Chương 2: Lý Do Ngỏm Lãng Xẹt.

Đối phương đồng ý, Phó Dụ suýt chút nữa nhảy cẫng lên ăn mừng giữa chốn đông người, may thay cậu phanh kịp.

Nhoẻn miệng cười hề hề như tên thần kinh trốn trại, cậu bị cơn choáng váng đột ngột ập đến làm cho mơ màng, gục xuống vai người đối diện ngủ thiếp đi.

Nhìn Beta tựa như một sinh vật nhỏ bé không xương dán chặt lên người mình, Ngụy Lẫm khẽ cau mày.

"Hừ! Phiền phức thật."

Lẩm bẩm một câu đầy ghét bỏ, nhưng hắn lại làm ra hành động trái với ý nghĩ, bế thốc cậu lên theo kiểu công chúa xoay người rời khỏi quán bar hỗn tạp.

Lúc Trì Chiêu tìm thấy cậu bạn Beta thì người đã nằm gọn trong lòng một Alpha khác.

Anh nghệt mặt ra, biểu cảm có chút vi diệu.

Rồi bao nuôi chim hoàng yến dữ chưa?

Omega trắng trẻo, mềm mại không chọn, lại đi chọn một Alpha thô kệch!

Chắc chắn đầu Phó Dụ bị cửa kẹp rồi!

"Này cậu gì đó ơi, cậu ấy là bạn tôi. Phiền cậu thả cậu ấy xuống, tôi sẽ đưa người về."

Đuổi kịp bước chân Alpha lạ mặt nọ, Trì Chiêu thở dốc, vươn tay tính chạm vai người trước mặt nhưng bị hắn né tránh.

Ngụy Lẫm dừng bước, ánh mắt hờ hững liếc nhìn Alpha xa lạ trước mặt, cảnh giác.

"Bạn? Anh lấy gì để chứng minh?"

Tính cuồng chiếm hữu bộc phát, hắn nheo mắt, lạnh nhạt hỏi.

Nếu đã nhận lời, Beta trước mặt đã thuộc về hắn, bất kì kẻ nào có ý định nhòm ngó hay đến gần, hắn đều không cho phép!

"Tôi với Phó Dụ là bạn, nếu cậu không tin có thể xem ảnh."

Nhận ra sự áp bức vô hình đang nhen nhóm lại gần, anh vô thức theo bản năng lùi lại một bước.

Mặc dù Trì Chiêu không cảm nhận được pheromone tỏa ra từ chim hoàng yến của cậu bạn Beta, nhưng Alpha trước mắt cực kỳ nguy hiểm!

Giơ điện thoại có ảnh chụp lên trước mặt Alpha nọ, Trì Chiêu im lặng chờ đợi kết quả.

Hắn chỉ liếc một cái rồi rời đi, từ đầu đến cuối ánh mắt luôn dán chặt vào người trong lòng.

"Anh ấy là kim chủ của tôi."

Một câu nhẹ tựa lông vũ nhưng lại ngập tràn sự chiếm hữu khiến Trì Chiêu chết lặng.

Vòng vo nửa ngày, cuối cùng Trì Chiêu bất đắc dĩ trở thành tài xế đưa cậu bạn Beta cùng chim hoàng yến nọ về.

...

Phó Dụ có một giấc mơ rất dài.

Cậu mơ thấy quãng đường vất vả bán mình cho tư bản, vừa được lãnh tiền lương kếch xù cùng tờ vé số trúng 1 tỷ, chưa kịp tiêu cậu đã ngỏm củ tỏi.

Lý do ngỏm lãng xẹt vô cùng.

Cậu giẫm phải cứt chó bên lề đường, rồi trượt chân đập đầu vào cột điện, kết thúc cuộc đời ở tuổi 25.

Cậu tức, tức đếch chịu nổi!

Đời trước của cậu đúng là vận đen đủi!

Đi đường giẫm phải cứt chó thôi cũng ngỏm củ tỏi, xui đến thế là cùng.

"Anh ơi, dậy ăn sáng thôi nào."

