Đêm hôm ấy, trong căn phòng rộng rãi và sang trọng, Minh Khải — người đàn ông sở hữu thần thái cuốn hút đến mê hoặc mọi ánh nhìn — lại đang mắc kẹt trong mê cung suy nghĩ của chính mình. Hình bóng người phụ nữ đeo mạng che mặt ở văn phòng hôm trước cứ lởn vởn mãi. Gương mặt cô chỉ thoáng hiện lên trong tích tắc, vậy mà cứ nhảy múa không ngừng trong tâm trí anh.
Minh Khải cố gắng xua đi thứ cảm xúc lạ lẫm đang trào dâng trong lòng. "Không thể nào!" anh thì thầm với chính mình, lắc đầu như muốn xóa sạch hình ảnh Ngọc Trâm khỏi đầu óc. "Tỉnh lại đi, cô ấy vẫn còn là vợ người ta cơ mà," anh lẩm bẩm đầy bực bội.
Ở tuổi hai mươi sáu, Minh Khải là một người nghiện công việc thứ thiệt. Thương trường là thế giới của anh, và thành công là nỗi ám ảnh duy nhất. Chuyện tình cảm ư? Chẳng bao giờ nằm trong danh sách ưu tiên. Thậm chí bố mẹ anh đã mệt mỏi với việc mai mối cho con trai. Với anh, chưa có người phụ nữ nào đủ sức hấp dẫn hơn một chồng hồ sơ dự án với lợi nhuận hàng tỷ đồng.
Nhưng Ngọc Trâm thì khác. Có điều gì đó trong ánh mắt cô, trong cách cô cư xử, khiến Minh Khải cảm thấy bị thu hút. Sự tò mò mãnh liệt bất chợt trỗi dậy, thôi thúc anh muốn tìm hiểu thêm về người phụ nữ ấy.
"Hừ!" Minh Khải thở dài nặng nề, ngồi dậy khỏi giường rồi bước ra ban công. Bầu trời đêm lấp lánh sao như đang trêu chọc nỗi bồn chồn trong anh. Có điều gì đó đã thay đổi. Lần đầu tiên, anh cảm nhận được một tia hy vọng vốn đã bị chôn vùi bấy lâu giữa bộn bề công việc.
"Có phải cô ấy là người mà mình tìm kiếm bấy lâu nay không?" Minh Khải thì thầm, mắt đăm đăm nhìn ngôi sao sáng nhất trên bầu trời. Anh quyết tâm tìm hiểu xem người phụ nữ ấy là ai. Còn chuyện cô đã có chồng? Chuyện đó tính sau. Điều quan trọng lúc này là thỏa mãn sự tò mò đang cháy bỏng trong lòng.
Trong công viên đã vắng người, Ngọc Trâm vẫn ngồi thẫn thờ. Bầu trời đêm lặng lẽ chứng kiến những giọt nước mắt mà cô cố kìm nén bấy lâu giờ tuôn rơi không sao ngăn nổi. Ngôi nhà sang trọng của Tuấn Hưng, nơi từng là chốn nương náu của cô, giờ đây chẳng khác gì nhà tù. Cô không còn là vợ anh ta nữa, vậy thì biết đi đâu bây giờ?
Tiếng chuông điện thoại trong chiếc túi xách trên đùi kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Ngập ngừng, cô nhìn màn hình — tên mẹ hiện lên. Tim đập thình thịch, cô nhấc máy.
"Assalamualaikum, mẹ," Ngọc Trâm cất tiếng chào — lời chào bình an — cố giấu đi sự run rẩy trong giọng nói. Cô không muốn khiến bố mẹ phải thất vọng và lo lắng.
"Walaikumsalam, con. Con có sao không? Từ nãy giờ lòng mẹ cứ bồn chồn không yên," bà Thanh Hà hỏi, giọng đầy lo âu.
