Chapter 1: Ngày hạ 19/07 – Trái tim rung động vì anh

....

Vào một buổi trưa hè, chiếc máy bay hạ cánh xuống đường băng. Không lâu sau đó, có hai mẹ con đi ra từ cửa chính sân bay. Người phụ nữ trung niên với phong cách giản dị, đi ngay bên cạnh là một cô con gái có thân hình mũm mĩm, khuôn mặt bầu bĩnh, còn đeo cặp kính gọng tròn trông vừa dễ thương, vừa có phần hậu đậu.

Cô bé tên là Mạn Đồng, 17 tuổi, chuẩn bị bước vào năm cuối cấp ba. Hai mẹ con chỉ có một vali nhỏ gọn và một chiếc balo đeo trên vai bắt taxi rời khỏi đó.

Chiếc xe dừng trước cổng một trường đại học có tên là Chấn Đông, ngôi trường rộng lớn và danh tiếng bậc nhất thành phố nơi đây.

Người mẹ lấy điện thoại ra từ trong túi xách gọi điện. Tiếng chuông điện thoại reo văng vẳng trong căn phòng ký túc xá, một chàng trai đang ngủ ngon lành bị đánh thức. Anh còn chưa mở mắt, với tay bắt máy, giọng còn ngáy ngủ: “ Alo! Là ai thế?”

“Mạn Chính! Mẹ đến Chấn Đông rồi.” Giọng người mẹ đầu dây bên kia vang lên.

“Dạ?” Nghe tin, anh giật mình liền bật dậy với đôi mắt mở to.

Mạn Đồng nhanh nhảu ké lời: “Có cả em nữa.”

Anh nhân đôi sự bất ngờ: “Đồng Đồng.”

Một lúc sau anh chạy ra với dáng vẻ hấp tấp, thấy mẹ và em gái ngồi ở hàng ghế chờ: “Mẹ... Mẹ đến Chấn Đông sao không nói con biết trước. Đã vậy còn đưa ‘quỷ nhỏ’ này đến cùng nữa.”

“Lần này anh thật sự khó sống rồi.”Cô em nói nhỏ với vẻ mặt đầy đắc ý.

Mẹ nhướng mày kèm nụ cười lạ: “Con có gì muốn nói với mẹ không, con trai?”

Anh nuốt nước bọt xuống đành thừa nhận: “Đúng là buổi tối hai ngày trước con có uống... rượu, nhưng chỉ có một chút xíu thôi, chút thôi mẹ ạ”. Vừa nói anh vừa diễn tả bằng hai ngón tay chụm vào nhau, không quên liếc mắt qua em gái đe doạ.

“Vì một người bạn chơi thân tổ chức sinh nhật đã mời con đến tham gia.” Anh nói thêm.

Mẹ thẳng thắn vạch trần: “Vậy đây là lý do kỳ nghỉ hè con không về nhà?”

Mạn Chính lập tức giải thích: “Không phải đâu mà mẹ.... Lý do là....”, anh hơi khó nói rồi thở dài: “Con đăng ký làm thêm hè ở một nhà hàng gần đây nên không về được ạ”.

“Tại sao lại không nói với mẹ?”

Anh cúi đầu đáp: “Con xin lỗi! Con sợ gia đình mình lo lắng.”

Tuy nhiên mẹ lại không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng dặn dò: “Mẹ không cấm cản con đi làm thêm, nhưng phải nhớ việc học là trên hết. Với lại nếu có tiệc tùng thì uống ít và về sớm.”

Anh thở phào, mừng rỡ liền gật đầu: “Con hứa với mẹ chỉ làm vào kỳ nghỉ hè này thôi ạ, và hạn chế uống rượu nữa.”

“Ừm, vậy thì tốt! Không nhờ Đồng Đồng nói thì mẹ thật sự không biết con làm gì ở đây nữa.”

Mạn Đồng cười gượng, nhanh trí đánh trống lảng: “Wow! Trường Đại học này rộng lớn thật, em có thể đi xung quanh tham quan một chút được không ạ?”

Người mẹ hỏi: “Con không định cùng mẹ lên ký túc xá của anh con xem qua một chút sao?”

