CÂU DẪN
Ánh đèn neon đa màu sắc của quán bar thác loạn hắt lên nửa khuôn mặt ngà ngà say của cậu thiếu niên xinh đẹp.
Tay cậu khẽ vân vê mép ly cocktail, ánh mắt mơ màng nhìn chằm chằm thứ chất lỏng màu xanh dương nhàn nhạt, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Mẹ kiếp! Ông đây quyết định rồi, phải bao nuôi chim hoàng yến!"
Hành động đột ngột của cậu thiếu niên khiến cậu bạn Alpha bên cạnh ho sặc sụa, rượu đến miệng chưa kịp nuốt phun hết ra ngoài.
"Khụ khụ... Phó Dụ, đầu cậu bị cửa kẹp à? Bao nuôi cái quái gì?! Không sợ lại bị bế lên hot search nữa ư?"
Alpha nọ vội vàng lau chùi khóe miệng, tức giận chất vấn.
Mới gia nhập giới giải trí vẻn vẹn một tháng, cậu bạn Beta Phó Dụ này của anh đã nổi tiếng khắp nước Y.
Không phải đi lên bằng thực lực hay sự nổi tiếng, mà là tai tiếng!
Khắp giới giải trí này chẳng tìm nổi một ai như Phó Dụ, mới vào nghề đã bị vạn người ghét. Antifan của cậu ở nước Y còn đông hơn cả fan của nhiều minh tinh nổi tiếng.
"Sợ cái rắm! Họ muốn ghét thì ghét, ông đây cóc thèm để ý!"
Uống cạn ly cocktail trên tay, Phó Dụ đặt mạnh ly rỗng xuống bàn, liếc nhìn cậu bạn Alpha - Trì Chiêu.
"Ông đây có tiền, cứ thích bao nuôi chim hoàng yến đấy! Cậu có ý kiến?"
Đối diện với ánh mắt hừng hực ý chí điên cuồng của cậu bạn Beta, Trì Chiêu thở dài bất lực.
"Nhưng cậu là Beta."
"Beta thì sao? Beta không phải người à?"
Nhắc đến giới tính, Phó Dụ lại đau đầu.
Cậu không ngờ sẽ có ngày bản thân lại xuyên vào cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ABO khiến cậu tăng xông từ đầu đến kết truyện.
Thế giới ABO luôn phức tạp, trong ba giới tính cơ bản, Beta chiếm số đông, đã vậy còn thường bị cô lập.
Nói trắng ra họ nằm trong tầng lớp thấp kém, tầm thường nhất của xã hội, luôn bị khinh miệt.
May mắn thay, cậu xuyên thành nguyên chủ cùng tên, cùng họ không có gì ngoài tiền.
Ngoại trừ nguyên chủ hơi ngốc nghếch, háo sắc, còn gắn cái mác vạn người ghét ra thì cái gì cũng tốt.
Nhan sắc có, tiền tài có, quyền lực có nốt!
Tiền nhiều để làm gì? Đương nhiên là bao nuôi chim hoàng yến làm thú vui rồi!
"Ý tôi không phải vậy mà."
Biết tính tình cậu bạn Beta hay cáu gắt, đặc biệt mỏ hỗn, nhưng Trì Chiêu vẫn không nhịn được nhắc nhở.
Anh không khinh thường Beta, đặc biệt coi Phó Dụ là người bạn tốt nhất.
Chẳng qua anh không muốn nhìn thấy cậu sa vào cạm bẫy tình trường. Vốn dĩ có thể dùng lời lẽ dịu dàng nói, nhưng trời sinh anh thô thiển, lời nói ra lại trái với ý nghĩ.
"Hừ! Mặc kệ cậu!"
Phó Dụ không thèm quan tâm cậu bạn Alpha, lảo đảo đứng dậy khỏi ghế sofa, ánh mắt láo liên đảo qua khắp sảnh quán bar.
