Chương 3. Không sợ tôi ư?

"Nhưng mà...cô ta mù thì đâu được lợi ích gì cho ngài?"

Câu trước vừa mới nhận sai, câu sao lại hỏi tiếp. Chính câu hỏi này đột nhiên khiến người như sực nhớ ra hắn là vua của ma cà rồng, con người luôn phải khiếp sợ hắn. Tại sao phải vì một cô gái loài người, còn bị mù mà hao tâm đến vậy?

Trên đời này không thiếu mỹ nhân! Đúng, không hề thiếu.

Chung Lãnh Đình nghĩ vậy, bèn đến chỗ cô gái, móng vuốt của hắn mọc dài ra, khi vừa đưa tới trước cổ cô thì bỗng dưng lại ngừng.

Hoa dung của cô không thay đổi, dù có nghe ra người khác sắp giết mình cô cũng không phản kháng, thậm chí còn sẵn sàng đón nhận cái chết.

-Lại nữa, lại là cảm giác này! Thật khó chịu!

-Chết tiệt, thật là biết chọc điên người khác mà!

Hắn rốt cuộc lại không thể xuống tay, càng không hiểu được cảm xúc đang chạy loạn trong người.

Kim Tiền chứng kiến kẻ tàn bạo dứt khoát lại do dự, hắn thêm phần choáng ngợp, gắn gượng đứng dậy.

"Chủ nhân...ngài, thật sự không giết cô ta sao?"

Người đàn ông đứng cao ngạo "hừ" lạnh, hoàn toàn không bận tâm nữa, khi hắn định quay lưng đuổi người đi thì một góc áo của hắn bất chợt bị nắm lấy.

Kim Tiền từ lúc nào đã đứng ngay cạnh người, vẫn cúi đầu, hiểu được tình thế, hắn cất giọng nhỏ chỉ vừa đủ mình Chung Lãnh Đình nghe.

"Chủ nhân, tôi vốn không nên xen vào việc này, nhưng có điều phải nói rõ với ngài. Cô gái đó, mặc dù cơ thể là của một người đã trưởng thành, nhưng bên trong vẫn chỉ là một cô bé mới lớn, nếu phát sinh quan hệ sẽ có nhiều rắc rối, ngài sẽ không thích đâu."

"Hử, ý cậu là sao?"

Chung Lãnh Đình quay đầu, giọng nói đầy sức nặng, hắn nhíu mày rậm nhìn chòng chọc vào Kim Tiền đang ôm lấy ngực.

Kim Tiền ngó một cái vào cô gái vẫn đang nằm im trên giường, rồi mới từ tốn giải đáp. Ban nãy khi kiểm tra cơ thể cho cô, phát hiện ra các tế bào hoocmon của cô hoạt động không đúng với số tuổi, thân hình của người trên 20 nhưng bên trong lại chỉ đang ở mức 13 14 tuổi.

"Trường hợp này không phải lần đầu tiên gặp phải, đa phần bệnh nhân do bị ảnh hưởng tâm lý mới bị vậy. Nó cũng không phải là bệnh nặng, chỉ cần uống thuốc đều độ, nghỉ ngơi đàng hoàng cô ấy sẽ nhanh chóng khỏi bệnh."

"Làm sao biết được thật sự khỏi bệnh? Khi nào?"

"Ưm...khi..."

Kim Tiền có chút ngập ngừng, sau đó cũng thẳng thắn nói ra, chỉ khi cô gái đến kỳ kinh nguyệt đầu tiên, căn bệnh mới được xem là đã chửa khỏi.

"Vậy thì còn đứng đó làm gì? Mau đi chuẩn bị thuốc cho cô ấy!"

Chung Lãnh Đình quát lên, làm Kim Tiền giật mình, không nghĩ hắn lại quyết đoán đến mức chẳng cần phải đắng đo suy nghĩ. Kim Tiền không dám chống đối mệnh lệnh bất di bất dịch, cúi đầu "vâng" một tiếng rồi rời đi.

Còn hắn, rảo bước ra ngoài gọi ngay một hầu gái vào trong, giúp cô gái sửa soạn lại tóc tai quần áo.

Bạch Linh Lan đối với mọi thứ xung quanh không hề có cử chỉ sợ sệt, cũng không phản khán khi bị người khác đụng chạm. Rất nhanh, cô được sửa soạn lại tươm tất, ngồi im trên giường lớn.

Tiếng bước chân uy lực truyền đến, vành tai mỏng manh của cô không ngừng hoạt động, miệng nhỏ vô thức gọi.

"Cảm ơn ngài đã không giết tôi."

-Gì chứ?

Bước chân của đối phương lập tức chững lại, Chung Lãnh Đình có chút kinh ngạc, cô gái này tuy không nhìn thấy nhưng thính lực khá nhạy bén, còn có thể nhận ra bước chân của hắn.

"Cô nghe ra được là tôi sao?"

Câu nói bình thường nhưng xuất phát từ sự thăm dò cẩn thận.

Bạch Linh Lan nhỏ nhẹ đáp một tiếng "vâng" với hắn, hai tay cô gắt gao túm chặt tất vải trên người, hồi hộp chờ hắn đến gần. Khi nghe ra hắn đã đứng kế bên, lúc này nhịp thở của cô trở nên trì trệ hơn.

Cằm nhỏ của cô bị hắn nắm lấy, nâng lên cao, hắn nhìn vẻ không sợ hãi của cô càng thêm thấy thú vị, hỏi.

"Không sợ tôi ư?"

"Sợ! Đương nhiên rất sợ, nhưng sợ rồi thì làm được gì? Tôi chỉ là một con người yếu đuối, bước vào đây thì sớm đã không mong mình được sống, sợ không giúp tôi vượt qua được số phận..."

Cô trả lời rất nhỏ, nhỏ đến mức mang theo vài tiếng khẽ than thở, toàn thân cô bắt đầu run lên như lá rụng mùa thu, thật sự để lộ sự yếu đuối bên trong.

Hai tay cô nắm chặt tất vải, làm cho ngón tay tiết lộng bên trong, cả môi cũng mím vào nhau, một hồi cô lại như cũ, nén sự run rẩy của chính mình.

Chung Lãnh Đình quan sát cô thật kỹ, bấy giờ hắn mới tỏ, đúng như những gì cô nói, cô rất sợ, nhưng dù trong lòng có sợ vẫn phải cố tỏ ra bình ổn.

-Tại sao phải làm vậy?

Hắn không nhịn được thắc mắc, vân vê ngón tay trên cằm cô, hỏi.

"Chẳng lẽ cô muốn tôi giết cô?"

Đương nhiên là không! Nhưng đó sẽ là câu trả lời của người khác, còn riêng Bạch Linh Lan, một cô gái mù, lại cô độc, cô từ lâu đã chẳng màn đến việc sống chết, nếu bị hắn giết thì coi như đó là sự giải thoát.

Chapter
Chapter

Updated 28 Episodes

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play