“Bạn học của con muốn sau này thi vào Chấn Đông, nhờ con đến sẵn tiện xem xét giùm bạn ấy.” Cô giải thích lý do.

Mạn Chính căn dặn: “Bây giờ là thời điểm các sinh viên nộp hồ sơ chuẩn bị cho năm học, em đừng đi đâu quá xa.”

Cô đáp: “Em biết rồi thưa anh! Có gì em sẽ gọi anh ra giúp đỡ.”

“Tốt!” Anh nhéo má em gái một cách mạnh bạo đến nổi ửng đỏ.

“Aiya! Anh làm em đau đấy.” Cô nhăn nhó tỏ vẻ khó chịu.

Mẹ vỗ nhẹ vào cánh tay con trai mắng: “Suốt ngày chỉ biết ăn hiếp em thôi!”

Hai anh em liếc nhìn đối phương không ai nhường ai, mẹ quay qua dặn dò: “Con muốn tham quan ở đâu cũng được nhưng 30’ sau có mặt ở đây, nhà chúng ta sẽ đi ăn.”

“Dạ tuân lệnh mẹ yêu!” Cô khép chân, thẳng lưng, và đưa tay lên thái dương kiểu quân đội kèm theo nụ cười tươi rói.

Ngay sau đó hai mẹ con đi về phía ký túc xá, còn Mạn Đồng hớn hở bước vào khuôn viên trường.

Cô lấy ra chiếc máy ảnh nhỏ chụp bản thân tạo dáng một cách đáng yêu. Đang chụp rất say mê thì từ phía sau có một chàng trai mải mê đọc sách, còn đeo tai nghe đi đến không may đụng trúng người cô.

“Aiya!”

Mạn Đồng ngã xuống, mắt kính văng ra gần đó bị nứt một bên mắt tạo ra hình mạng nhện. Vì cận khá nặng nên cô phải mò mẫm tìm kiếm trong sự bối rối.

“Tôi xin lỗi!” Chàng trai tháo tai nghe ra liền cúi xuống nhặt kính lên đưa cho cô.

Anh liên tục nói: “Kính hỏng mất rồi, tôi thật sự xin lỗi vì quá vô ý.”

Trước mắt cô nhoè nhoẹt cho đến khi đeo kính vào, tuy đã bị nứt nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ một bên. Khi mắt đã thấy đối phương rồi thì Mạn Đồng mới ngỡ ngàng vì chàng trai trước mắt sáng ngời khiến con tim cô không còn trong trắng nữa. Cô ngơ ngẩn đến nổi anh gọi vài lần mới bừng tỉnh: “... Dạ!”

“Cậu có bị thương chỗ nào không?” Anh hỏi han với vẻ lo lắng.

Vì cứ mãi ngắm nhìn nên cô không mấy để ý: “... Em không sao!”

Anh đề nghị: “Kính hỏng rồi, tôi sẽ đền cho cậu.”

“À... Không cần đâu! Kính cũng cũ quá rồi, em cũng định mua cái mới” Cô khéo léo từ chối, kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ.

“Tôi thật sự xin lỗi cậu!” Anh tỏ lòng thành.

Có vẻ như chàng trai đang nghĩ cô cũng là sinh viên trường nên mới xưng hô như vậy.

Mạn Đồng hỏi han: “Anh hoc ở đây sao ạ?”

Anh gật đầu: “Ừm, còn cậu?”

Cô vui vẻ giới thiệu: “Em không phải là sinh viên, em chỉ mới 17 tuổi thôi, chuẩn bị vào lớp 12.”

Khi cô định giới thiệu tên thì có tiếng chuông tin nhắn điện thoại anh đến: “À.... Anh tên là Đoàn Trí Viễn, sinh viên khoa luật, nếu có cần gì thì đến tìm anh. Bây giờ anh có việc phải đi.” Anh có vẻ vội nên gật đầu nhẹ rồi chạy đi ngay.

“Mình còn chưa kịp nói tên mình cho anh ấy biết.” Cô hối tiếc.

Nhìn bóng lưng vội vã, cô lấy máy ảnh chụp vội anh một tấm. Tuy là chỉ từ phía sau cũng khiến cô cười tủm tỉm, trái tim rung động.

“Đoàn Trí Viễn.... Anh ấy tên Đoàn Trí Viễn...”

