Sáng hôm sau ,
Mưa đã tạnh nhưng trời vẫn một màu xám xịt , nặng nề như đè xuống cả Thành Phố Giang Thành . Bệnh Viện K nằm ở góc đường cũ kỹ , tường sơn bong tróc , hành lang lúc nào cũng có mùi của thuốc sát trùng và mùi cháo loãng . Nơi này không giống như những bệnh viện tư nhân sáng choang dành cho người giàu . Ở đây chỉ có : tiền thuốc , hoá đơn , và những tiếng thở dài
Chiếc xe đen bóng loáng dừng trước cổng bệnh viện , cảm giác lạc lõng giữa khung cảnh xung quanh . Một ánh nhìn đều đổ dồn vào chiếc Mercedes- Benz Maybach .
Thẩm Kính Bạch mở cửa xe bước xuống , bộ tây trang đen với chiếc giày da sạch sẽ không dính bụi . Khí chất lạnh lùng khiến người ta theo bản năng mà tránh đường
Anh bước vào đến khu hành lang thăm bệnh bỗng dừng lại vài giây , ánh mắt trầm xuống .
Ba tháng trước . Cuộc gọi sau hơn 10 năm anh mới nhận . Giọng nói gấp gáp hơi thở hổn hển " tôi muốn .. gặp cậu ... mượn chút ti....ền ..." . Sau đó là tiếng ồn ào , hô hoán từ xung quanh rồi là tiếng "bíp" dài mất tín hiệu . Kể từ hôm đó anh cho người tìm tung tích Đường Cảnh khăp nơi . Vừa tức giận , vừa lo nhưng cũng vừa muốn túm cổ Đường Cảnh để đánh một trận và hỏi cho rõ " Tại sao năm đó lại phản bội lời hứa của chúng ta ? "
Kí ức hai người từng ngồi trên sân thượng năm 18 tuổi , uống vài lon bia rẻ tiền và nói chuyện tương lai . Cùng nhau đi du học , cùng nhau xây dựng mở một công ty " Cậu Làm Chủ Tịch - còn Tôi làm Giám Đốc, chúng ta sẽ cùng nhau đứng trên đỉnh vinh quang "
Câu nói đó là của Đường Cảnh , nhưng rồi đến ngày đi du học lại chỉ có mình anh , một mình Thẩm Kính Bạch đứng lặng lẽ chờ ở sân bay để đợi người bạn thân của mình hết giờ đồng hồ này đến giờ đồng hồ khác
Không một cuộc gọi , không một tin nhắn và cũng không lấy một lời từ biệt . Chỉ còn câu " Thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được "
Anh đã ghét người bạn đó suốt nhiều năm và không bao giờ muốn gặp lại tên phản bội đó . Vậy mà đến hôm qua khi nghe tin Đường Cảnh nhập viện đã lâu Anh lại không màng những cuộc họp quan trọng để tới đây còn điều tra được :Năm ấy ba mẹ Đường Cảnh gặp nạn , anh trong bệnh viện cả đêm nhưng cuối cùng bố mẹ cũng không qua khỏi , một mình anh phải tự gồng gánh gia đình nuôi em nhỏ , đến khi có bị chút vốn liếng thì lại bị lừa hết sạch , còn nợ lại ngân hàng , đến căn nhà đang ở cũng phải đem ra thế chấp ...."
Bàn tay anh vô thức siết chặt , khớp xương trắng bệch.
" Tôi tưởng cậu phải sống tốt hơn khi lựa chọn ở lại cái nơi cái quỷ này chứ "
"ít ra cậu nên gọi cho tôi sớm hơn , tôi tưởng chúng ta là anh em "
Cuối cùng anh cũng chịu mở cửa phòng bệnh ra và bước vào . Trước mắt anh là hình ảnh Đường Cảnh đang nằm trên giường bệnh , gầy đi rất nhiều , gò má hóp lại , da tái nhợt . Ống truyền dịch cắm ở mu bàn tay vẫn còn đang nhỏ giọt . Anh thật bất ngờ hình ảnh cậu thanh niên từng cười lớn khoác vai anh chạy khắp sân bóng năm nào bây giờ lại nằm ở đây không một chút kháng cự .
Thẩm Kính Bạch đứng rất lâu , không biết là đã đứng đây được 10 phút , 20 phút hay là 30 phút nữa . Cảm thấy lồng ngực bực bội đến mức khó thở . Cuối cùng anh cũng kéo ghê lại gần và ngồi xuống .
