Màn đêm khẽ buông xuống, Trung Quốc lặng lẽ khoác lên mình chiếc áo hào nhoáng, xa hoa lộng lẫy. Dòng xe đông đúc tấp nập càng tạo nên khung cảnh náo nhiệt về đêm.
Quán bar Dạ Thành.
Ánh đèn neon mờ mờ ảo ảo chiếu rọi khắp nơi, tiếng nhạc sập sình, tiếng la hét, cười đùa của các quan khách trong quán càng làm nổi bật lên một bức tranh vừa náo nhiệt, vừa trụy lạc. Và đằng sau những cuộc vui chơi ấy là những bí mật mà không một ai muốn phơi bày.
Trước cửa quán bar, một cô gái xinh đẹp diện trên người một chiếc váy đen không quá hở hang, cô mỉm cười móc ra trong túi một tấm thẻ VIP của quán cho bảo vệ xem rồi thong thả bước vào.
Tiếng nhạc sập sình, âm thanh to nhỏ hỗn loạn, mùi rượu bia nồng nặc lập tức đập vào người cô. Thẩm Tư Thanh khẽ vuốt tóc, khóe môi lộ rõ nụ cười xinh đẹp.
Cô bước đến nhẹ như một cơn gió, không quá phô trương, không quá ồn ào nhưng cũng đủ khiến người khác phải quay lại ngoái nhìn.
Giờ này là giờ cao điểm nhất của quán nên dòng người qua lại ngày một đông, đây chính là thời cơ dễ hành động nhất.
Ánh đèn xanh đỏ tím vô tình lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của cô, làm nổi bật thêm nét lạnh lùng vốn có.
"Góc 45°, người đàn ông mặc vest xanh, tóc bạch kim." Một giọng nói nhỏ nhẹ phát ra từ chiếc Airpod trên tai của Thẩm Tư Thanh.
Ánh mắt Thẩm Tư Thanh khẽ nheo lại, theo hướng đó, cô nhìn về phía quầy bar, cô thấy hắn rồi.
Tên đàn ông trông khoảng 30 tuổi, diện trên người bộ vest xanh dương, tóc màu bạch kim, đứng gần quầy bar, dáng vẻ thong thả, trên tay hắn cầm một ly rượi Wisky đầy màu sắc, tay còn lại buông lỏng, ánh mắt hòa vào dòng người đang nhảy nhót phía xa, hắn không biết rằng, chính sự thong thả đó chính là điểm yếu chí mạng của hắn.
Khóe môi Thẩm Tư Thanh nở ra một nụ cười tà mị, bước chân cô khẽ chậm rãi, từ tốn, ánh mắt quan sát kỹ lưỡng, không thừa một giây.
Thời gian, góc độ, động tác, khoảng cách, tư thế, tất cả đều quan trọng trong lúc này.
"A, xin lỗi!"
Một cú va chạm tưởng chừng như vô ý. Bàn tay nhỏ nhắn của cô khẽ lướt qua vạt áo hắn ta, nhẹ nhàng đến mức khiến hắn không chút nghi ngờ.
Chiếc USB thoáng chốc đã nằm trên tay cô.
Thẩm Tư Thanh xoay chiếc USB nhanh nhẹn nhét vào khe áo, sau đó quay lại, lùi vài bước, khẽ cúi đầu ngỏ ý xin lỗi, sau đó quay người rời đi.
Thẩm Tư Thanh rảo bước đi về phía nhà vệ sinh, vừa đi cô vừa nâng chiếc USB lên ngắm nhìn, sau đó kẹp chiếc USB giữa hai ngón tay như kẹp một điếu thuốc, cô đưa lên môi, hôn gió một cái như đang kêu ngạo thưởng thức chiến lợi phẩm của mình vừa tạo ra.
Ở phía sau, người đàn ông vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô nàng mà không hay biết, thứ hắn ta dốc tâm bảo vệ đã bị đánh cắp từ lúc nào.
. . . .
Ở cùng một thời điểm.
Quán bar Dạ Thành vẫn nhộn nhịp như lúc nào. Một người đàn ông trên người diện bộ vest khá đơn giản, anh gác chân lên bàn, bộ dạng ung dung bá đạo cùng vẻ mặt điển trai khiến không ít người phải ngắm nhìn say đắm.
Ly rượu trong tay vẫn còn nguyên, lớp rượu óng ánh phản chiếu ánh đèn mờ ảo cùng ánh mắt sắc bén của người đàn ông kia.
Hành động tưởng chừng như vô tư ấy lại là điểm yếu chí mạng cho những kẻ không phòng bị
"Lão đại à, anh chắc chắn hôm nay cô ta sẽ đến đây chứ?" Mạnh Trì ngồi kế bên, ánh mắt vẫn nhìn về phía vũ trường, chưa thấy ai khả nghi.
"Lần này cô ta có chạy đằng trời tôi cũng sẽ lôi cô ta vào ngục." Giản Minh Triết vẫn ung dung tự tại, giọng nói trầm thấp.
