Góa Phụ Xinh Đẹp Được CEO Điển Trai Cưng Chiều

Góa Phụ Xinh Đẹp Được CEO Điển Trai Cưng Chiều

Chương 1

Một người phụ nữ đeo mạng che mặt — loại khăn trùm kín chỉ để lộ đôi mắt theo phong tục đạo — vừa bước xuống từ xe công nghệ. Trả xong tiền cuốc, cô hối hả bước vào sảnh một tòa nhà chọc trời giữa trung tâm thành phố. Tòa nhà nguy nga ấy mang tên một tập đoàn lớn: Tập đoàn Al-Malik.

Bước chân đầy hy vọng, tay cô nắm chặt chiếc túi giấy đựng bánh do chính mình làm. Hương vani ngọt ngào thoang thoảng — thứ hương thơm đáng lẽ phải dịu dàng an ủi, nhưng giờ đây lại đắng ngắt như mật bò. Cô định bụng hàn gắn lại cuộc hôn nhân với Tuấn Hưng, người đàn ông đã là chồng cô suốt một năm qua.

Cuộc hôn nhân đáng lẽ phải tràn ngập tiếng cười, giờ chỉ còn lại hai con người xa lạ, cố gắng chịu đựng dưới cùng một mái nhà mà chẳng có chút hơi ấm tình yêu nào thổi vào. Mỗi đêm, Ngọc Trâm đều tự hỏi chính mình: "Mình đã làm sai điều gì?"

Tấm mạng che nửa gương mặt bay phất phơ theo bước chân vội vã. Hôm nay cô mặc chiếc áo dài đạo màu đỏ rượu, mạng che mặt cũng cùng tông. Cô hy vọng, ít nhất lần này anh Tuấn Hưng chịu ngó đến cô, nhìn cô như một người phụ nữ chứ không phải một gánh nặng. Nụ cười chua chát khẽ nở trên môi khi cô tưởng tượng ra sự từ chối có thể đang chờ mình phía trước. Đã quen rồi, nhưng vẫn đau.

Ngọc Trâm vốn được biết đến là người phụ nữ nhẫn nại, dịu dàng và ngoan đạo. Ai cũng khen sự chịu đựng của cô, nhưng không ai biết bên trong cô đã tan nát đến nhường nào.

Đây là lần đầu tiên Ngọc Trâm đến chỗ làm của chồng. Hỏi lễ tân xong phòng làm việc ở đâu, cô vội vã tìm đến. Đứng trước cánh cửa phòng của Tuấn Hưng, cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh nhịp tim đang loạn nhịp.

Cánh cửa không đóng kín. Qua khe hở nhỏ, tiếng cười nũng nịu của một người phụ nữ xuyên thấu sự bình tĩnh của cô. Tim Ngọc Trâm đập dồn dập hơn, lần này không phải vì hy vọng mà vì nỗi lo sợ nghẹt thở. Cô cố xua đi những ý nghĩ xấu, nhưng hình ảnh Tuấn Hưng và người phụ nữ kia cứ quay cuồng trong đầu như chiếc vòng xoay mất phanh.

Dồn hết can đảm còn sót lại, Ngọc Trâm đẩy mạnh cánh cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến cô chết lặng, bật lùi một bước. Mầm hy vọng vừa nhú đã héo úa tức khắc, như bông hoa bị tạt axit. Tuấn Hưng và Diễm Quyên — cô thư ký — đang quấn quít bên nhau, Diễm Quyên ngồi trên đùi anh ta. Tay họ đan vào nhau âu yếm, như thể cả thế giới này chỉ thuộc về hai người.

Chiếc túi giấy cô nắm chặt bấy lâu tuột khỏi tay, đập xuống sàn một tiếng đánh rầm. Bánh văng tung tóe, trở thành nhân chứng câm lặng cho trái tim vỡ vụn. Hương vani ngọt ngào giờ hòa lẫn với mùi phản bội tanh tưởi.

Cả hai giật bắn mình. Mặt Tuấn Hưng tái nhợt như xác chết biết đi. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Anh ta lo sợ — danh tiếng của một Manager sẽ tiêu tan nếu chuyện riêng tư bị nhân viên biết, huống chi họ còn phát hiện vợ anh ta ăn mặc quê mùa theo cách anh ta nghĩ. Còn Diễm Quyên? Cô ta nhếch môi cười đắc thắng, đôi mắt sáng rực vẻ chiến thắng.

"Ngọc Trâm? Em đến đây làm gì?!" Tuấn Hưng hỏi lạnh tanh, cố giữ bình tĩnh. Anh ta nhìn Ngọc Trâm bằng ánh mắt khinh bỉ, như nhìn một thứ rác rưởi làm bẩn căn phòng.

"Em... em muốn mang bánh đến cho anh Tuấn Hưng," Ngọc Trâm đáp khẽ, mắt ngân ngấn nước, cố kìm những giọt lệ chực trào. Cô cắn răng gượng gạo, không muốn phơi bày sự yếu đuối trước hai con người vô liêm sỉ kia. Lòng tự trọng đã bị chà đạp đủ rồi, cô không muốn mọi thứ tệ hơn nữa.

