Để mà nói Chi Hạ thuộc kiểu người đơn giản, nếu cô nói không thích thì là không thích, cũng như Thanh Thanh miêu tả, ngoài tiền ra Chi Hạ không để ý đến bất cứ một điều gì khác.
Nhất là về phái nam của trường. Hồi năm lớp 10, Chi Hạ còn được mọi người đặt với biệt danh hoa khôi của lớp vì vẻ ngoài xinh xắn, ưa nhìn. Đôi mắt to tròn, hàng mi dài hay rủ xuống, đôi mắt ấy cứ thể biết cười, giọng nói thì dễ nghe.
Nhưng trái ngược với tất cả những điểm cộng trên Chi Hạ lại có cái tính rất khó để miêu tả, đôi lúc hài hước, đôi lúc ương bướng, đặc biệt không biết lấy lòng ai nếu không có mục đích.
Tính thẳng đến mức, mấy bạn nam sinh không có một điểm nào ấn tượng để nói ra từ " Thích cậu " với cô.
Sau tiết học hoá đầy căng thẳng. Thanh Thanh rủ Chi Hạ xuống sân bóng rổ xem mấy bạn nam sinh chơi cho khuây khoả.
Đến nơi tiếng bóng rổ đập xuống mặt sân vang lên khá đều, nghe xa thì êm tai, gần thì lại khá ồn, cùng với tiếng đám học sinh nói chuyện.
" Ở kia kìa, ghế trống ".
Trần Thanh Thanh vừa nói vừa chỉ tay, rồi kéo tay Chi Hạ đi thẳng vào trong. Hai người chỉ tính tìm một chỗ yên tĩnh để ngồi đợi cho đến tiết học tiếp theo.
Chi Hạ không nghĩ nhiều đặt chai nước xuống rồi ngồi xuống băng ghế gỗ sát sân.
Cô thở ra một hơi nhẹ, vừa mới định lấy nước ra uống thì phát hiện trên ghế còn có mấy quyển sách khá dày.
" Hình như có ai để quên sách ".
Chi Hạ nói giọng tự nhiên, vừa nói vừa xếp gọn sách sang một bên để chừa chỗ ngồi.
Trần Thanh Thanh nhìn theo, rồi nhìn xuống mặt sách, cái tên " Tô Hạo Nhiên "ngay lập tức đập liền vào mắt.
Thanh Thanh quay sang Chi Hạ rồi chỉ ngón : " Chi Hạ, cậu mau nhìn tên ".
Thẩm Chi Hạ không mấy ngạc nhiên, cúi xuống nheo mắt nhìn. Trên bìa sách, nét chữ hiện lên rõ ràng.
Chi Hạ sững người một chút, rồi cảm giác khó chịu lướt qua ngay lập tức.
" Chắc trùng tên hoặc là..... ".
Chi Hạ nói như để thuyết phục chính mình, nhưng tay đã rụt lại từ bao giờ.
Ngay lúc đó, tiếng bóng rổ đập mạnh xuống mặt sân vang lên phía sau.
" Xin Lỗi ".
Một giọng nói trầm, đủ nghe vang lên ngay phía sau hai người họ.
Thẩm Chi Hạ quay đầu nhìn lại.
Người đứng trước mặt cô lại là Tô Hạo Nhiên, mồ hôi còn chưa kịp lau, tay vẫn cầm quả bóng rổ, ánh mắt nhìn về phía hai người vẫn bình tĩnh đến mức không thể đoán xem cảm xúc đang nghĩ gì.
Anh lên tiếng : " Đó là chỗ tôi ngồi ".
Trần Thanh Thanh vừa biết là chỗ của học trưởng liền vội đứng dậy, sau đó cúi đầu xin lỗi ríu rít : " Xin lỗi học trưởng,... bọn tôi không biết có người ngồi đây ".
Hạo Nhiên không đáp vội, mà đưa mắt cúi nhìn mấy quyển sách bị xếp sang một bên, rồi mới nói :
" Không sao ".
Câu trả lời của anh quá ngắn, khiến Thanh Thanh như không biết trả lời thế nào.
" Vậy hai đứa tôi chuyển chỗ khác nhé... ".
Tô Hạo nhiên cắt lời, giọng anh vẫn bình thản như lúc ban đầu.
" Không cần, cứ ngồi đi ".
Thẩm Chi Hạ vẫn ngồi im, lúc này mới chịu ngẩng đầu lên nhìn lâu hơn mức có thể, đù để thấy rõ những giọt mồ hôi còn vương trên cổ áo, như thể vừa rồi đánh một trận rất hay.
Chi Hạ vốn không tiếp lời, nhưng không thấy cậu ta đả động đến sách liền chỉ tay và nói : " Vậy sách... ".
Hạo Nhiên thấy Chị Hạ lên tiếng liền liếc mắt sang, gương mặt không đủ quen nhưng đủ để anh nhận ra là cô bạn lúc sáng.
Trong mắt Chi Hạ, cái tên Tô Hạo Nhiên cứ như thể quen mặc, mặc dù canh cánh trong lòng là rất ghét nhưng vẫn nói không để tâm. Ngược lại với cô, anh lần đầu chú ý đến.
Vì lần đầu tiên, anh bị một nữ sinh phê bình, chỉ vì lí do cũng không hợp lí cho lắm.
Đáng lí anh không tiếp lời, nhưng lần này thì khác : " Để đó, lát nữa tôi quay lại ".
Nói xong anh quay người đi, không những thế còn để lại một câu nói khá khó nghe nhưng chỉ như thể vô tình :
" Lần sau, có nói xấu ai thì lên nhìn xung quanh một chút ".
Nghe xong Chi Hạ nhíu mày, cả Thanh Thanh đều biết anh đang nói cái gì.
Khi Hạo Nhiên vừa rời đi thì Thanh Thanh ngay lập tức quay sang Chi Hạ mắng vốn :
" Cậu thấy chưa, tai cậu ấy thính lắm. Nói cậu ấy thế lộ liễu quá rồi không ? ".
" Cậu lo gì ? Có phải mình tôi nói đâu ".
Updated 23 Episodes
Comments