Trên giường bệnh , Đường Cảnh cũng chậm rãi mở mắt , anh có chút ngạc nhiên nhưng lại có thái độ bình thản vô cùng :
" Kính Bạch , là cậu sao ? "
" Đường Cảnh ... Thật may cậu chưa chết ? "
" Tôi chết chắc giờ cậu vui lắm nhỉ ? "
Hai người nhìn nhau rồi nở nụ cười , vẫn là những nụ cười ngờ nghệch của năm tháng tuổi trẻ ấy . Họ không cần nói ra cũng đủ hiểu đối phương đang nghĩ gì . Có lẽ lửa hận trong lòng Thẩm Kính Bạch không đủ lớn bằng tình bạn bao năm qua của họ . Vì hiểu lầm nên chính anh cũng là người không liên lạc lại để họ luôn không bao giờ có câu trả lời . Và đến khi gặp lại anh cũng đã hiểu khi càng thân thiết thì họ lại không muốn làm vật càng đường tương lai của đối phương .....
Trong lúc đó Đường Tổ Nhi ngoài hành lang tay cầm hộp cháo nóng chạy tới , cô vừa kết thúc ca sáng đi giao sữa thì liền vội chạy ngay đến bệnh viện , quần áo còn dính mùi mưa , tóc buộc vội phía sau , toàn thân mệt lả nhưng vì anh trai trong đó cô vẫn cố nở một nụ cười " Anh chắc đợi em đói lắm rồi phải không ? "
Cô đẩy mạnh cửa phòng bước vào , rồi đứng hình mất vào giây , trong phòng bệnh của anh trai lại có một người đàn ông ăn mặc sang trọng , khí chất lạnh lẽo , đang ngồi nói chuyện với anh trai cô sao . Tim cô hụt đi vài nhịp . Đầu cô chỉ nghĩ đến một loại người
" Là Chủ Nợ sao ? Tìm đến tận bệnh viện , chết tiệc .. "
Cô đột nhiên tức giận , mặt nóng đỏ đến tận tai hai tay nắm chặt lại , đặt cốc cháo xuống bàn lao đến phía giường bệnh của Đường Cảnh
" Anh là ai , bên nào ? Ngân hàng sao ? Chẳng phải tôi nói cuối tháng sẽ đóng đủ lãi ? Còn đến tìm chúng tôi ? Không tha cho người bị bệnh à ? "
Thẩm Kính Bạch ngước lên bốn mắt chạm nhau . Anh nhận ra cô , cô là cô gái đêm qua đã tông vào xe anh còn đòi trả góp phí sửa xe . Lúc này Tổ Nhi đang rất giận nên chưa nhận ra anh cũng do hôm qua mưa lớn quá cô thậm chí còn không nhìn rõ mặt . Cô chắn trước giường bệnh hai tay dang ra . Như con sư tử xù lông đang bảo vệ lãnh thổ
" Các người cần tiền vậy sao ? Ra ngoài đi gặp tôi đừng làm phiền anh trai tôi ..."
" Đây là bênh viện anh mà muốn đập phá tôi sẽ báo cảnh sát bắt đấy "
Giọng cô lanh lảnh , hung dữ hơn hôm qua gấp một trăm lần khiến Thẩm Kính Bạch cũng phải ngỡ ngàng vài giây không biết hôm qua và nay có phải cùng một người không nữa ? Qua một con mèo ướt mưa cần chỗ trú còn nay cô như con hổ muốn cắn người để bảo vệ thứ gì đó rất quan trọng ...
Thẩm Kính Bạch : "..... Cạn lời ..." giọng anh nhỏ hắt ra như thở dài
" Sao cơ , anh tưởng có tiền mặc vest như anh ghê gớm lắm sao ? Đừng đến đây để hù doạ anh tôi .."
" Đường Tổ Nhi " Giọng Đường Cảnh yếu ớt cắt ngang
" Em hỗn quá rồi , mau xin lỗi người ta đi "
Cô cắn môi , mắt hơi đỏ lên có chút ấm ức nhìn anh trai , trách móc
" Chẳng phải hoạ này từ anh mà ra sao ?
Thẩm Kính Bạch không nhìn nổi cảnh này , tay day day trán . Lần đầu tiên bị một cô nhóc kém hẳn chục tuổi chẳng màng lễ phép chửi anh một trận xối xả còn không kịp cho anh lên tiếng nói câu nào . Anh thở dài , lạnh nhạt nói :
" Này cô gái 50.000 tệ "
" Hoá đơn sửa xe ô tô của tôi cô còn giữ chứ "
Đường Tổ Nhi rùng mình , bây giờ cô mới chậm rãi nhìn lại người đàn ông đang ngồi trên ghế cảm thấy rất quen . Gương mặt này , ánh mắt sâu thẳm lại tối tăm , còn cả cái giọng thản nhiên như không có gì ...
" Tên Khốn - xe Maybach đen sao ? "
Cô lí nhí trong miệng , nuốt ục miếng nước bọt , đầu cúi dần xuống chửi thầm
Thì ra hoạ là từ mình mà tìm đến sao ?
Updated 33 Episodes
Comments
Lạc Vô Tư
Dạ mình cảm ơn , mong bạn tiếp tục đón nhận tác phẩm của mình ạ 🥰
2026-03-20
0
Tailor Juan
Hay nha tgia
2026-03-20
1