ÁNH SÁNG DUY NHẤT
Cả này Thẩm Dục Sâm đi công tác hơi nhiều, mà như vậy thì cũng tốt, chứ ở nhà cứ bị ép đi coi mắt mà thôi, anh chán cái cảnh này lắm rồi .
" Thẩm tổng tôi thấy anh không được khỏe thì phải".
" Tôi hơi thiếu ngủ mà thôi, không sao đâu ".
" Anh đừng làm nhiều quá , nếu không sẽ không chịu nổi đâu ".
" Tôi biết rồi, cậu đừng lo, khi nào tới nơi thì gọi tới dậy, tôi ngủ một chút ".
" Được "..
Thẩm Dục Sâm tranh thủ ngủ một chút , lần này đi công tác ở thành phố B ,nơi này không quá rộng lớn , nhưng sắp tới sẽ có tiềm năng, nên anh đã chọn nơi đây để đầu tư..
Đến tối thì cũng tới nơi , lúc này trợ lý cũng đã gọi anh thức dậy .
" Tới nơi rồi sao "
" Ừm, tới khách sạn rồi, anh vào trong trước đi, chút nữa tôi đem hành lý vào" .
' Được".
Còn bây giờ Chu Khởi phải đi đậu xe rồi .
Thẩm Dục Sâm bước xuống xe rồi đi vào trong khách sạn trước ..
" Tôi đã đặt phòng trước rồi ".
" Thẩm tổng anh đợi tôi một chút, để tôi kiểm tra lại ".
" Được"..
Tầm 2 phút sau thì cũng đã xong, nhân viên liền đưa thẻ phòng Thẩm Dục Sâm .
Chu Khởi cũng đã vào tới nơi rồi đi theo sếp của mình ..
" Sếp ... tôi để hành lý ở đây ".
" Được rồi, cậu cũng về nghỉ ngơi đi ".
" Vâng " ...
Lát sau Thẩm Dục Sâm cởi áo vest ra , rồi lấy quần áo đi tắm .
Anh tính tắm rửa để còn nghỉ ngơi nữa , bây giờ chỉ muốn nằm mà thôi, không muốn làm gì hết .
Ôn Noãn Hạ gõ cửa hoài mà không thấy ai trả lời, nên cô đẩy cửa đi vào trong luôn .
" Sao không có ai vậy ta ".
Quản lý nói ở đây hết nước suối rồi, bảo cô đem vào đây .
Noãn Hạ để nước suối vào trong tủ lạnh cho khách, khi nào người ta cần thì có cái mà uống, nếu không có mắc công lại phàn nàn nữa .
" Cô là ai, sao cô lại ở đây ".
" À tôi là phục vụ phòng mà thôi, tôi đến để nước suối vào trong tủ lạnh".
" Ừm ".
Nhân viên mà đẹp quá vậy, nét đẹp rất trong sáng và nhẹ nhàng .
" Cô tên gì".
" Tôi tên Ôn Noãn Hạ ".
" Cô làm ở đây lâu chưa " .
" Dạ cũng lâu rồi".
Không biết sao anh ta lại hỏi nhiều đến như vậy, nhưng mà Noãn Hạ cũng lịch sự trả lời anh , bởi vì khách hàng là thượng đế mà.
" Anh có cần gì thì cứ gọi cho tôi".
" Cô làm ở đây cả tuần luôn" .
" Vâng ".
Đến chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại nói nhiều tới như vậy nữa , hay là có hứng thú với cô đây .
" Tôi xin phép đi trước".
' Ừm " .
Đi ra khỏi đây Noãn Hạ liền thở phào nhẹ nhõm, đứng trước mặt người đàn ông đó tự nhiên cô thấy có chút sợ sệt, anh ta quá nghiêm , gương mặt rất lạnh lùng .
" Noãn Hạ cô làm xong việc chưa ".
" Dạ xong rồi" .
" Vậy xuống tầng làm tiếp đi ,có rất nhiều việc đang chờ cô đó ".
" Vâng ..vâng .. tôi đi liền đây ".
Ngày nào cô cũng bận bịu hết, không làm cái này thì cũng phải làm cái kia mà thôi, rất lu bu và không có thời gian gì hết.
Noãn Hạ sống có một mình mà thôi, cô không cha không mẹ, lúc nhỏ sống trong chùa , sau này lớn lên thì cũng đi học rồi đi làm, sống một cuộc đời tự lập .