....

Ở một quán ăn nhỏ, cả nhà ba người đang ngồi dùng bữa thì mẹ hỏi thăm: “Đồng Đồng, con chắc chắn là không bị thương chỗ nào đó chứ?”

“Không sao đâu mẹ! Con hậu đậu chút thôi, chỉ là cần phải mua cặp kính mới.” Vừa đáp cô vừa chạm lên kính với nụ cười ngây ngô.

Mạn Chính nghi hoặc: “Kính hỏng mà vui là như thế nào?”

Cô lảng tránh: “Em có vui đâu chứ”.

Mạn Đồng hướng về phía mẹ mở lời: “Mẹ à! Sau này con muốn học ở Chấn Đông”.

Người mẹ ngạc nhiên, còn anh trai thì mắt chữ a mồm chữ o nói: “Em vừa nói gì?”

“Em muốn học đại học Chấn Đông, em quyết định rồi.” Cô khẳng định chắc nịch.

Anh đột nhiên cười phá lên nói: “ Em có biết Chấn Đông lấy điểm cao lắm không, với thực lực của em thì là điều bất khả thi. Còn nữa, trường này nổi tiếng là ‘nam thanh nữ tú’, toàn mỹ nam mỹ nữ. Ngoại hình em mũm mĩm như vậy, càng bất khả thi.”

“Ý anh là nói em xấu à?” Cô nổi đoá.

“Sự thật là vậy.” Anh bình thản đáp.

“Anh có phải mỹ nam đâu mà chê em.”

Mẹ giảng hòa: “Thôi hai đứa, sao cứ gặp nhau là chí chóe vậy.... Con là anh mà suốt ngày cứ chọc ghẹo em. Chuyện chọn trường mẹ không ý kiến, miễn sao theo đến cùng là được.”

Mạn Chính hỏi lý do: “Không phải em từng nói muốn học gần nhà để ở bên cạnh ba mẹ à, sao mới đây đã đổi ý rồi? Hay là... em nhìn trúng anh nào trong trường rồi?”

Bị nói trúng tim đen, cô nhanh chóng phủ nhận: “Đ... Đâu có, anh nói bậy bạ gì vậy chứ?”

Anh vẫn cảm thấy rất nghi ngờ đứa em gái, Mạn Đồng quay sang nói với mẹ: “Kể từ nay con sẽ chăm chỉ học tập để thi vào Chấn Đông.”

Thấy con gái nói vậy thì người mẹ rất vui, miễn sao con cái có trách nhiệm với lựa chọn của mình là được.

“Còn Mạn Chính, kỳ nghỉ Tết năm sau tranh thủ về nhà, ba ở nhà cũng rất nhớ con đó.” Mẹ dịu dàng dặn dò.

“Dạ thưa mẹ!” Anh đáp.

....

Về đến nhà, Mạn Đồng lập tức chạy lên phòng mình, lấy trong túi ra tấm ảnh chụp lén. Cô ngồi vào bàn, lấy bút ra viết lên mặt sau ảnh cái tên: Đoàn Trí Viễn. Và bên dưới một dòng chữ ý nghĩa chứa đựng cả bầu trời rung động tuổi mới lớn: Ngày hạ 19/07 – Trái tim rung động vì anh.

Cô nhớ đến khoảnh khắc khi nhìn thấy anh, nụ cười tươi tắn nở trên môi, và rồi cứ thế tràn đầy hy vọng mơ hồ, ngọt ngào.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Trái tim thiếu nữ tuổi mười bảy chỉ vì một cái "chạm" mà lần đầu biết rung động, cũng biết vì ai đó là có mục tiêu. Vì anh- chàng trai em thích em sẽ cố gắng có được thành tích học tập tốt và cả rèn luyện ngoại hình 🥰🥰🥰

2026-02-24

4

Minh Minh

Minh Minh

Lại tềnh yêu sét đánh hử, nhưng mà kiệu tềnh này có giống bộ trước ko🤣 Ta nói 17 tuổi nó đẹp gì đâu á, nhưng mà 17 vẫn là cả quãng đường dài phía trước lắm, thử thách còn nhiều với cô gái nhỏ🥰🥰🥰