Ngọc Trâm im lặng, nuốt nước bọt khó nhọc. "Con đang ở công viên, mẹ ơi. Con... đã bị anh Tuấn Hưng ly hôn rồi, mẹ," cuối cùng cô cũng thốt ra sự thật cay đắng ấy.
Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng thảng thốt. "Gì cơ!? Ly hôn!? Sao lại thế hả con? Kể cho mẹ nghe đi!" bà hối thúc, giọng đầy lo lắng.
Bằng giọng nói run run, Ngọc Trâm kể lại mọi chuyện: việc Tuấn Hưng ngoại tình với thư ký, những lời sỉ nhục cô phải chịu đựng, và lời ly hôn mà anh ta đã thốt ra. Cô kể hết, thành thật không giấu giếm.
Bà Thanh Hà im lặng một lát, rồi lên tiếng bằng giọng dịu dàng an ủi: "Trời ơi, con gái... thôi, đừng buồn nữa nghe con. Con không có lỗi gì cả. Tuấn Hưng mới là người không xứng đáng với con. Giờ con đang ở đâu? Để bố đến đón con."
Ngọc Trâm xúc động khi nghe những lời của mẹ. Cô thấy nhẹ nhõm phần nào vì gia đình vẫn đón nhận mình, trong khi trước đó cô đã chuẩn bị tinh thần đón nhận sự thất vọng từ bố mẹ. "Con ở công viên gần văn phòng anh Tuấn Hưng, mẹ ạ. Con không muốn quay về ngôi nhà đó nữa. Con không còn là vợ anh ta nữa rồi," Ngọc Trâm đáp, giọng đã bình tĩnh hơn, và cô cũng không muốn gọi anh ta bằng "anh" nữa — cô vẫn còn oán hận người đàn ông ấy.
"Ừ, con ạ. Mẹ hiểu. Đừng lo lắng gì cả. Để bố ra đón con ở công viên nhé. Cứ ở yên đó đừng đi đâu, rồi về nhà mình."
"Vâng ạ, mẹ."
Cúp máy xong, Ngọc Trâm thở dài. Nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhưng lòng cô đã bớt nặng nề hơn. Cô biết, mình không đơn độc. Cô vẫn còn gia đình — những người luôn ở bên cô.
Ngọc Trâm đứng dậy khỏi ghế đá, đợi bố đến. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, mong rằng cơn bão này sẽ sớm qua đi và cầu vồng sẽ lại rực rỡ trong cuộc đời mình. Cô tin rằng Thượng Đế sẽ không bao giờ đặt lên vai ai gánh nặng vượt quá sức chịu đựng. "Có lẽ đây là thử thách mà mình phải vượt qua thôi!" cô tự lẩm bẩm rồi khẽ cười, cố tự an ủi tâm trạng tan nát của mình.
Chẳng bao lâu sau, một chiếc ô tô màu trắng dừng lại trước cổng công viên. Ngọc Trâm thấy bố bước ra khỏi xe, gương mặt mệt mỏi và lo lắng. Cô vội vã chạy đến ôm chầm lấy bố.
"Bố," Ngọc Trâm gọi khẽ, nước mắt lại trào ra.
"Thôi nào, con gái. Đừng khóc nữa. Bố ở đây rồi," ông Quang Minh dịu dàng nói, vỗ về lưng con gái đầy yêu thương.
Ngọc Trâm buông vòng tay, ngước nhìn gương mặt người đàn ông đầu tiên trong cuộc đời mình bằng ánh mắt đầy biết ơn. "Con cảm ơn bố," cô nói chân thành.
Ông Quang Minh mỉm cười, khẽ gật đầu. "Nào, mình về nhà thôi," ông nói, nắm lấy tay con gái thật nhẹ nhàng. Tình cha là vậy — dù con gái đã trưởng thành, trong mắt ông vẫn mãi là cô công chúa nhỏ bé đáng yêu ngày nào.
