Giản Thanh Yên chẳng thể từ chối thêm nữa, vốn dĩ từ khi đồng ý kết hôn là cô đã giao phó cuộc đời cho chồng huống chi là thể xác, căn bản cô biết cặp vợ chồng nào cũng sẽ xảy ra việc này, nó là trách nhiệm nghĩa vụ của cô.
Chiếc quần lót của cô rơi xuống, lần lượt hai chiếc quần của Nhiếp Kính cũng nhanh chóng đoàn tụ, hai cơ thể không còn mảnh vải quấn quýt lấy nhau trên giường không một khe hở, cô xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương khi lần đầu tiên chứng kiến dị vật đàn ông và trần trụi trước một người khác.
“ Anh vào nha ~ ”
Nhiếp Kính chẳng mấy kinh nghiệm về việc nam nữ khi đến nắm tay còn chưa đụng chạm, hành động hiện tại chỉ làm theo bản năng khát tình của đàn ông. Lúc này, Giản Thanh Yên mím môi căng thẳng run sợ lẫn mắc cỡ khi nơi nhạy cảm của cả hai cọ sát. Và rồi, anh lập tức quỳ xuống mở rộng hai chân của cô ngắm nhìn quan sát kỹ lưỡng, hoa viên hồng hào ướt át xinh đẹp đến kỳ diệu.
“ Đừng nhìn thế mà ~ ”
Giản Thanh Yên uốn éo khép lại hai chân, khuôn mặt chôn vào chiếc gối không dám bại lộ. Nhiếp Kính cười gian, lập tức giật lấy chiếc gối ném sang bên giường, drap đã bị cả hai làm cho nhăn nhúm nhào nhĩ, đôi chân trắng sáng không tì vết cũng nhanh chóng được anh tách mở.
“ Đẹp lắm Thanh Yên ~ ”
Giản Thanh Yên tiếp tục mím môi, bẽn lẽn thẹn thùng ngoái nhìn sang hướng khác, lập tức khuôn mặt cô trở nên nhăn nhó khi nơi đó được đụng chạm vuốt ve, bờ môi nhỏ nhắn gợi cảm vang ra âm thanh nhạy cảm:
“ A ~ đừng ~ ư ~ ”
“ Đừng căng thẳng, anh vào nha ~ ”
Nhiếp Kính chậm rãi cầm lấy cự long cọ sát vào bên ngoài hoa viên nhầy nhụa của Giản Thanh Yên, sau đó dần dần cắm vào lối nhỏ chặt hẹp kín mít, khuôn mặt anh đỏ bừng trên trán nổi đầy gân xanh bởi do kìm chế sợ cô đau đớn, nhưng chỉ vừa thâm nhập một đoạn cô đã nhăn nhó lắc đầu ngoay ngoẩy kêu gào trong sự khốn khổ, khiến anh không nỡ thúc đến dù rất bí bách khó chịu.
“ Em đau quá ~ anh ra đi ~ ”
Nhiếp Kính hít lấy một hơi kìm ném nhưng nhất quyết không rút ra khi đã cắm vào, ánh mắt nhìn xuống thân gậy thô to vươn thẳng đang thâm nhập vào cơ thể của Thanh Yên, nơi đó rỉ ra từng giọt máu đỏ chứng tỏ anh đã xuyên qua vết màng trinh nguyên lấy mất lần đầu của cô, anh chẳng quá quan trọng nhưng cảm xúc lúc này lại vui sướng khó tả.
Và rồi, Nhiếp Kính rướn người nằm xuống lần nữa hòa quyện nụ hôn với Giản Thanh Yên, bàn tay âu yếm ôm ấp lấy cô siết chặt nâng niu trong lòng, bên dưới thắt lưng chậm rãi nhấn vào bên trong khít chặt xâm chiếm lấy cô hoàn toàn, cảm giác sung sướng hạnh phúc muốn vỡ tung lồng ngực khi có được cô gái anh yêu, chính thức trở thành người phụ nữ của anh.
Anh rất khó tính, rất kén chọn, anh tiếp xúc với rất nhiều cô gái, có cả những luật sư tài giỏi cá tính sắc sảo nhưng anh không hề rung động, chỉ giây phút ngắn ngủi khoảnh khắc cô ngồi đàn Piano lại cướp mất linh hồn khiến anh tương tư ngày đêm.
“ A ~ ư ~ ”
Đau đớn ở hạ thân qua khi là khoái cảm lạ lẫm kéo đến lần đầu Giản Thanh Yên cảm nhận, khuôn mặt mụ mị chìm đắm vào trong sự sung sướng ngất ngây khá tả, liên tục được anh ôm hôn vỗ về âu yếm, bàn tay cả hai đan xen kết chặt ấn giữ xuống nệm, từng cú thúc đẩy điên cuồng mãnh liệt làm hai người bay bổng phiêu diêu mất hẳn lý trí, sự vui vẻ hân hoan thoải mái hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt của Nhiếp Kính, ngắm nhìn biểu cảm đê mê nhiễm đầy dục vọng tình ái của đối phương không rời.
Âm thanh kích tình vang vọng trong căn phòng tân hôn, Giản Thanh Yên rất muốn kìm ném nhưng lại không thể làm được, cổ họng cứ phát ra những tiếng kêu rên rỉ nỉ non ám muội nhạy cảm giữa đêm tối, hòa quyện cùng tiếng thở dốc mãnh mẽ của Nhiếp Kính.
“ Ưm ~ ư ~ a ~ đừng ~ ư ~ ”
Cuộc yêu mây mưa ái tình nóng bỏng ướt át qua đi, hiện tại đã hơn hai giờ sáng, Nhiếp Kính nửa nằm nửa ngồi dựa vào thành giường nhìn ngắm đắm đuối cô gái đang nằm bên cạnh, tuy đã trải qua những giây phút đặc biệt nhất nhưng trông Thanh Yên vẫn còn sự ngượng ngùng e thẹn, cứ giữ chặt chiếc chăn che chắn ở ngực mím môi lặng thinh nằm yên trong lòng.
“ Em có mệt không? ”
“ Em có ạ ~ ”
Khóe môi Nhiếp Kính nhè nhẹ chậm rãi nhếch lên, thích thú trước sự ngoan hiền đằm thắm thùy mị của Giản Thanh Yên, bàn tay to lớn đưa xuống ấp ôm khuôn mặt của cô rồi thắm thím hôn vào gò má đầy sự yêu thương trân trọng, nhỏ nhẹ cất lời:
“ Anh đưa em đi tắm, tắm xong mình ngủ. ”
“ Anh vào tắm trước đi ~ ”
“ Nhìn thấy nhau hết rồi, em còn ngại gì nữa? ”
Nhiếp Kính nhướn mày thăm dò thái độ của Thanh Yên, cô xấu hổ cúi gằm khuôn mặt, mặc anh mở ra tấm chăn bế ngang cô trên tay xuống giường.
“ Để em tự đi ~ ”
Giọng Nhiếp Kính trầm ấm nam tính cất lên:
“ Anh biết em còn đau ~ ”
Updated 29 Episodes
Comments
Phạm Nhung
a rất quan tâm và trân trọng vk đó, đọc văn án ko biết tương lai niềm tin a giành cho vk dc bao nhiêu đây
2026-01-01
3
Thương Nguyễn 💕💞
Đêm tân hôn ngọt ngào quá liệu rằng hạnh phúc này kéo dài bao lâu đây
2026-01-01
0