Khoảng giữa cửa hàng tiện lợi với nhà ăn, góc tối tăm đúng là nơi bị phần tử bất lương ưa thích. Tuy rằng Phương Diệu là người tốt, nhưng cậu sẽ không ngăn người ta làm chuyện xấu.
Chỉ âm thầm lén lút cử báo.
Cậu mới móc phát minh vĩ đại của mình ra thì nghe thấy thêm một giọng nói xa lạ của thiếu niên, đặc biệt lảnh lót, thiện lương chính nghĩa và siêu cấp lớn tiếng.
"Các người đang làm gì đó!?"
"Nơi này không phải chỗ cho mấy anh làm chuyện xấu!"
"Tôi báo công an bây giờ!"
Rồi sau đó là giọng cao vút của thiếu niên.
"Á á á! Anh muốn làm gì tôi!?"
"Buông ra!"
Tình cảnh này sao mà nó quen thuộc.
Phương Diệu: "...."
Phương Diệu hít sâu, bình tĩnh xoay người, bước đi như bay.
Tính tới cỡ đó mà còn gặp nhân vật chính cơ đấy!
"Hộc hộc hộc!"
Cậu xách vali chạy không ngoáy đầu lại nhưng tay xách nách mang, lúc đi tìm kí túc xá đã hao một nửa thể lực, dù có bánh xe hỗ trợ hết mình chạy cũng không được nhanh lắm.
Đừng có hỏi, cậu đã vô cùng hối hận.
'Chát!'
Một cái tát oan nghiệt xé tan màn đêm.
Cùng lúc đó vang lên tiếng bước chân dồn dập ngày càng gần và thiếu niên lảnh lót hô to cứu mạng.
Kịch liệt dữ vậy sao.
"Đứng lại!"
Như bị ma đuổi, Phương Diệu bộc phát ra sức bú sữa mẹ, tốc độ đề cao và hết dám dừng lại hóng hớt.
Nhưng quá muộn, thiếu niên đã phóng tới rồi.
"Giúp tôi với! Cậu gì ơi!"
Kêu mẹ thì tình mẫu tử cũng chẳng có tác dụng gì, cậu là Omega nên không sao nhưng Phương Diệu cậu thì đầu sẽ đầy sao.
"Mày chạy tiếp coi!"
Tiếng uy hiếp trầm thấp đầy mùi Alpha vang lên như gần mà cũng xa, màu áo trắng hệt như ma.
Phương Diệu ôm chậu cây cành lá lắc sắp rụng, thiếu niên nọ đã lanh lẹ đuổi kịp, còn vượt mặt cậu.
Đây là thiết lập Omega nhà nghèo mắc nợ làm cùng lúc tám công việc ư? Con trâu con bò nó cũng quỳ xuống kêu pi sà.
Cậu trai vươn tay chặn đường Phương Diệu, như ác quỷ há to mồm máu chờ sẵn.
Bất lực, cậu đành phanh gấp: "Cậu đừng cản tôi, hãy để tôi đi đi."
Tô Thức Trà nắm lấy tay cậu, hiên ngang chính nghĩa: "Không! Hai đấu hai chúng ta sẽ không thua!"
Phương Diệu: "....."
Đằng sau hai thiếu niên bất lương đuổi tới, một cậu trai đầu chổi chà vàng khè, người còn lại thì tóc tím đen rất đẹp trai. Phải nói là màu tóc này thực phù hợp với gương mặt kia, cả cách ăn mặc cũng thời thượng một cách ấn tượng, giống Idol hơn so với một tên lưu manh.
Hot boy Alpha mặt rất đỏ.
Bị vả mặt theo nghĩa đen mà.
Nam Alpha tóc tím đen ngoài mặt đỏ ra, hơi thở cũng thô nặng, ánh mắt bốc lửa, quần áo hở hang, dáng người nắng cực gắt, còn tỏa mùi hương quyến rũ, cực kỳ có tính xâm lược.
Người này hẳn là Lê Phong Trần, một trong F4 của thể loại thanh xuân vườn trường, Alpha cấp cao, gia thế khủng, tính cách tồi tệ. Chọc phải hắn không khác gì chọc chó dại mỗi lần tiêm tốn hai triệu.
Phương Diệu không dám nhìn nhiều, sợ gãy vai, an phận làm nam phụ thúc đẩy tình yêu, sẵn tiện lén lút báo công an.
Nếu hai bên đánh nhau, cậu Beta cộng thêm Omega sao đánh lại hai tên Alpha được.
Nam Alpha tóc tím không lên tiếng, đàn em đầu chổi chà vàng nhảy ra trước, chỉ vào thiếu niên đứng cạnh cậu: "Bồi thường! Mau bồi thường! Mày có biết loại thuốc đó rất quý không hả!?"