Hiện tại Noãn Hạ chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền mà thôi, cô phải phòng thân cho sau này nữa , lỡ như sau này ốm đau thì sau , cô có rất nhiều kế hoạch dự tính cho tương lai của mình.
Sống 1 mình nên cái gì cũng phải tự lo, có rất nhiều chi phí phát sinh, bởi vậy cô chỉ biết làm việc và kiếm tiền mà thôi, phải kiếm thật nhiều tiền, cái xã hội bây giờ cần có tiền thì mới sống được.
Đến 9 giờ tối thì cũng đã xong,lúc này Noãn Hạ rất đuối sức , nhưng mà mọi thứ cũng đã xong, chắc bây giờ về nhà được rồi ..
" Noãn Hạ ...cô ở lại thêm chút nữa đi ".
" Có chuyện gì sao " .
" Cô đem đồ ăn lên phòng 308 đi ".
" Vâng .." .
Cứ tưởng được về nhà rồi, vậy mà còn phải ở lại làm tiếp nữa .
Bây giờ cô vừa mệt vừa đói bụng, nhưng mà cũng phải ráng mà thôi .
Đầu bếp làm xong rồi, và cô chỉ cần bưng lên mà thôi .
Mấy món này vừa thơm vừa ngon, chắc chắn là mắc lắm , cô chỉ nhìn thôi, chứ cả đời này cũng không có ăn được,.Bởi vì cô không có tiền, cho dù có tiền đi chăng nữa thì Noãn Hạ cũng không dám ăn đâu , cô tiết tiền lắm , đồ ăn cũng chỉ bỏ vào bụng thôi mà, cho nên ăn món này mà chả được, cần no bụng là được rồi .
"Lại là căn phòng này sao, mình sợ anh ta quá ".
" Vừa đẹp trai vừa lạnh lùng. ..haiz ".
Cuối cùng thì Noãn Hạ cũng phải đi vào trong mà thôi .
" Chào anh. ... tôi đem đồ ăn đến" .
" Để lên bàn đi ".
" Vâng ".
Noãn Hạ vừa để đồ ăn lên bàn thì cái bụng của cô đã kêu lên rồi, đúng là quá mất mặt mà.
" Xin. .xin lỗi anh " .
" Cô chưa ăn cơm à, bây giờ cũng trễ rồi" .
" Tôi tan ca rồi, chút nữa sẽ về nhà ăn cơm ".
" Hay cô ngồi xuống ăn chung với tôi luôn đi, đồ ăn ở đây rất nhiều, chắc tôi ăn cũng không có hết".
" Cái này. .. chắc không được đâu ".
Không hiểu sao anh lại muốn nói chuyện với cô ta , mặc dù cả hai rất xa lạ , mà thường thì anh rất ít nói chuyện với người lạ .
" Đừng ngại".
" Vậy tôi cám ơn anh trước".
Sau đó thì Noãn Hạ cũng ngồi xuống .
" Anh là người ở đây hay là nơi khác vậy ".
" Tôi ở thành phố A ".
Nơi đó cô chưa đi đến bao giờ, chỉ toàn ở đây mà thôi .
" Cô biết Thẩm thị không " .
" Tôi không biết ,".
" Vậy cô biết tôi là ai không ".
" Cũng không " .
" Cô không xem tin tức à, tôi có lên tivi rồi đó , tôi là Thẩm Dục Sâm ".
" Anh thông cảm đi, cả ngày tôi chỉ lo làm việc mà thôi, thật sự thì không có thời gian ".
" Không biết cũng không sao , bây giờ thì biết rồi đó ".
" Ừm" .
Bây giờ nói chuyện nhiều hơn rồi, cho nên cô thấy đỡ sợ hơn một chút .
Đợi Thẩm Dục Sâm cầm đũa lên ăn thì Noãn Hạ mới dám ăn .
" Đây là lần đầu tiên tôi ăn mấy món này đó , ngon quá ".
" Lần đầu tiên cô ăn luôn " .
" Ừm, nếu không nhờ có anh thì chắc cả đời này tôi không bao giờ ăn được đâu ".
" Tại sao vậy " .