Đang mơ màng chìm trong giấc mộng, bỗng bên tai truyền đến tiếng gọi vô cùng êm tai.

Cậu bừng tỉnh, đập vào mắt là khuôn mặt đẹp trai không góc chết của người nào đó.

Cơn buồn ngủ bay biến, đôi mắt sáng quắc như đèn pha ô tô.

Aaa... trai đẹp, trai đẹp kìa!

"Anh sao thế? Đói quá rồi hả?"

Thấy cậu nhìn chằm chằm mình, khóe miệng còn vô thức chảy nước miếng, trong lòng Ngụy Lẫm xẹt qua tia ghét bỏ.

Nhưng hắn không có biểu hiện ra ngoài, vẫn giữ nguyên nụ cười vô hại nhìn cậu.

Được mỹ nam hỏi han, Phó Dụ sực tỉnh, cười hề hề lau khóe miệng, hệt như một kẻ ngốc.

"Ừm... đói... đói rồi."

10 phút sau, mắt cậu lại phát sáng khi nhìn thấy bữa sáng thịnh soạn trước mặt.

Cậu không kiêng dè hay giữ hình tượng, cầm đũa gắp thức ăn, ăn ngấu nghiến. Quên luôn cả mỹ nam phía đối diện, đến khi chiếc bụng sắp no căng cậu mới nhớ tới người nọ.

"Khụ... Cậu là đầu bếp mới hả? Sao tôi chưa từng thấy cậu nhỉ?"

Gắp con tôm bự chà bá đã bóc vỏ bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm, Phó Dụ lén đưa mắt liếc người đàn ông nọ một cái.

Vừa ngắm trai đẹp vừa ăn sáng quả nhiên rất có khẩu vị.

"Không, tôi là chim hoàng yến của anh."

Ngụy Lẫm mỉm cười nhưng đáy mắt lại âm trầm lạnh lẽo đến đáng sợ.

"À... chim hoàng yến, thảo nào..."

Cậu mải ăn đến mức chưa nhận ra vấn đề mấu chốt, vẫn gật gù lảm nhảm.

Song, chợt khựng lại khi nhận thấy có gì đó sai sai, bèn ngẩng phắt đầu, hỏi lại:

"Cậu nói cái gì cơ? Tôi nghe không rõ."

"Kim chủ, tôi là chim hoàng yến của anh."

Ngụy Lẫm híp mắt, mỉm cười nhìn cậu.

1 giây, 2 giây, rồi lại 3 giây,...

"Phụt!" một tiếng, ngụm nước mới uống chưa kịp nuốt đã phun hết ra ngoài.

Đôi đồng tử cậu mở to hết cỡ, miệng há hốc mãi không thốt nên lời.

Má nó! Cậu từ khi nào có chim hoàng yến?!

"Anh không nhớ chuyện tối qua sao?"

Nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của cậu, hắn biết người trước mặt đã quên sạch bóng chuyện tối qua rồi.

"Chuyện... gì cơ?" Cậu lắp bắp, vội vã lấy khăn giấy lau miệng.

"Anh nói muốn bao nuôi tôi, sau đó chúng ta đã..."

Không để hắn kịp nói hết câu, cậu vội vàng đứng phắt dậy, nhướng người che miệng đối phương lại.

"Đừng nói nữa, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu!"

"..." Ngụy Lẫm đứng hình mất 5 giây.

Chịu trách nhiệm cái gì? Họ đã làm cái quái gì đâu?!

Hot

Comments

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Cái ngủm này chỉ có trong truyện thôi nè nó độc lạ quá mà chỉ vì giẫm ....vậy thôi mà đập vào cột điện die a này hậu đậu quá luôn rồi die là phải. Mà a chưa nghe hết câu đã vội chốt rồi lại hấp tấp nửa, haizz sợ a luôn

2026-04-18

5

Vương Tử Yến

Vương Tử Yến

Ủa thiệt lun hả anh 🙂

2026-05-03

1

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

sao mà cái ngnhân ngỏm nó ... cũng chỉ mình anh Dụ gặp đc thôi /Facepalm//Facepalm/

2026-04-15

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play