Tiếng chuông nhịp nhàng vang lên từng hồi, lớp học của Izuku rộn ràng và vui vẻ như hồi cậu mới đến lần đầu. Ai nấy thân thiện chào hỏi
"Khỏe không Izuku?"
"Tớ khỏe lắm, mọi người thế nào, mùa hè vui không"
"Tớ đi biển với gia đình"
"Còn tớ đã học nấu ăn đấy, tay nghề chắc cũng lên"
Hahaha
Chẳng lúc nào mà Izuku không cảm thấy cái lớp này phát ra những âm thanh vui nhộn, cậu ấy thấy bản thân quá may mắn, nhưng có lẽ, chính sự may mắn đó đã đánh cắp một thứ khác của cậu....không thể nào hoàn hảo hết được
Ngày mai khai giảng rồi nhỉ, Izuku lơ đãng ngồi nghe mọi người ồn ào bàn tán gì đó xây dựng các tiết mục văn nghệ cho lớp. Lớp trưởng Iida và lớp phó Momo nghiêm túc thảo luận với nhau, còn những bạn khác ùa lên góp ý
"Hay là hát nhỉ" Momo đề nghị
"Lớp mình không giỏi hát đâu đó" Mina nhảy lên chen vào
"Vậy các cậu có ý tưởng gì khác"
"Tớ thích lập một ban nhạc"
Nghe thôi, khỏi đoán chi cũng biết là đề xuất của ai rồi. Sau vài hồi bàn bạc, họ cũng chốt được một ý tưởng, không khí náo nhiệt cũng lắng xuống theo đó
Chỉ có Izuku từ đầu đến giờ chưa góp ý được gì, một phần do lười, phần còn lại vì cậu cũng chẳng biết tâm trạng của mình ở đâu, ánh mắt vẫn vô thức nhìn ra bên ngoài
"Không biết Kacchan sẽ tham gia....tiết mục nào nhỉ"
À quên mất, với tính cách khó hiểu của cậu ấy, có khi tham gia lại làm mọi thứ bất ổn hết
Ở hành lang bên kia dãy phòng, Izuku đang đến thư viện mượn vài quyển sách, dù sau cậu cũng rất hứng thú với truyện tranh và tiểu thuyết, ngoài ra còn đam mê viết. Cơ mà vì ngại nên chưa có tập nào của cậu được xuất bản
Đa phần lại còn nói về Kacchan của cậu
Vừa đến cửa, cậu lại khựng rồi lùi về một tí, đập vào mắt là bóng dáng ấy, năm nay "hên" quá nhỉ, không muốn cũng gặp, không cố tình cũng thấy, càng nghĩ càng lạ
Tần xuất Izuku cố tình tiếp cận hắn đã giảm đi đáng kể rồi, thế quái nào cậu không còn tìm lý do để đến bên hắn mà ông trời lại đưa đẩy họ gặp nhau, đang trêu cậu sao?
Nhưng Izuku không có ý định rời đi, dù biết thể nào Katsuki cũng sẽ rán cho cậu cái danh "bám đuôi" mà cậu chẳng quan tâm mấy, vì cậu chỉ đi lấy sách thôi chứ không làm gì sai hết
Izuku bước vào cánh cửa cũng chẳng do dự như lúc đầu, bên trong, Katsuki đứng trước kệ, tay lật qua lật lại vài quyển, nghe tiếng động cũng vội quay sang nhìn, mày hắn cau lên thấy rõ, mũi cũng bắt đầu nhăn nhó, rồi hắn quay mặt đi
Izuku hiểu nên cũng chuyển qua lối khác trong thư viện, sau một hồi cũng tìm thấy vài quyển sách mình thích, lại nữa, thật trớ trêu như thế, Izuku tìm đến tập tiểu thuyết hay nhất mà cậu muốn xem, vậy mà họ lại tiếp tục gặp nhau cùng một chỗ ở góc phòng
"Cậu cũng, thích quyển này sao?"
Izuku đã lấy nó trước, Katsuki đến sau, hắn hụt hẫng cũng không bao giờ bày ra vẻ mặt xin xỏ, chỉ liếc cậu mấy cái rồi xoay lưng
Bỗng có một hơi ấm chạm vào hắn, một lực kéo nhẹ kéo hắn lại
"Bỏ ra!!"
