Ngày hôm sau
Khi cô vừa tỉnh ngủ, đã nghe thấy tiếng ồn ào từ dưới lầu truyền đến.
Mộc Yên vừa thong thả bước xuống lầu, vừa nhìn cảnh tượng đang diễn ra phía dưới.
Nhìn thấy cô, cả năm người nhà họ Lục không hẹn mà đưa mắt nhìn chằm chằm vào cô đang đi tới.
Mộc Yên thong thả ngồi xuống ghế, ung dung rót tách trà nhàn nhã húp một ngụm, sau đó liếc nhìn người đang quỳ dưới đất.
[Đây là nhị thiếu của Lục thị à, nhìn cũng được đấy, chỉ có điều mắc bệnh não yêu đương giai đoạn cuối]
Suy nghĩ vừa dứt, cả bốn người trước mặt cô đều trợn tròn mắt vì kinh ngạc, chỉ có Lục Đình Thâm nhàn nhã, ngón thon dài lướt trên màn hình, như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Ông có nghe thấy tiếng gì không?". Phu nhân Lục nhìn chồng mình, nhỏ giọng hỏi.
"Có, tôi nghe rất rõ". Người đàn ông thành thật đáp.
"Con cũng nghe thấy, hình như giọng nói đó phát ra từ Mộc Yên". Lục Diệp Chi cũng nhỏ giọng đáp lại lời họ.
Lục Đình Vũ cũng nghe thấy thanh âm trong đầu vừa rồi, nhưng vấn đề đó hiện tại không quan trọng bằng chuyện của cậu ta đang nói với họ.
"Nếu mọi người không đồng ý con với em ấy ở bên nhau, con sẽ không về đây nữa". Lục Đình Vũ hùng hổ nói.
"Làm càn, vì một đứa con gái mà lại muốn bỏ nhà đi?". Ông Lục đập mạnh tay xuống bàn, tức giận quát.
"Con quyết định rồi, ba mẹ đừng mong ép buộc con". Cậu ta kiên quyết đáp.
Ba mẹ Lục đang định lên tiếng chất vấn, đã bị một giọng nói trong đầu cắt ngang.
[Tiếc thật đấy, cậu ở đây vì cô ta mà làm ầm lên, còn cô ta thì hiện tại đang cùng người khác làm mấy trò kích thích]
"Không thể nào, em ấy rất yêu tôi, sẽ không làm loại chuyện đó". Lục Đình Vũ quay sang nhìn cô gần như gào lên.
Cô thuận theo lời cậu ta nói mà gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.
[ Đương nhiên là yêu cậu rồi, có cây ATM di động như cậu, cô ta sao có thể không yêu cho được, có khi còn hận không thể yêu hết tiền của cậu ]
Lục Đình Vũ bị những suy nghĩ của cô làm cho tức giận, chỉ tay vào mặt cô mà gằn từng chữ: "vu khống, cô biết gì về giữa tôi và em ấy mà nói như vậy?".
Cô ngơ ngác nhìn Lục Đình Vũ đang chỉ tay vào mình đầy giận dữ, khó hiểu hỏi ngược lại: "tôi vừa mới nói gì à?".
Câu trả lời của cô làm cho đối phương nghẹn họng, tức mà không có chỗ phát, như đang đấm vào bông vậy.
"E hèm, Đình Vũ chuyện của con với cô gái kia, từ từ xem xét lại". Ba hắn lúc này cũng lên tiếng như hòa giải.
"Không được". Lục Đình Vũ gấp gáp đáp.
"Sao lại không được?". Ông nghi hoặc hỏi ngược lại, ông đã cho cậu ta một cái bậc thang để đi xuống, trước khi làm mọi chuyện lớn hơn, chẳng có lý nào mà Lục Đình Vũ không hiểu cả.
Cô bỏ miếng táo vào miệng, vừa nhai vừa trả lời thay cho Lục Đình Vũ.
