đói nhỉ?
J không để tâm lắm NPC đang nghĩ cái gì, cảm thấy ngồi một chỗ rất nhàm chán, cậu lấy ra một cái thìa cậu cuỗm được sau khi ăn cơm xong, bắt đầu mày mò lật tung các thùng lên.
"Trong đó không có gì đâu, em mở ra cũng vô ích thôi." Suzuri nhắc nhở, mấy cái thùng này đều do anh khiêng đến, cho nên anh biết bên trong rỗng tuếch.
J không để bụng, tiếp tục mở rương.
'Thật là cô bé kì quái'
Suzuri cắn một miếng Hamburger, hai mắt lập tức tỏa sáng.
Ngon quá!
Đây là lần đầu tiên anh ăn thứ gì đó ngon đến như vậy.
Updated 23 Episodes
Comments