Hai bố con sánh bước về phía xe, rời khỏi công viên vắng lặng. Ngọc Trâm hiểu rằng cô phải bỏ lại quá khứ phía sau và sẵn sàng bước vào một chương mới của cuộc đời, với một thân phận khác.
Trong khi đó, tại nhà Tuấn Hưng. Anh ta đi đi lại lại trong phòng. Sự hối hận bắt đầu ám ảnh. Anh ta biết mình đã làm tổn thương Ngọc Trâm — người phụ nữ luôn kiên nhẫn và thủy chung bên cạnh anh ta suốt một năm qua.
"Mày đã làm gì vậy hả, đồ ngu! Phụ bạc một người phụ nữ xinh đẹp như thế suốt bấy lâu. Giờ thì hết cơ hội cứu vãn rồi, mọi thứ kết thúc rồi!" anh ta tự mắng mình, tay túm tóc đầy bực bội.
Thế nhưng, hình bóng Diễm Quyên với vẻ quyến rũ cùng bao kỷ niệm ngọt ngào lại ùa về trong tâm trí, lấn át mọi nỗi ân hận. Anh ta cảm thấy không thể sống thiếu người phụ nữ ấy. Anh ta yêu Diễm Quyên và muốn được ở bên cô ta. Nhưng ở một góc nào đó, anh ta vẫn thấy thiếu vắng điều gì.
"Hừ!" Tuấn Hưng thở dài, đứng dậy khỏi ghế rồi bước đến bên cửa sổ. Bầu trời đêm tối đen phản chiếu sự rối bời trong lòng anh ta. Anh ta cảm thấy phân vân, chẳng biết phải làm gì.
Bỗng điện thoại reo vang trên giường. Anh ta vội nhìn — tên mẹ hiện trên màn hình. Miễn cưỡng, anh ta nhấc máy.
"Assalamualaikum, mẹ," Tuấn Hưng chào bằng giọng lạnh nhạt.
"Walaikumsalam, Tuấn Hưng. Có đúng là con đã ly hôn vợ con, Ngọc Trâm không?" mẹ anh ta hỏi thẳng, giọng đầy thất vọng.
Tuấn Hưng im lặng một lát, rồi thành thật đáp: "Vâng, mẹ. Con đã ly hôn Ngọc Trâm rồi."
"Astaghfirullah, Tuấn Hưng! Sao con lại làm thế? Con có biết Ngọc Trâm tốt với con đến nhường nào không? Con đã phụ bạc một người phụ nữ tốt như vậy!" bà mắng, giọng giận dữ trước hành động của đứa con trai cả.
Tuấn Hưng thở dài, cố biện minh: "Con không thể, mẹ ạ. Con không yêu Ngọc Trâm. Con yêu Diễm Quyên. Mẹ biết mà."
"Diễm Quyên? Cô thư ký đó hả? Con điên rồi, Tuấn Hưng! Con chọn một người phụ nữ lẳng lơ như thế thay vì Ngọc Trâm — vợ chính thức của con sao?" bà quát, càng lúc càng phẫn nộ.
Tuấn Hưng câm lặng, chẳng biết nói gì. Anh ta biết, mẹ mình sẽ không bao giờ chấp nhận mối quan hệ với Diễm Quyên.
"Mẹ không cần biết, Tuấn Hưng. Con phải quay lại với Ngọc Trâm! Con phải xin lỗi cô ấy và sửa chữa mọi thứ! Trước khi con phải hối hận!" bà ra lệnh bằng giọng gay gắt, rồi cúp máy không để anh ta kịp nói thêm lời nào.
Tuấn Hưng thở phì một tiếng, ném điện thoại lên giường. Anh ta cảm thấy ngột ngạt trước sự ép buộc của mẹ. Anh ta muốn được tự do, muốn tự mình chọn người bạn đời.
Nhưng tận sâu trong đáy lòng, sự hoài nghi đã bắt đầu len lỏi.
Updated 69 Episodes
Comments