"Nghe đây, Trà My. Tôi không có thời gian cả ngày để chiều cái trò con nít của cô."
Khải Minh đóng sầm cửa, tiếng vang vọng khắp phòng, hoàn toàn phớt lờ sự thật rằng vợ anh ta vừa mới tự tử hụt. Anh ta đi thẳng đến sofa, nhìn Hà Linh bằng ánh mắt khinh thường.
Hà Linh không hề nhúc nhích. Tay trái quấn băng tựa nhẹ lên thành sofa, tay phải cầm một tập tài liệu còn nóng hổi vừa in.
"Ai bảo anh chiều tôi?" Hà Linh đáp lạnh lùng. "Tôi có mời anh về đâu. Quay lại công ty đi, hoặc đi đâu tùy anh — chỗ anh hay đến mỗi khi chán ngấy nhìn mặt tôi ấy."
Bước chân Khải Minh khựng lại. Lông mày anh ta nhíu sắc. Thường thì một câu nặng lời như vậy sẽ đổi lại bằng nước mắt ầm ĩ của Trà My. Nhưng người phụ nữ trước mặt anh ta bây giờ... trông chán chường.
"Đừng có khiêu khích tôi," Khải Minh gằn giọng. Anh ta thò tay vào túi, rút ra tập séc và cây bút vàng. Xoẹt. Anh ta xé một tờ séc.
Tờ giấy bay rơi xuống đùi Hà Linh.
"Cầm lấy," Khải Minh ra lệnh lạnh lùng. "Tự điền số tiền. Muốn mua túi, mua trang sức, hay thuê nguyên cả hòn đảo cũng được. Miễn là cô ngừng làm ô nhục nhà Đinh Gia bằng cái trò tự tử rẻ tiền này."
Hà Linh nhìn tờ séc trắng. Với Trà My, đây là tấm vé lên thiên đường. Với Hà Linh, đây là một sự sỉ nhục nghề nghiệp. Cô kẹp tờ séc giữa hai ngón tay, như đang cầm rác.
"Anh tưởng mọi chuyện giải quyết được bằng thứ này sao?"
Khải Minh nới lỏng cà vạt. "Chẳng phải đó là ngôn ngữ của cô sao? Tiền? Đừng đạo đức giả. Cô lấy tôi vì tiền. Cầm lấy rồi im đi."
"Anh nói đúng. Tiền đúng là ngôn ngữ chung," Hà Linh thừa nhận, khẽ cười mỉa. "Nhưng xin lỗi, anh Khải Minh. Giá trị của tờ séc này quá thấp so với giá trị bản thân tôi bây giờ."
Xoạt!
Hà Linh vo tờ séc thành viên giấy, rồi búng thẳng vào ngực Khải Minh. Viên giấy dội trên chiếc sơ mi đắt tiền của vị CEO, rơi lăn lông lốc trên sàn — vô giá trị.
Hàm Khải Minh nghiến chặt. "Cô... cô muốn gì? Thách thức tôi à?"
"Đàm phán," Hà Linh cắt lời. Cô đứng dậy, đưa tập tài liệu lên trước mặt Khải Minh. "Đọc đi."
Khải Minh gạt phắt, nhưng mắt anh ta đã kịp bắt được dòng tiêu đề lớn.
ĐỀ XUẤT CHẤM DỨT HỢP TÁC HÔN NHÂN VÀ THANH LÝ TÀI SẢN
Khải Minh cười khẩy. "Hợp tác? Từ bao giờ chúng ta hợp tác? Cô chỉ là cây tầm gửi bám vào cây cổ thụ."
"Cây tầm gửi này tự biết thân và muốn buông rồi," Hà Linh đáp sắc lẹm. "Vì vị thế hai ta không ngang hàng, nên tôi xin nghỉ việc."
Hai chữ nghỉ việc nghe lạ hoắc. Khải Minh giật lấy tập tài liệu, lật trang thô bạo. Mắt anh ta nheo lại khi đọc các điều khoản yêu cầu.
Trả hết nợ. Một căn hộ studio. 5 tỷ VNĐ.
"Năm tỷ?" Khải Minh khịt mũi khinh bỉ. "Thì ra đây là giá mạng cô? Cô cắt tay chỉ để tống tiền năm tỷ?"