Mạnh Trì khẽ nhíu mày, anh mắt thoáng lên tia thú vị, vừa định hỏi gì đó thì bắt gặp thái độ nghiêm túc khác thường của Giản Minh Triết.
Không cần giải thích, chỉ cần một ánh mắt là đủ. Mạnh Trì lập tức hiểu ra, lia mắt theo hướng Giản Minh Triết.
"Xuất hiện rồi!"
Phía xa, một cô gái tóc nhuộm vàng, ngắn ngang vai, hơi rối do gió đêm. Lớp trang điểm đậm, dường như muốn che đi sự căng thẳng trong đáy mắt.
Trên tay cô ta cầm một chiếc túi màu đen nhỏ. Điều đáng chú ý nhất ở đây là từ lúc bước vào quán bar, ánh mắt cô ta đảo liên tục, từng bước đi đều có sự dè chừng như sợ rằng sẽ có người phát hiện ra điều cô ta đang che giấu.
Giản Minh Triết khẽ nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm, chiếc ly vô tình che đi một nửa khuôn mặt điển trai, nhưng không giấu được ánh mắt độc đoán đó.
...
Cô gái đó dừng lại ở quầy bar, đảo mắt một lần nữa. Trong ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc sập sình to nhỏ, một cử chỉ nhỏ đến mức không ai nhận ra, cô ta đặt chiếc túi lên bàn rồi đẩy nó về phía bartender, chuẩn bị kết thúc một cuộc trao đổi.
"Cô đã bị bắt!"
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau, cổ tay gầy gò của cô ta bị một bàn tay cứng rắn nắm chặt.
Không gian khẽ khựng lại, cô ta không quay đầy, ánh mắt dần trở nên sắt bén. Tên bartender thấy thế liền giật lấy chiếc túi, sau đó dùng chiếc khay gỗ ném về phía trước, lợi dùng thời cơ đó để trốn thoát.
Cô gái tóc vàng lập tức xoay người, cánh tay co lại, dùng cùi chỏ đánh ngược ra sau.
Giản Minh Triết nghiêng đầu, đồng thời đưa tay lên để đòn, bàn tay rắn chắc ấy bẻ quặp tay cô ta về phía sau, dễ dàng áp chế.
"Muộn rồi, chống cự cũng vô ích thôi."
Nụ cười trên môi cô gái càng rõ: "Chỉ dựa vào anh?"
Câu nói vừa dứt, một tiếng súng vang lên, quán bar càng thêm hoảng loạn, người người chạy đi tấp nập, tiếng la hét chói tai, bàn ghế bị xô ngã, ly rượu trên bàn rơi xuống đất vỡ tan.
Lợi dụng thời cơ đó, cô gái giật tay thật mạnh, nhanh chóng thoát khỏi sự khống chế. Phía cửa chính cảnh sát chắc chắn đã bao vây, cô ta lập tức đổi hướng, lao thẳng qua hành lang phía sau. Theo lời của tên bartender, nơi đó có lối thoát hiểm bí mật.
"Mạnh Trì!"
"Yes Sir!" Hiểu ý, Mạnh Trì lập tức gọi người, phút chốc đã dọn dẹp sự hỗn loạn trong này.
Ngay khi cô gái tóc vàng kia rời đi, Giản Minh Triết không bỏ sót một giây nào, anh bám sát theo cô ta, mọi bước đi của cô ta đều nhanh gọn, gần như không phát ra tiếng động, tựa như đã được huấn luyện kỹ lưỡng.
Cô ta không chần chừ đẩy mạnh cánh cửa nhà vệ sinh nữ.
Giản Minh Triết tới nơi khẽ chùn bước, anh đứng lại trước ngưỡng cửa nhà vệ sinh, ngước nhìn biểu tượng hình người mặc váy in lên vách tường, khu vực cấm nam giới bước vào.
Ánh mắt Giản Minh Triết dần trở nên sắc bén.
"Phiền phức!"
Không do dự thêm giây phút nào, Giản Minh Triết lập tức xông vào, không quên chốt cửa lại. Bên trong không gian thoáng đãng, ánh đèn sáng trưng, một bóng dáng chợt vụt qua ngay bồn rửa mặt, nhẹ như gió thoảng.
Giản Minh Triết bước vào trong.
Tách!
Một tiếng tách vang lên, đồng thời toàn bộ điện trong phòng bị cắt hoàn toàn, bóng tối chợt bao trùm lấy không gian.
Cùng lúc đó, Thẩm Tư Thanh ở trong một căn phòng, cô đang sao chép dữ liệu từ chiếc USB vừa lấy được sang thiết bị điện tử của mình, chiếc máy này được liệt vào danh sách thiết bị điện tử tân tiến nhất thời điểm hiện đại, nó chỉ được thiết kế riêng cho cô.
Bỗng dưng Thẩm Tư Thanh nghe một tiếng "tách", không gian lập tức tối om, ánh sáng từ màn hình thiết bị chiếu rọi lên khuôn mặt đầy nghi ngờ của cô.
Đôi mày khẽ nheo lại...
Updated 24 Episodes
Comments