Giọng hắn gắt lên
"Nếu cậu thích....thì lấy đi, tớ sẽ đợi lần khác"
Katsuki ngay sau đó bỏ đi cũng chẳng thèm để ý đến cậu, Ánh mắt Izuku lúc này chùn xuống hơi thất vọng
Vì cho dù cậu có đối xử tốt hay cố gắng để hắn biết rằng cậu vẫn luôn thích hắn, rất vô dụng.....
Hôm đó Izuku đang đi bộ về quanh sân trường, cảm giác mệt mỏi ập thẳng vào người, chả biết thế nào cứ loạng choạng từng bước đi nặng trĩu. Cậu ôm lấy chai nước suối, uống mấy ngụm cũng không khá lên, nhức đầu quá, trời nắng gắt khiến cho kẻ xưa giờ thể trạng yếu phải bị say, mặt đỏ hết đến cả mang tai
Cậu như sắp ngã đến nơi thì lại va phải một học sinh cá biệt
Izuku không kịp định hình liền ngã thẳng xuống nền trơn, vô tình làm gã kia cùng ngã xuống, hắn ta bực bội đứng dậy
Nắm lấy đầu cậu mà kéo, nhấc lên chỉ thấy Izuku đang mơ màng kiệt sức, vậy mà tên này không chịu tha, nhấc một chân đá thẳng vào ngực cậu, mạnh đến mức, cậu tỉnh lại trong đau đớn
"Thằng khốn nạn này? Va phải tao rồi đấy"
Khó hiểu, Izuku chỉ nhìn hắn, ngồi đó ôm lấy ngực, cả cơ thể như sắp vở vụn ra vậy
"Vậy sao, lỗi của tôi....xin lỗi"
Cậu nói, hơi thở vừa gấp vừa mệt mỏi, chân cũng run lên vì sợ, nó làm Izuku nhớ về hồi nhỏ. Lâu lâu cậu lại bị người ta đánh thế này, hoặc bị chửi, cơ mà lúc đó......cậu chưa bao giờ thấy sợ hay run rẫy như hiện tại, vì cậu biết, vẫn luôn có một người bảo vệ cậu.
"Kacchan???"
Phía bên kia, Katsuki đột nhiên xuất hiện, hắn đang đi vội trên con đường lát đá, nghe thấy giọng nói quen thuộc cũng không quên quay mặt lại
Vừa dứt lời, Izuku bị tên kia đá thêm mấy phát nữa, cậu lúc này cũng nằm lăn ra. Không chống đối nổi
"Xin lỗi là xong à, tao xử mày tại đây"
Gã kia nói lớn, sau đó nhìn sang Katsuki
"Nhìn cái gì? Mày có quen nó à?"
"Không quen..."
Katsuki quay mặt đi trước sự hốt hoảng của Izuku, đáng lẽ cậu sẽ nằm đó luôn, nhưng khi nghe lời nói vô tình vừa rồi, cậu phải bật dậy bò về hướng hắn
"Kacchan!!!"
"Thằng khốn, nó đã nói là không quen mày, đừng có bày đặt nhận người quen để tao tha cho mày"
Cậu lập tức bị kéo lại, tên kia dùi thêm mấy phát đấm vào bả vai, khiến cậu như chết đi sống lại
Trả lại cho tớ, trả lại Kacchan hồi còn tiểu học đi mà, tớ nhớ cái cách cậu ấy hùng hổ xông ra ngay lập tức chỉ để bảo vệ tớ, nhớ cách cậu ấy đấm kẻ kia rồi quay lại ôm lấy tớ
Tớ nhớ lắm, cậu vừa mắng tớ vừa dỗ dành tớ, dù nặng lời nhưng cũng vừa động viên, làm ơn đó....tại sao mọi chuyện lại thay đổi theo chiều hướng này, cậu bỏ rơi tớ rồi
__________
"Deku! Tao sẽ không bao giờ bỏ rơi mày
__________
Updated 29 Episodes
Comments