Cassia thở dài, tiếp tục bước đi. Điện thoại vẫn nắm chặt trong tay. Tên bố — Bobby Manon — vẫn lảng vảng trước mắt dù cuộc gọi đã kết thúc.
Có thứ gì đó vừa ấm áp vừa nhói đau trong lồng ngực. Ấm vì giọng bố lúc nào cũng dịu dàng, tràn đầy yêu thương. Nhói vì đằng sau lời mời ấy, luôn có cái giá phải trả.
Bobby Manon. Cái tên ấy khá nổi trong giới doanh nhân bất động sản tầm trung. Không giàu bằng Kingsford tất nhiên, nhưng đủ vững với vài dãy shophouse và căn hộ cho thuê.
Cassia bé nhỏ từng sống trong sự sung túc ấy. Từ năm lên năm, cô sống cùng người hầu và bảo mẫu sau khi mẹ qua đời, tách khỏi ngôi nhà lớn của bố vì bị đuổi ra.
Không phải vì bố cô tàn nhẫn. Bobby Manon là người đàn ông tốt, chỉ phạm một sai lầm duy nhất — ngoại tình với một cô gái quán bar rồi có con ngoài giá thú, chính là Cassia.
Bà nội Cassia — bên nội — chưa bao giờ ưa mẹ cô, thậm chí căm ghét, kể cả ghét luôn Cassia.
Bố cô có người vợ trước, con nhà kinh doanh vải vóc. Từ cuộc hôn nhân đầu, Bobby có hai người con — là anh chị cùng cha khác mẹ của Cassia, những người chưa bao giờ nói chuyện với cô từ bé vì bị cấm.
Nhưng Bobby vẫn lo cho Cassia. Mỗi tháng, ông đều chuyển tiền — tiền mà Cassia trả lại từ khi cô có việc ở Kingsford Corp.
Mỗi năm vào ngày sinh nhật, bố sẽ gọi điện. Và mỗi dịp họp mặt gia đình, cô luôn được mời.
Dù Cassia biết rõ, sự xuất hiện của cô chỉ đổi lại những gương mặt lạnh nhạt từ bà nội và gia đình bên kia.
*
Đúng năm giờ chiều, Cassia rời tòa nhà Kingsford Corp. Cô chọn tàu điện đến khu nhà bố. Không phải vì không đủ tiền đi taxi, mà vì cô cần thời gian bình tĩnh lại.
Trên toa tàu vắng, Cassia ngồi cạnh cửa sổ. Điện thoại rung. Tin nhắn từ bố. [Cia, đừng quên. Con vẫn nhớ đường đến nhà chứ?]
Cassia cười nhạt khi đọc tin nhắn ấy. Cô vẫn nhớ ngày đầu bước chân vào ngôi nhà đó — sau khi mẹ mất.
Nhưng điều ấy chẳng kéo dài, vì bà nội và dì ghẻ không hề mong cô ở đó. Cuối cùng cô bị đuổi ra, sống cùng người hầu do bố bố trí.
Dù từ nhỏ bố lo liệu cho cô đầy đủ vật chất, Cassia vẫn thấy trống rỗng. Cô trút hết vào việc học, cố trở thành người giỏi nhất.
Mục đích chỉ có một — muốn được gia đình Manon thừa nhận rằng cô đáng tự hào. Nhưng hóa ra không. Cô mãi là vết nhơ đáng ghê tởm trong mắt họ.
"Bố thương con lắm, Cia. Mãi mãi. Tha lỗi cho bố. Tất cả là lỗi của bố," bố cô nói lúc ấy.
Cassia mới năm tuổi, nhưng đã hiểu rằng mãi mãi không phải lúc nào cũng có nghĩa là bên nhau.
*
*
Ngôi nhà kia trông vẫn như trong trí nhớ. Ngạo nghễ.
Cassia đứng ngoài sân mấy phút liền. Tay nắm móc chìa khóa trên túi vì hồi hộp. Cô suýt nhấn chuông thì cánh cửa chính bật mở từ bên trong.
Một người phụ nữ lớn tuổi đứng ngay ngưỡng cửa, gương mặt lạnh lẽo không hề thay đổi suốt bao năm.
Bà nội. Bà Imelda Manon. Tóc vẫn vàng rực, ánh mắt vẫn sắc lẹm. Ánh mắt ấy từng khiến Cassia khóc không thành tiếng vì sợ hãi.
Ánh mắt ấy từng khiến Bobby Manon không dám cãi lời khi bị bắt đuổi con gái ra khỏi nhà.
Updated 161 Episodes
Comments