2 giờ sáng.
Trong căn phòng trọ chưa đầy 15 mét vuông, ánh sáng xanh lè từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt của Trần Húc, khiến cậu trông chẳng khác gì một cái xác chết trôi vừa được vớt lên.
Trần Húc chỉnh lại gọng kính cận, hắng giọng, nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể trước ống kính camera:_"Chào mừng anh em đã quay lại với livestream của A Húc Xem Quẻ. Luật cũ nhé, một đóa hoa hồng xem chỉ tay, một chiếc xe thể thao xem vận hạn, còn nếu muốn gọi hồn... à không, tư vấn tâm linh chuyên sâu thì xin mời chốt đơn bằng một quả tên lửa!"
Phía dưới phần bình luận, tin nhắn nhảy liên tục:
[User_GiauCo]: Thầy ơi, sao hôm nay nhìn thầy xanh xao thế? Ma ám à?
[Acc_Ao_123]: Chắc là đói quá chứ ma nào ám nổi thần tài này.
[ThichAnGa]: Thầy ơi xem giúp em, sao dạo này tối ngủ cứ nghe tiếng cào giường thế ạ?
Trần Húc nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn của ThichAnGa, tay lướt nhanh trên bàn phím: _"Tiếng cào giường à? Bạn kiểm tra xem gầm giường có nuôi chuột không, hoặc là... bạn cùng phòng của bạn có thói quen nghiến răng không. Chứ quẻ của tôi bảo hôm nay vận khí bạn cực tốt, không có ma quỷ gì đâu. Chuyển khoản cho tôi hai trăm nghìn phí tư vấn trấn an tinh thần nhé!"
Vừa dứt lời, một thông báo đỏ chót hiện lên màn hình:
"Người dùng [Vô Danh] đã tặng bạn 10 quả Tên Lửa!"
Trần Húc sững người. Mười quả tên lửa! Đó là gần mười triệu đồng sau khi trừ chiết khấu! Cậu lập tức ngồi thẳng lưng,mắt sáng rực như đèn pha:_"Ôi đại gia! Đại ca! Đại boss! Ngài muốn xem gì? Cưới xin, sự nghiệp hay cầu tài? Chỉ cần ngài nói một câu, A Húc này dù có phải xuống âm phủ cũng tìm đáp án cho ngài!"
Màn hình livestream bỗng nhiên nhiễu sóng. Một dòng chữ màu đen sẫm, trông như được viết bằng máu, hiện ra giữa khung chat:
[Vô Danh]: Xem cho ta... kẻ đang đứng sau lưng ngươi là ai?
Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống dưới không độ. Trần Húc cảm thấy một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng, như có ai đó vừa thổi nhẹ vào gáy mình.Cư dân mạng bắt đầu hoảng loạn:
[User_GiauCo]: Má ơi, cái font chữ gì kinh thế?
[Acc_Ao_123]: Sau lưng thầy... hình như có cái bóng trắng!
[ThichAnGa]: Chạy đi thầy ơi! Có ma thiệt kìa!
Trần Húc nuốt nước bọt một cái ực. Cậu cảm nhận được một bàn tay lạnh lẽo, thon dài với những móng tay hơi tím tái đang từ từ đặt lên vai mình. Một mùi hương trầm lạnh lẽo và mùi mục nát thoang thoảng bốc lên.
Trần Húc run cầm cập. Nhưng khi nhìn vào con số 10 quả tên lửa vẫn còn lấp lánh trên màn hình, lòng tham đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cậu nghiến răng, quay ngoắt người lại, tay cầm sẵn cái... thước gỗ dùng để kẻ bảng.
"Đứng sau cái gì mà đứng sau!Phá livestream của người ta là phải bồi thường!"
Phía sau cậu, một nam nhân cao lớn, diện bộ đồ đen cổ quái, mái tóc dài bạc trắng như sương đang đứng lù lù. Đôi mắt anh ta đỏ rực, làn da trắng đến mức nhìn thấy cả mạch máu xanh xao dưới da. Anh ta đang từ từ đưa bàn tay trắng nhợt về phía cổ Trần Húc.