"Tôi tìm chim hoàng yến đây, tạm biệt."
Giơ tay làm động tác chào Trì Chiêu, cậu mơ màng tiến về khu vực trung tâm, vừa đi vừa tìm kiếm bóng dáng trai đẹp.
Beta thì đã sao? Cậu phải bao nuôi một Omega trắng trẻo mịn màng!
Tưởng tượng đến viễn cảnh hạnh phúc trong tương lai, Phó Dụ mỉm cười ngây ngốc.
"Xoảng!" một tiếng vang lên, cậu đâm sầm vào một phục vụ, khiến chiếc khay đựng rượu trên tay hắn rơi xuống sàn vỡ tan tành.
Thứ chất lỏng màu hổ phách bắn lên giày da bóng loáng của Phó Dụ, cậu nhíu chặt mày ghét bỏ.
"Xin lỗi tiên sinh, để tôi giúp anh lau..."
Đang tính nổi điên giáo huấn người trước mặt một phen, bỗng ánh mắt cậu sáng quắc khi nghe thấy giọng nói ngọt ngào phía đối diện.
Cơn say dường như tan biến, cậu nhìn chằm chằm đối phương đang khom lưng cúi đầu, vươn tay nâng cằm hắn lên.
Nương theo chút ánh sáng mờ ảo của quán bar, khuôn mặt kiều diễm đập vào mắt, nhất thời tim Phó Dụ đập loạn xạ.
Đẹp... đẹp quá!
Con mẹ nó, cậu nhất định phải bao nuôi người này!
Thế là trong một phút bốc đồng, bị cái đẹp của người trước mặt câu dẫn, Phó Dụ đã làm theo hành động bá đạo của kim chủ trong mấy bộ phim tổng tài.
Tay cậu rời khỏi cằm người đàn ông, từ từ trượt xuống yết hầu, vuốt ve vài cái rồi dừng lại ở xương quai xanh ẩn hiện sau cổ áo.
Khóe miệng cậu cong lên, nở một nụ cười ma mị, cất giọng:
"Này nhóc, tôi muốn bao nuôi cậu!"
Lời cậu vừa dứt, đôi đồng tử người đối diện khẽ co rút, đuôi lông mày che bởi mái tóc nhíu chặt lại.
Hơi thở nguy hiểm kèm theo luồng pheromone mùi rượu rum thoang thoảng bao bọc lấy Phó Dụ, nhưng cậu chẳng mảy may nhận ra.
Ánh mắt háo sắc của cậu vẫn dán chặt lên người đối phương, si mê một cách điên cuồng, lộ liễu.
"Theo tôi, cậu sẽ không cần phải làm phục vụ ở quán bar nữa. Thế nào, muốn không?"
Mãi không nghe thấy câu trả lời, Phó Dụ có chút sốt ruột. Cậu chẳng thèm để ý đến xung quanh, kiễng chân lên, ghé sát vào tai người trước mặt thì thầm.
Cảm nhận được làn hơi thở nóng bỏng nơi gò má, rồi lan tràn khắp vành tai, Ngụy Lẫm ngẩn người.
Sự im lặng kéo dài rất lâu, lâu đến mức cậu sắp ngủ quên, người trước mặt mới đáp, khóe môi khẽ cong lên, mang theo ý cười nồng đậm.
"Được thôi, kim chủ."
Updated 27 Episodes
Comments
Shin KT
Mừng chị ra truyện mới, chúc tác phẩm gặt hái được nhiều thành công.
2026-04-15
2
Ngọc Trang
Đúng rồi a đây có tiền nên a có quyền nha nên a muốn bao nuôi ai thì bao nè, mà sao lần này thấy có hơi nguy hiểm vậy ta liệu có khi nào a rơi vào bẫy k chứ...
2026-04-18
6
Phạm Tuyết Mai
anh đúng kiểu đi săn lại bị săn ngc/Facepalm/
2026-04-15
2