Tô Thức Trà phản bác: "Hai người tụ tập hút chích là làm sai còn muốn tôi bồi thường?! Tiền không có nhưng mạng thì có một!"
Vàng ché còn muốn lắm miệng vài câu thì bị Lê Thiệu Huyền ngăn lại, giọng hắn trầm xuống, cười nhạt: "Vậy lấy mạng cậu ra đền, Omega rất có giá trị."
Tô Thức Trà nghe vậy vừa giận vừa kinh: "Anh là đồ tồi! Tôi không phải là hàng hóa của anh!"
Phương Diệu: "....." Là do tai cậu có vấn đề hay sao mà nghe nó phim văn nghệ thật.
Lê Thiệu Huyền cũng vi diệu liếc Tô Thức Trà, rồi đưa mắt ý bảo đàn em chổi chà xử lí đi.
Lê Phong Trần lập tức vung tay túm Tô Thức Trà lôi về phía mình, thần sắc dữ tợn: "Ba xàm ba láp đủ rồi, đi với tao!"
"Không!!!"
Tô Thức Trà bị kéo mạnh hoảng hốt nắm lấy cánh tay Phương Diệu, cậu cũng bị lôi đi.
"Ấy."
Lê Phong Trần hằn học nhìn cậu: "Chuyện không liên quan tới mày thì bớt bao đồng! Cút đi!"
Tô Thức Trà hung hăng: "Anh nhắm vào tôi là được, đừng kéo người vô tội vào cuộc!"
Phương Diệu: "....."
Sức lực của Alpha không đùa được, Omega nhỏ yếu đáng thương và Beta bình thường bất lực bị hai Alpha kiềm kẹp ở giữa. Tô Thức Trà chen lên che trước mặt cậu, trừng mắt với Lê Thiệu Huyền.
Lê Thiệu Huyền mặt lạnh như tiền: "Đồ ngu."
Hắn nhìn sắc mặt khó coi của Tô Thức Trà và vẻ bình tĩnh của Phương Diệu, hơi ngừng: "Đưa đi."
Hiển nhiên vị này đã xem cậu chung phe với Tô Thức Trà, xử một đứa cũng là xử, hai đứa thì mất chút thời gian nữa thôi.
Cậu chỉ là vai phụ thúc đẩy tuyến tình cảm, hai vai chính chưa kết hôn thì cậu chưa chết được nhỉ?
Phương Diệu bị kéo đến cửa hàng tiện lợi quen thuộc, một chiếc Sedan đen đang được đậu ở đó.
Cậu và Tô Thức Trà bị đẩy vào cửa hàng.
Tô Thức Trà vội tìm cứu viện: "Ông chủ!"
Chủ cửa hàng làm lơ nhân viên nhà mình, cung kính gọi một tiếng Lê thiếu gia, lấy ra mấy cái ghế nhựa, sau đó châm trà rót nước cho Lê Thiệu Huyền và Lê Phong Trần.
Lê Phong Trần cười khẩy: "Tất cả các cửa hàng trên con phố này đều thuộc về Lê gia."
Tô Thức Trà trừng mắt: "Sao có thể!?"
Lê Thiệu Huyền ngồi xuống ghế, uống trà, không xen vào.
Phương Diệu ké một cái ghế nhựa, thấy ông chủ rót đầy ly, tự nhiên cầm lên: "Chú khách sáo quá, cảm ơn ạ."
Chủ cửa hàng: "....."
Lê Thiệu Huyền ghé mắt nhìn cậu.
Tim cậu đập lia lịa, nhìn gần người này càng hấp dẫn, cái kiểu bất cần đời nhưng rất fashion, đẹp trai thôi thì chưa miêu tả hết được cái phong thái đế vương của đối phương. Vừa rồi tối quá cậu nhìn không kĩ, hắn còn xỏ khuyên tai nữa.
Thoang thoảng chóp mũi là mùi hoắc hương nhàn nhạt, cay dịu mà không quá gắt nồng. Chẳng lẽ trai đẹp bị bệnh?
"Beta?"
Phương Diệu hoàn hồn, gật đầu.
Lê Thiệu Huyền suy tư.
'Rầm!'
Updated 28 Episodes
Comments
Pii [89/70]
do ai mà tự nhiên lên cơn nghĩa hiệp vậy ???
2026-04-23
1
💮 Kariana 💮
Thằng nào kéo người ta, xách cái quần chạy tứ phương tám hướng rồi mà vẫn đuổi 😌
2026-04-02
1
ᴊɴ ム ◇ λ = v/f |ₖₐₜ❦
Thà gãy chân chứ không gãy vai
2026-04-04
0