Trần Húc không hề chạy. Cậu đưa cái thước gỗ lên, gõ mạnh một phát vào mu bàn tay lạnh lẽo kia.
Chát!
"Này! Anh có biết tôi đang làm việc không?"_ Trần Húc gào lên_"Muốn hiện hồn thì cũng phải xếp hàng! Anh có donate không? Có chuyển khoản không? Không có tiền mà đòi hiện hình dọa người à? Anh có biết một phút livestream của tôi trị giá bao nhiêu tiền không?!"
Vị khách siêu nhiên kia đứng hình. Đôi mắt đỏ rực của hắn thoáng hiện lên vẻ ngỡ ngàng. Hắn đã tồn tại hàng ngàn năm, là nỗi khiếp sợ của cả âm giới lẫn dương gian, chưa bao giờ có kẻ nào dám dùng thước gỗ đánh vào tay hắn và... đòi tiền hắn.
"Ngươi... không sợ ta?"_ Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng từ dưới mộ sâu.
Trần Húc chỉ tay vào màn hình máy tính đang hiện thông báo "Số dư tài khoản: 0 VNĐ", hét lên:_"Ma không đáng sợ! Cái này mới đáng sợ này! Anh nhìn đi! Nhìn đi!"
Quỷ Vương nhìn vào màn hình, rồi nhìn vào cậu nhóc thầy bói đang tức giận đến mức đỏ cả mặt, bỗng nhiên hắn cảm thấy... thú vị.Hắn khẽ nhếch môi, một thỏi vàng ròng đột ngột hiện ra trên bàn, đè bẹp cả cái thước gỗ của Trần Húc.
"Tiền xâu quẻ."_Hắn thì thầm.
Cư dân mạng:_ "..."
Cư dân mạng lúc này đã hoàn toàn câm nín. Thay vì một màn máu me be bét như trong phim kinh dị, họ đang chứng kiến một cảnh tượng vô tri nhất lịch sử ngành livestream tâm linh.
Trần Húc, người vừa rồi còn suýt khóc vì sợ, giờ đang cầm thỏi vàng lên... cắn thử một phát.
Răng rắc!
"Vàng thật! Má ơi, vàng ròng nguyên khối!"_ mắt Trần Húc phát ra ánh sáng xanh còn sáng hơn cả màn hình máy tính. Cậu lập tức xoay 180 độ, vái vị đại ca tóc trắng một vái sát đất:_ "Đại gia! Ngài là tổ tiên của con! Ngài là ánh sáng của đời con! Từ giờ ngài ngồi đâu em xin cúng ở đó!"
Quỷ Vương, tên thật là Tiêu Dạ khẽ nhướng mày. Hắn sống vài nghìn năm, đây là lần đầu tiên gặp một kẻ thấy ma mà không chạy, lại còn định cúng mình ngay tại chỗ.
"Xem quẻ đi."_Tiêu Dạ lạnh lùng nhắc nhở,bàn tay thon dài gõ nhịp xuống mặt bàn gỗ ọp ẹp. Mỗi nhịp gõ đều khiến sàn nhà rung lên bần bật như động đất.
"Dạ dạ! Có ngay!"_ Trần Húc bật máy tính, tay lướt nhanh như gió._ "Nhưng mà đại gia này, xem quẻ về kẻ đã giết mình là dịch vụ cao cấp, cần rất nhiều thông tin cá nhân. Ngài cho em mượn cái tay xem chỉ tay tí...À mà thôi, tay ngài lạnh quá, sợ chạm vào em ngất mất thì ai đếm vàng cho ngài."
Trần Húc cầm một cái bát sứ mẻ, đổ nước lọc vào, rồi quay sang hỏi Tiêu Dạ:_ "Đại ca, ngài có nhớ tên họ, ngày sinh tháng đẻ, hoặc... địa chỉ IP lúc ngài hết vai* không?"