2026-02-24

8

유이슬🌹

유이슬🌹

có cô e gái xứng đáng đồng tiền bát gạo. ẻm thương nhưng ẻm phản🤣🤣🤣

2026-02-25

3

Toàn bộ
Chapter
1 Giới thiệu nhân vật
2 Chapter 1: Ngày hạ 19/07 – Trái tim rung động vì anh
3 Chapter 2: Giấc mơ thành hiện thực
4 Chapter 3: Hai người, hai lần, giây phút thoáng qua
5 Chapter 4: Lời phủ nhận
6 Chapter 5: Cú va chạm hiểu lầm
7 Chapter 6: Đẹp đến nao lòng
8 Chapter 7: Có chút rung động
9 Chapter 8: “Mèo nhỏ.”
10 Chapter 9: Từng bước tiếp cận
11 Chapter 10: Lời hứa ‘chờ’
12 Chapter 11: Thiên tài ‘Mạn Chính’
13 Chapter 12: Kết quả cuộc thi Hoa khôi
14 Chapter 13: Chỉ chủ động với mình anh
15 Chapter 14: Hiểu lầm
16 Chapter 15: Bữa tối với những toan tính
17 Chapter 16: Tiệc sinh nhật
18 Chapter 17: Đặc quyền được yêu thương
19 Chapter 18: Vỏ bọc giả tạo
20 Chapter 19: Lời tỏ tình chân thành vụng về
21 Chapter 20: Deja Vu
22 Chapter 21: Ngày bấm máy
23 Chapter 22: “Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.”
24 Chapter 23: Quá khứ - Hiện tại – Và những điều chưa kể
25 Chapter 24: Những vết thương lòng
26 Chapter 25: Hạt giống oán giận
27 Chapter 26: Bạn trai của em là ai?
28 Chapter 27: Những điều chưa thể nói
29 Chapter 28: Nỗi đau từ quá khứ, sự xáo trộn của hiện tại
30 Chapter 29: Ly trà sữa đặc biệt
31 Chapter 30: Buổi hẹn ra mắt
32 Chapter 31: Lời căn dặn từ Mạn Chính, và trái tim non nớt của An Kỳ
33 Chapter 32: Ngày hẹn hò cuối tuần
Chapter

Updated 33 Episodes

1
Giới thiệu nhân vật
2
Chapter 1: Ngày hạ 19/07 – Trái tim rung động vì anh
3
Chapter 2: Giấc mơ thành hiện thực
4
Chapter 3: Hai người, hai lần, giây phút thoáng qua
5
Chapter 4: Lời phủ nhận
6
Chapter 5: Cú va chạm hiểu lầm
7
Chapter 6: Đẹp đến nao lòng
8
Chapter 7: Có chút rung động
9
Chapter 8: “Mèo nhỏ.”
10
Chapter 9: Từng bước tiếp cận
11
Chapter 10: Lời hứa ‘chờ’
12
Chapter 11: Thiên tài ‘Mạn Chính’
13
Chapter 12: Kết quả cuộc thi Hoa khôi
14
Chapter 13: Chỉ chủ động với mình anh
15
Chapter 14: Hiểu lầm
16
Chapter 15: Bữa tối với những toan tính
17
Chapter 16: Tiệc sinh nhật
18
Chapter 17: Đặc quyền được yêu thương
19
Chapter 18: Vỏ bọc giả tạo
20
Chapter 19: Lời tỏ tình chân thành vụng về
21
Chapter 20: Deja Vu
22
Chapter 21: Ngày bấm máy
23
Chapter 22: “Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.”
24
Chapter 23: Quá khứ - Hiện tại – Và những điều chưa kể
25
Chapter 24: Những vết thương lòng
26
Chapter 25: Hạt giống oán giận
27
Chapter 26: Bạn trai của em là ai?
28
Chapter 27: Những điều chưa thể nói
29
Chapter 28: Nỗi đau từ quá khứ, sự xáo trộn của hiện tại
30
Chapter 29: Ly trà sữa đặc biệt
31
Chapter 30: Buổi hẹn ra mắt
32
Chapter 31: Lời căn dặn từ Mạn Chính, và trái tim non nớt của An Kỳ
33
Chapter 32: Ngày hẹn hò cuối tuần

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play