[Đương nhiên là vì cô ta đã có thai rồi chứ còn sao nữa, nhưng đứa con trong bụng cô ta đâu phải của cậu, cậu chỉ là kẻ đổ vỏ thôi]
Những lời nói trong đầu đó khiến mọi người nghe thấy đều chấn động, đặc biệt là Lục Đình Vũ khi nghe thấy câu nói sau cùng kia, thế giới quan của cậu ta lúc này như sụp đổ hoàn toàn, theo từng dòng suy nghĩ của cô.
"Không thể nào, em ấy nói đứa trẻ là con tôi, hơn nữa em ấy từng nói ngoài tôi ra không có ai khác cả".
[Đúng là đồ ngốc, những lời đó mà cậu ta cũng tin? một kẻ ngốc dễ lừa lại nhiều tiền như cậu, không chọn cậu đổ vỏ thì chọn ai]
Dễ lừa, đồ ngốc nhiều tiền, mỗi một câu đều như những mũi tên chí mạng đâm vào tim cậu ta.
Mộc Yên chớp chớp mắt, dường như cảm thấy bầu không khí trong phòng khách có chút kỳ quái. Ánh mắt của ba mẹ Lục, cô em chồng Lục Diệp Chi và cả tên 'não yêu đương' Lục Đình Vũ đều dồn hết lên người cô, sắc mặt người nào người nấy vô cùng phong phú, từ kinh ngạc, nghi ngờ cho đến đồng tình, thương hại.
Chỉ có Lục Đình Thâm là vẫn bình thản, tay cầm tách cà phê uống một ngụm, khóe môi khẽ cong lên. Hóa ra không chỉ có mình hắn chịu trận trước những suy nghĩ đó của cô.
Cô nhìn họ trong lòng không khỏi tự hỏi.
[Họ nhìn mình chằm chằm như vậy làm gì? mặt mình dính gì sao?]
"Đình Vũ em nói đứa trẻ đó là con của em? có làm giám định DNA chưa?". Lục Đình Thâm lúc này mới chậm trải lên tiếng nhàn nhạt hỏi.
"Chuyện này...em ấy là người con gái đơn thuần nhất em từng gặp, cô ấy sẽ không phản bội em". Cậu ta hoàn toàn chưa có nghĩ đến, lúc được báo tin sắp làm cha, cậu ta vui quá nên không nghi ngờ là con người khác, nên chưa từng nghĩ đến sẽ làm giám định huyết thống.
Dù ngoài miệng vẫn cứng rắn nói như vậy, nhưng trong lòng sớm đã lung lay theo những lời nói mơ hồ xuất hiện trong đầu.
Bỗng một tràn cười đầy trào phúng xuyên thẳng vào đầu họ sau những lời nói của Lục Đình Vũ.
[Haha, cười chết mất! đơn thuần á? cô ta mà thuần khiết đơn thuần thì đâu có đang lăng giường với kẻ khác ở khách sạn Ánh Kim phòng 309, hơn nữa còn đang cùng gã đó bày mưu, tính kế cuỗm hết tiền của cậu, rồi dụ bán cậu sang nước ngoài lấy tiền, để họ có thể cao chạy xa bay sống thoải mái]
Tay Lục Đình Thâm bỗng lướt nhanh trên màn hình máy tính, gửi cho trợ lý một tin nhắn.
Còn Lục Đình Vũ thì sắc mặt cậu ta trắng bệch, không còn một giọt máu, theo từng giọng nói của cô truyền vào đầu.
Updated 24 Episodes
Comments
𝐋𝐨𝐬 Nguyệt Tiên Bảo(Rio)
rồi rồi, cả nhà họ Lục ai cũng nghe thấy rồi
2026-06-26
1
LỤC TỬ ANH
giờ cậu sáng mắt chưa
2026-06-12
1
𝙳𝚞ậ𝚝 𝚅â𝚗
Tự nhiên đọc thấy sượng sao sao á/Scowl/ Chắc nay chỉ đẹp nên ngt ngắm
2026-07-07
0