Dẫn Đường Lượng Thân Định Chế Của Tần Tư Lệnh.
Trong đại sảnh của trung tâm xứng đôi Thủ đô tinh.
"Tiểu Tây, cậu ở đây chờ tôi nhé, tôi đi rồi về ngay!"
Caly nói với Giang Tây rồi không đợi cậu đáp lại đã rất quen thuộc chạy vào phòng đo lường, bỏ lại Giang Tây một người đứng trong đại sảnh.
Giang Tây cũng không hề lúng túng mà bình tĩnh tìm một chỗ ngồi xuống chờ đợi vừa lẳng lặng quan sát nơi này.
Bởi vì có một người bạn tính tình phóng khoáng lại đa tình nên Giang Tây đã được đến nơi này không ít lần. Đối với nơi này cậu không hề xa lạ, nhưng mỗi lần cậu đều không nhịn được quan sát nó. Trung tâm xứng đôi, nơi mà các lính gác và dẫn đường trắc nghiệm độ hòa hợp tinh thần, và không dành cho người thường như cậu.
Nhìn người đến người đi, dù không thể thấy được tinh thần thể cụ tượng hóa đặc thù chỉ có riêng ở lính gác và dẫn đường nhưng Giang Tây vẫn không nén nổi một tia ao ước cùng hướng tới hiếm hoi lộ ra bên ngoài dáng vẻ bình tĩnh ngày thường.
Nếu mà cậu cũng vậy thì tốt biết mấy.
Ngàn năm trước khi trái đất nơi con người tồn tại bị một viên thiên thạch hủy diệt, loài người vì tìm kiếm không gian sinh tồn mà rời khỏi hệ ngân hà tiến vào vũ trụ vô biên, trải qua suốt một ngàn năm, vì để sinh tồn loài người bị buột phải tiến hóa.
Lính gác và dẫn đường đã xuất hiện từ lúc đó.
Dù tỷ lệ thức tỉnh vô cùng thấp, chỉ chiếm ba phần trong xã hội nhưng với tinh thần lực ôn hòa ở dẫn đường và tinh thần thể cụ tượng hóa thành các loại động vật có sức chiến đấu kinh người cùng thể năng mạnh mẽ của lính gác, sau khi trộn lẫn với một đám người thường bọn họ nhanh chóng trở thành lực lượng kiên trung của loài người.
Bạn của Giang Tây, Caly chính là một người như vậy. Cậu ấy là dẫn đường, tuy sức chiến đấu không mạnh bằng lính gác nhưng lại có tinh thần lực ôn hòa, là liều thuốc không thể thiếu của lính gác. Mà Giang Tây, lại chỉ là một người thường.
Làm một người thường, có thể nói cả đời này Giang Tây không có khả năng đến trung tâm xứng đôi.
"Này cậu, đi với tôi."
Đang miên man Giang Tây đột nhiên bị người nắm vai kéo lên.
Lực đạo của người đó rất lớn, Giang Tây tuy thuộc loại nhỏ gầy nhưng vẫn cao một mét bảy lăm lại trực tiếp bị nhấc lên khỏi ghế ngồi.
Trong lúc ngờ nghệch bối rối cậu theo bản năng nắm lấy bất cứ thứ gì trong tầm với, kết quả là nắm được một nhúm tóc màu xanh rêu...
Nhìn tóc trên tay, Giang Tây ngây người. Còn người bị cậu nắm tóc thì đến một cái nhíu mày cũng không có, không để ý đến phản kháng của cậu mà vác cậu lên vai, ôm đi.
"Anh... Buông ra... Anh là ai?"
Giang Tây luống cuống, thời điểm nhìn vào cặp mắt màu xanh lơ lạnh lùng kia tiếng nói liền dứt quãng, khó khăn lắm mới nói trọn ý mình.
Tần Dã nhìn thiếu niên đang bị mình vác trên tay, một lúc lại chẳng nói gì mà đi thẳng vào phòng đo lường độ xứng đôi.
Giang Tây chẳng hiểu gì, muốn giãy cũng không giãy ra khỏi gọng kiềm của người nọ vừa thấy cảnh này liền cuống lên: "Này anh, có phải anh hiểu lầm rồi không!"
"Tôi không phải, không..."
Nhưng lời giải thích của cậu không nhanh bằng bước chân của người nọ.
Giang Tây còn chưa nói hết lời thì hai người đã đứng trong một phòng đo lường.
Trung tâm xứng đôi có rất nhiều phòng đo lường theo thời đại dần ổn định dưới sự xuất hiện của lính gác và dẫn đường.
Thời kỳ đầu vì tính đặc thù của lính gác mà dẫn đường gần như bị định chế riêng cho họ. Nhưng đó cũng là chuyện của quá khứ, trung tâm xứng đôi đã được sinh ra vì một thời đại hòa bình hơn dù yêu tiên hàng đầu của tất cả lính gác và dẫn đường là chọn đối tượng có độ xứng đôi cao với mình. Nó không chỉ là quy định của liên bang mà còn đảm bảo cho sự sống còn của nhân loại.
Phòng đo lường của trung tâm xứng đôi chia làm hai loại, một loại là trực tiếp cộng hưởng tinh thần lực, một loại là đơn phương xứng đôi.
Caly chính là đơn phương xứng đôi, cậu chỉ cần nhờ đầu não quét thông tin gen là có thể đo được độ xứng đôi của mình với đối tượng đang có cảm tình mà không cần phiền đến đối phương.
Còn một loại khác là hai người cùng thả xúc tu tinh thần ra tiến hành cộng hưởng... Giang Tây lập tức bối rối hô lên: "Anh này! Tôi không phải dẫn đường... Không, không đúng, tôi không có tinh thần lực! Anh mau buông tôi ra!"
Giang Tây nhận ra lúc mình nói lời này người nọ khẽ khựng một cái, sau đó thả cậu xuống.
Nhưng lúc Giang Tây chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe người nọ nói: "Cảm giác của lính gác không thể nào sai được."
Giang Tây nhất thời ngây ngẩn.
Dù sao từ năm mười hai tuổi không thể thức tỉnh tinh thần lực, Giang Tây sống thêm mười năm đã hoàn toàn chấp nhận bản thân là một người bình thường làm sao nghĩ được sẽ có một ngày mình có thể có tinh thần lực.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt màu xanh lơ lạnh lẽo như của loài rắn kia cậu lại không thể phát ra lời phản bác.
Updated 89 Episodes
Comments
Lụy Ilay×Taeui
Chúc mừng truyện mới của c nhé, sau mấy tháng cũng trở lại rồi 😆😆
2026-02-26
2
So Lucky I🌟
Một thể loại mới nhưng cũng là ngọt sủng. Tui sẽ tìm được điều mới mẻ gì ở đây đây, liệu có một sự đột phá trở thành một cái gu lạ mới mẻ ko nhỉ😆😆😆
2026-02-25
4
So Lucky I🌟
Tưởng đâu ai kia ngủ đông vài tháng nữa mới ngoi lên cơ😆 chọn đúng ngày đẹp của năm mới lên mở bát ha. Chúc mừng chúc mừng nhá/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-02-25
9