*Là ngày ổng mất á.
Tiêu Dạ im lặng hồi lâu, rồi trầm giọng:_ "Ta không nhớ bản thân như nào. Ta chỉ nhớ hắn* có một vết bớt hình hoa bỉ ngạn trên ngực trái. Và... hắn rất giống ngươi."
*Tên giết anh ta á.
Cả phòng chat nổ tung:
[User_GiauCo]: Vãi! Plot twist kìa! Thầy Húc là kiếp sau của kẻ sát nhân à?
[Acc_Ao_123]: Chuyến này thầy Húc xong đời rồi, ăn vàng của ma là phải trả bằng mạng!
[ThichAnGa]: Chạy đi thầy ơi, vàng đó là vàng mã đấy!
Trần Húc nhìn dòng comment, lập tức trợn mắt:_"Vàng mã cái đầu mấy ông! Đây là vàng ròng 9999!" _Cậu quay sang Tiêu Dạ, mặt dày hỏi:_"Đại ca, ngài nói em giống kẻ đó à? Chắc là do người đẹp thường có nét giống nhau thôi. Hay là thế này, để chứng minh em trong sạch, em sẽ livestream bắt con ma... à nhầm, bắt kẻ thủ ác cho ngài!"
Đúng lúc này, máy tính của Trần Húc hiện lên vòng quay quay:_ "Kết nối internet bị gián đoạn."
Căn phòng rơi vào im lặng cực độ.Trần Húc nhìn cái modem wifi đang nhấp nháy đèn đỏ, rồi nhìn sang Tiêu Dạ đang tỏa ra hàn khí ngùn ngụt.
"Đại ca... ngài hiện hồn mạnh quá, sóng wifi nhà em nó văng luôn rồi."_Trần Húc mếu máo, _"Gói mạng này em mới gia hạn, anh làm thế này là em mất doanh thu livestream đêm nay đó!"
Tiêu Dạ híp mắt, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo:_ "Ngươi dám đòi tiền ta vì một đường truyền hỏng?"
Trần Húc tức quá hóa liều, đập bàn cái rầm:_ "Anh thì biết cái gì! Một buổi live của em là cơm áo gạo tiền! Anh ngồi đây không tốn tiền mạng nhưng em tốn!Giờ thế này, anh muốn em tìm hung thủ, anh phải đăng ký cho em gói 5G tốc độ cao để em còn tra cứu Sổ bần hàn trên âm mạng chứ!"
Nói xong, Trần Húc chìa cái điện thoại nát màn hình ra trước mặt Quỷ Vương:_"Nào, quét mã QR chuyển khoản thêm ít phí duy trì hệ thống đi đại ca. Vàng thỏi kia là phí xem quẻ, còn đây là phí 4G!"
Tiêu Dạ:_ "..."
Hắn thề, nếu hắn không phải đang cần kẻ này dẫn đường, hắn đã bóp chết cái sinh vật tham tiền này từ lâu rồi. Tiêu Dạ phất tay một cái, một viên ngọc bích xanh mướt rơi thẳng vào lòng bàn tay Trần Húc.
"Dùng cái này mà mua mạng của ngươi."
Trần Húc cầm viên ngọc,cười đến mức không thấy mặt trời đâu:_"Chốt đơn! Đại ca chờ tí, em đi đóng cửa tiệm, chúng ta đi bắt ma...à không, đi tìm công lý ngay và luôn!"
Cậu vơ vội cái túi chéo, nhét vào đó: Một nạm gạo muối để trừ tà, một cái sạc dự phòng để livestream, và... một xấp vé số kiến thiết biết đâu vận may đến.
"Đi thôi đại ca! Target tối nay vừa bắt hung thủ, vừa nhận donate!"
Truyện theo thể loại của nước nào thì quý vị biết rồi nha. Khỏi giới thiệu.
...HẾT CHƯƠNG 2...
Updated 27 Episodes
Comments