Chương 2 Chó Liếm Số Một

Khi hắn còn đang chìm trong suy nghĩ, điện thoại bỗng run lên.

Lục Đình Thâm đưa tay ra cầm lấy điện thoại trên bàn lên, sau đó ấn nút nghe. Cuộc gọi vừa kết nối, đã nghe thấy một giọng nói nhão nhoét từ bên đầu dây bên kia truyền đến.

Mộc Yên liếc nhìn tên trên màn hình, cùng với cái giọng nói kia, trong lòng không kìm được mà châm chọc.

[Đúng là chó liếm số một của nữ chính, nhấc tay một cái liền vẫy đuôi chạy tới ]

Nghe thấy suy nghĩ ấy, tay đang cầm áo vest của Lục Đình Thâm bỗng khựng lại, sao đó quay người lại trừng mắt tức giận.

"Cô nói ai là chó liếm hả?".

"...tôi có nói gì đâu?". Cô vẫn là cái dáng vẻ ngây thơ vô tội ấy nhìn hắn.

[Hắn có bệnh à? mình rõ ràng có nói tiếng nào đâu? hay là mình lỡ miệng mắng hết những suy nghĩ trong lòng ra ngoài?]

Cô nghĩ đến đây liền đưa tay lên che miệng chính mình lại.

Lục Đình Thâm bị gương mặt vô tội cùng với suy nghĩ của cô, làm cho tức đến đỏ bừng mặt mà không làm gì được, chỉ có thể nuốt cục tức ngược vào trong họng.

[Theo như mình nhớ thì, cũng vì cuộc gọi này mà hắn bị đám săn ảnh chụp được cảnh mờ ám của hai người, khiến cho tập đoàn Lục Thị hôm sau bị ảnh hưởng cổ phiếu bị tụt dốc thiệt hại một khoản không nhỏ]

Hắn đang định mở cửa bước ra ngoài, đi đến đón Liễu Thanh Thanh, thì nghe thấy những dòng suy nghĩ ấy, chân bỗng khựng lại, hắn không biết những suy nghĩ ấy có đúng sự thật hay không, nhưng nếu chỉ vì đến đón Liễu Thanh Thanh mà khiến công ty tổn thất thì không đến cũng được.

Hắn đột nhiên quay người lại, ném áo vest xuống ghế, sau đó ngồi phịch xuống.

"Anh không đi gặp cô Liễu à?". Mộc Yên nhìn hắn đang ngồi trên ghế sofa, không kìm được tò mò hỏi.

"Sao? cô có ý kiến?". Lục Đình Thâm vừa nới lỏng cà vạt vừa hờ hững hỏi.

"Không..không có". Cô gượng cười đáp.

[Đương nhiên là có rồi, nhìn thấy mặt anh là khiến tôi rất không thoải mái, nhanh nhanh cút đi, để lão nương còn tận hưởng]

"Hình như cô rất muốn đuổi tôi đi?".

"Nào có, anh là chủ của nơi này mà, sao tôi dám đuổi anh đi được". Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng thì lại khác.

[Còn phải hỏi, ai lại muốn ở gần với tên khó ở khó chiều như anh, hơn nữa suốt ngày còn trưng ra cái mặt như quan tài đó nữa, nhìn thôi đã thấy hao tổn tinh thần lực]

"Mộc Yên cô...". Hắn lúc này đã giận đến đứng bật dậy, chỉ tay vào cô từng lời nói như bị nghẹn trong họng, không cách nào nói ra được.

"..???.". Cô ánh mắt khó hiểu nhìn hắn đang hậm hực phía đối diện.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, quản gia mở cửa bước vào, khép nép cung kính nói: "thiếu gia, thiếu phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong, mời xuống dùng bữa".

Mộc Yên nghe thấy lời quản gia vừa nói, liền nhảy xuống giường, lập tức đi nhanh xuống lầu.

Cô vừa bước xuống đã ngửi thấy mùi thơm từ phòng ăn tỏa ra, đã lâu rồi cô chưa được ăn một bữa tử tế.

Trước đây vì phải liên tục làm việc tăng ca, nên cô hầu như thường toàn ăn đồ ăn nhanh và mì gói.

Hắn lúc này mới thong thả bước xuống, vừa bước vào phòng ăn, cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ kinh ngạc.

"Cô bị bỏ đói lâu ngày à? hay bị vong nhập? lần đầu thấy người ăn nhiều như cô". Hắn nhìn cô đang cắm đầu xúc cơm vào miệng, cùng với những bát dĩa bên cạnh chất đống bên cạnh, không kìm được hỏi.

"Anh mới bị vong nhập ấy, đây gọi là nạp năng lượng, anh hiểu không". Cô không thèm ngẩn mặt lên nhìn hắn, chỉ nhàn nhạt đáp.

"....". Lục Đình Thâm.

Quản gia đứng bên cạnh cũng đổ mồ hôi hột, thiếu phu nhân từ khi nào mà sức ăn lại khỏe thế này, bình thường thấy ngài ấy kén ăn lắm mà.

"Thiếu gia, lão phu nhân lúc nãy vừa gọi đến, nói cuối tuần bảo ngài và thiếu phu nhân về nhà chính một chuyến". Quản gia khẽ bước lên một bước, truyền đạt lại lời của lão thái bà.

"Biết rồi". Hắn vừa trả lời quản gia, vừa liếc nhìn cô đang ăn uống hăng say đến mức phồng cả hai má phía đối diện, trong lòng không khỏi suy nghĩ.

Rốt cuộc bà nội nhìn trúng cô ta ở điểm nào? hắn thật sự không hiểu sao bà của hắn lại chọn cô, hơn nữa còn nhất quyết muốn hắn kết hôn với cô.

Ngoại hình cũng như những thiên kim tiểu thư khác, xuất thân bình thường, học vấn cũng không có gì nổi bận, chẳng lẽ chỉ đơn giản là vì cô ta được lòng bà, nên bà mới...

Hot

Comments

Vân Thanh

Vân Thanh

Lúc nào đọc truyện của tác giả cũng có nhân vật đanh đá, ngang ngược, châm biếm kiểu này. Sắp thành thương hiệu luôn ròi

2026-06-30

0

𝐋𝐨𝐬 Nguyệt Tiên Bảo(Rio)

𝐋𝐨𝐬 Nguyệt Tiên Bảo(Rio)

nhột thì nói đi🥰

2026-06-26

0

☽ 𝕳ứ𝖆 𝕸𝖎𝖓𝖍 𝕼𝖚â𝖓 ☾

☽ 𝕳ứ𝖆 𝕸𝖎𝖓𝖍 𝕼𝖚â𝖓 ☾

tổng tài mà nói câu chẳng văn minh, văn hóa gì hết. Chửi cũng phải thanh lịch hơn chút đi

2026-06-16

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play