"Tôi thực tế thôi," Hà Linh bình thản đáp. "Đó là trợ cấp thôi việc xứng đáng cho một năm làm vợ anh. Chịu đựng thái độ lạnh nhạt của anh, giả vờ hạnh phúc, chăm sóc cái nhà trống hoác này. Anh là ông chủ keo kiệt, Khải Minh ạ."
"Làm vợ cũng gọi là làm việc?!" Khải Minh đập tập tài liệu xuống bàn kính. Rầm! "Cái gọi là làm việc của cô chỉ là quẹt cháy thẻ tín dụng và bôi nhọ mặt tôi!"
"Thì nên tôi mới nghỉ!" Hà Linh gắt, giọng cao lên một bậc.
Cô chỉ vào tập tài liệu. "Tôi biết tôi là một người vợ tệ hại. Anh ghét tôi. Anh ghê tởm tôi. Nên tôi mới đề xuất lối thoát! Ký đi, chuyển tiền, rồi anh sẽ không bao giờ phải nhìn thấy tôi nữa. Ta nói chuyện như người lớn ở Tòa án Gia đình tuần sau."
Hà Linh nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẫm ấy.
"Tôi nói nghiêm túc. Tôi chán ngấy cuộc hôn nhân này. Tôi chán ngấy anh."
Câu nói treo lơ lửng giữa không trung.
Bấy lâu nay Trà My luôn quỳ gối cầu xin tình yêu. Giờ cô ta nói chán ngấy? Cái tôi của Khải Minh bị đụng chạm. Anh ta, Đinh Khải Minh, bị vứt bỏ bởi cô vợ tầm gửi?
"Cô chán ngấy?" Khải Minh thì thào, giọng chuyển sang sắc thái nguy hiểm.
Anh ta tiến lại gần. Ánh mắt khóa chặt vào đôi môi Hà Linh. Chuông báo động reo inh ỏi trong đầu Hà Linh. Cô cố lùi lại, nhưng hông đã chạm vào bàn trang điểm. Mắc kẹt.
"Đúng, tôi chán ngấy," Hà Linh ngẩng đầu thách thức. "Sốc vì vợ anh cuối cùng cũng có não à? Ký nhanh rồi biến đi."
"Phòng của cô?" Khải Minh cười không chút vui vẻ. "Đây là nhà tôi, Trà My. Kể cả cô cũng vậy."
Tay Khải Minh vươn ra chộp lấy tập tài liệu trên bàn.
Xoạt!
Khải Minh xé bản đề xuất làm đôi. Rồi làm tư. Rồi làm tám. Anh ta hủy nó không chớp mắt.
"Đó là công sức của tôi!" Hà Linh phản đối, cố giành lấy những mảnh giấy đang bị Khải Minh tung lên không trung như tuyết rơi.
"Nhảm nhí," Khải Minh rít qua kẽ răng. "Kinh doanh? Tòa án? Cô tưởng dễ thế sao?"
Khải Minh chống hai tay lên bàn trang điểm, hai bên thân người Hà Linh, giam cô trong vòng tay. Mùi xạ hương nam tính pha lẫn cơn giận dữ ập vào Hà Linh.
"Cô tưởng cuộc hôn nhân này là cửa xoay khách sạn? Muốn vào thì vào, muốn ra thì ra sao?" Khải Minh cúi xuống, khuôn mặt chỉ cách Hà Linh vài phân. Đôi mắt đen rực lên sự chiếm hữu.
"Cô đã ký hợp đồng trọn đời khi ép mình vào gia đình tôi một năm trước, Trà My."
Tim Hà Linh đập rộn ràng vì adrenalin. "Hợp đồng nào cũng hủy được nếu chịu phạt. Tôi sẵn sàng trả tiền phạt. Buông tôi ra."
"Không có khoản phạt bằng tiền nào hết."
Khải Minh cười lệch, tàn nhẫn. Tay anh ta nắm chặt cằm Hà Linh, ép cô ngẩng mặt lên.
"Cô muốn chơi trò kinh doanh? Được thôi. Luật chơi đầu tiên của tôi: Tôi không bao giờ buông tài sản. Kể cả tài sản là rác."
Anh ta áp mặt lại gần hơn nữa, thì thầm khàn đặc.
"Cô muốn thoát khỏi lồng của tôi? Đừng mơ, cưng. Cuộc họp chưa kết thúc, và cô vẫn là của tôi."
Updated 100 Episodes
Comments