Diễm Quyên đứng dậy, bước đến trước mặt Ngọc Trâm với dáng vẻ kiêu ngạo như một bà hoàng đang hạ cố đến gần đám dân đen. "Ồ, đây là cô vợ ngoan đạo của anh đấy à? Trông quê mùa quá đi!" cô ta mỉa mai, giọng đầy kẻ cả. Đôi mắt cô ta lướt từ đầu đến chân Ngọc Trâm, như đang thẩm định một món hàng rẻ tiền.

"Bảo sao anh Tuấn Hưng chán cô," Diễm Quyên tiếp tục, ánh mắt trịch thượng. "Anh ấy cần một người phụ nữ sành điệu, hiện đại, chứ không phải mấy bà nhà quê. Hơn nữa, anh ấy là Manager ở đây, cần người bạn đời nâng tầm sự nghiệp, chứ không phải kẻ chỉ biết bôi gio trát trấu vào mặt!" Cô ta ngạo mạn buông lời, đôi môi kéo thành nụ cười đắc ý.

Ngọc Trâm chỉ im lặng, nuốt nỗi đau vào lòng như ôm quả bom hẹn giờ sắp nổ. Cô không sành điệu như Diễm Quyên, cô mang mạng che mặt, nhưng cô có đáng bị đối xử thế này không? Cô muốn gào lên, muốn chửi thẳng mặt, muốn trút hết bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu — nhưng lời nghẹn cứng nơi cổ họng.

Còn Tuấn Hưng thì đứng im như pho tượng, không hề có ý định bênh vực Ngọc Trâm lấy nửa lời. Thậm chí anh ta còn có vẻ thích thú với cảnh tượng ấy, hả hê nhìn Ngọc Trâm bị sỉ nhục.

Tuấn Hưng thấy đây chính là lúc thích hợp để kết thúc cuộc hôn nhân mà anh ta không hề mong muốn. Đã từ lâu anh ta ngột ngạt với cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt. Anh ta muốn tự do, và Diễm Quyên chính là tấm vé thoát. "Cuối cùng, cũng được thoát khỏi địa ngục này," anh ta nghĩ thầm, đầy đắc thắng.

"Anh Tuấn Hưng, sao anh cứ im lặng thế?" Ngọc Trâm thì thầm, giọng run rẩy, nhìn người đàn ông mang danh chồng bằng đôi mắt tổn thương, đầy thất vọng. "Sao anh nỡ làm thế với em?"

Tuấn Hưng thở dài, đứng dậy khỏi ghế, nhìn người phụ nữ mong manh ấy bằng ánh mắt lạnh băng, không một chút mềm lòng. "Ngọc Trâm, tôi nghĩ cô thừa biết câu trả lời. Tôi chưa bao giờ muốn cuộc hôn nhân này. Cô không xứng với tôi! Ngay từ đầu! Cô tự nhìn lại mình đi! Rồi nhìn Diễm Quyên," anh ta dứt khoát, chỉ tay về phía Diễm Quyên với ánh mắt ngưỡng mộ.

"Nhưng anh Tuấn Hưng...," Ngọc Trâm cố kìm tiếng run trong giọng nói. "Em đã cố gắng làm một người vợ tốt. Như vậy vẫn chưa đủ sao? Em đã làm tất cả những gì anh muốn."

Tuấn Hưng lắc đầu. "Ngọc Trâm, tôi không thể ép buộc tình cảm. Tôi yêu Diễm Quyên, và tôi muốn ở bên cô ấy." Anh ta nói thẳng thừng, không chút nương tay, rồi khoác tay ôm Diễm Quyên, phô bày tình cảm ngay trước mặt Ngọc Trâm, như muốn đâm thẳng vào tim cô bằng con dao rỉ sét.

Ngọc Trâm quay mặt đi, buồn nôn trước cảnh hai con người vô liêm sỉ. Tay cô bấu chặt vạt áo dài đạo. Hơi thở dồn dập, ngực nghẹn cứng. Dẫu bản thân cô cũng không mong muốn cuộc hôn nhân này, nhưng cô là người hiểu đạo lý — cô không bao giờ đùa giỡn với hôn nhân. Là vợ cưới hỏi đàng hoàng, cô luôn cố gắng mở lòng yêu thương chồng. Cô tin, rồi thời gian sẽ khiến tình yêu nảy nở.

Nhưng giờ thì sao? Khi cô đang gồng mình chống chọi, Tuấn Hưng lại đập nát tất cả bằng sự phản bội. Cô tan nát, tổn thương, bị sỉ nhục cùng một lúc. Cô thấy mình chẳng khác nào con rối bị giật dây.

Tiếng ồn ào trong phòng Manager kéo theo sự chú ý của nhân viên. Họ bắt đầu bu kín trước cửa phòng Tuấn Hưng, thì thầm xì xào như bầy ong vừa tìm thấy nguồn mật. Họ rì rầm bàn tán, như thể Ngọc Trâm mới là kẻ có lỗi còn Diễm Quyên là nạn nhân.

Ngọc Trâm nhục nhã không còn chỗ giấu mặt. Danh phận vợ một Project Manager đáng lẽ phải được nể trọng, giờ tan thành cát bụi. Cô thấy mình như đang đứng trên sân khấu kịch, và tất cả mọi người đều đang cười nhạo.

Diễm Quyên chứng kiến tất cả, cô ta cười nham hiểm, rồi ghé sát tai Tuấn Hưng thủ thỉ: "Anh ơi, em thấy đây là lúc thích hợp để dạy cho cô vợ quê mùa của anh một bài học rồi đấy!"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play