" Anh nhìn cũng biết mà, tôi chỉ là nhân viên bình thường mà thôi, làm gì có tiền mà ăn mấy món này, nó đắc lắm đó ".
" À quên nữa tôi ăn nhiều quá ,vậy anh có bắt tôi trả tiền không " .
" Không có , cô cứ ăn thoải mái đi, tôi không bắt cô trả tiền " .
" Cám ơn "..
Đây là lần đầu tiên Ôn Noãn Hạ ăn mấy món Pháp, còn anh thì đã ăn rất nhiều rồi, nhầm khi anh còn biết hương vị nó ra sao , màu sắc như thế nào thì điều biết rõ hết .
" Sao anh không ăn đi, tôi ăn nhiều lắm đó , tôi ăn hết đồ ăn của anh bây giờ ".
" Cô ăn khoẻ thật " .
" Tại tôi đang đói " .
" Vậy cô ăn đi ".
" Anh không ăn mà toàn uống rượu thôi " .
" Cô có muốn thưởng thức không ".
" Rượu sao .".
" Ừm, rượu vang, rượu này rất ngon đó ". ..
" Tôi chưa từng uống mấy cái này ".
" Vậy tôi cho cô một ly uống thử ". Thẩm Dục Sâm liền rót cho Noãn Hạ một ly .
" Thẩm tổng cám ơn anh ".
" Không có gì, cô uống thử đi ".
" Vâng ".
Noãn Hạ uống rất nhanh, chưa gì hết mà đã hết một ly rồi .
" Sao cô uống nhanh quá vậy, như vậy sẽ không cảm nhận được gì đâu ".
" Nào ... nào .. để tôi chỉ cô " .
" Vâng ".
" Phải uống như thế này thì mới đúng ".
Sau đó Noãn Hạ uống liên tục mấy ly, chưa gì hết mà mặt của cô đã đỏ ao rồi, hình như cô đã say rượu .
" Thẩm tổng cám ơn anh vì buổi tối hôm nay ,bây giờ tôi phải về rồi ".
Noãn Hạ đi không vững nữa , cô đi hơi loạng choạng, rồi cuối cùng đã ngã vào người của Dục Sâm .
" Ahhh .." .
" Xin ...xin lỗi anh ... hình như tôi say rồi " .
" Để tôi đưa cô về " .
" Làm phiền anh rồi, tôi tự về được".
Lúc này hai người cứ nhìn nhau chằm chằm, Dục Sâm nhìn Noãn Hạ không chớp mắt luôn mà.
Cái gì tới cũng đã tới , bọn họ chạm môi với nhau, rồi hôn môi triền miên .
" Chụt ...chụt ..ư ." .
" Ưm ..ư ..ư ." ."
" Ân ..ư ....ưm ." .
" Aha ...hừ. ..ư .".
" Bốp ....bốp ." Noãn Hạ đánh vào ngực của Dục Sâm, nhưng mà anh vẫn không chịu buông ra.
" Aha ...hừ. ..ư .." .
" Ưm ..anh buông ra. .".
" Noãn Hạ cô có bạn trai chưa '.
" Tôi chưa có ".
" Vậy chúng ta có thể không? ".
" Thẩm tổng ...anh say rồi, chúng ta không làm cái đó được đâu ".
" Chẳng lẽ anh cho tôi ăn no, là muốn làm chuyện đó với tôi sao ".
" Không phải, tôi không có ý đó đâu ".
" Nụ hôn đầu của tôi đã trả bữa ăn này cho anh rồi, xem như chúng ta không nợ nhau '.
" Noãn Hạ ..Noãn Hạ ".
Không hiểu sao anh lại muốn cô nữa , chỉ biết trái tim của mình có chút rung rinh .
Noãn Hạ không thể nào cho Thẩm Dục Sâm được, người như anh ta muốn ai mà không được. Người ta có tiền mà, thì hôm nay người này, ngày mốt sẽ có người kia , sớm muộn gì cũng sẽ đá cô đi mà thôi, vẫn không nên tin lời người đàn ông này, dù gì hai người cũng mới gặp nhau mà thôi.
Updated 23 Episodes
Comments
Lê Tý Nỵ
gì vậy a mới gặp mà a làm quá rồi😇😇😁😁
2026-01-12
1
Thi Be Hau
Chào
2026-01-18
0
Thiếp Mộng Vân Lai
chéo ạ
2026-01-16
0