_01_

“Nhìn Phuwin kìa, lại đứng đầu toàn trường rồi đó.”

Người ngồi cạnh Pond hất cằm về phía bục giảng. Cứ đều đặn hơn ba mươi buổi sinh hoạt đầu tuần hiệu trưởng đều mời học sinh có thành tích cao nhất phát biểu dưới cờ, truyền cảm hứng, vinh danh, và truyền đạt kinh nghiệm cho học sinh toàn trường. Và người ở đó hơn hai mươi lần đã là Phuwin Tang, những lần cậu không có mặt đều là những ngày cậu bận tham gia các kỳ thi của thành phố hoặc của tỉnh.

Dù là bạn từ thuở bé, nhưng cả hai có quá nhiều khác biệt, muốn thân cũng không thân nổi. Bởi anh là một người bình thường, còn cậu quá đỗi ưu tú đến mức khiến một người bình thường cũng trở thành tầm thường.

Điểm tối đa là 980, Phuwin có thể thi được 1000. Học sinh giỏi toán có thể không giỏi tiếng Anh, nhưng Phuwin lại đại diện trường tham gia kỳ thi Toán Quốc tế.

“Nhìn kìa, thủ khoa đầu vào là Phuwin kìa.”

“Nhìn kìa, sinh viên nhận học bổng kỳ này lại là Phuwin kìa.”

“Nhìn kìa, thủ khoa đầu ra là Phuwin kìa.”

Pond đã phải nhìn Phuwin từ nhỏ đến lớn. Khi chào đời đã phải nhìn cậu biết khóc biết cười, biết bò biết lật, tất cả đều trước anh. đến khi đi học được vinh danh mỗi tuần, mỗi học kỳ, mỗi năm, khiến bục phát biểu - nơi những kẻ nỗ lực ước mong được đứng một lần ở đó đầy tự hào và hãnh diện cũng dần quen với việc nhìn Phuwin đứng ở đó.

Phuwin đứng ở đỉnh cao thành công, từ học vấn, đến tính cách đều không một tỳ vết. Nhưng cậu không kiêu ngạo, cũng chưa từng xem thường người khác. Cái khiêm tốn ấy càng khiến cậu thêm cao cả, những người vốn ghét lại càng ghét thêm.

Khi còn là sinh viên đại học năm 3, Phuwin đã thực tập ở tập đoàn lớn, tốt nghiệp sớm một năm trong sự ngưỡng mộ của biết bao sinh viên cùng khóa. Ai cũng nghĩ sau khi tốt nghiệp sự nghiệp gia đình sẽ để cho cậu tiếp quản như thể mọi thứ đều đã được lập trình sẵn, nhưng Phuwin sau khi tốt nghiệp lại đăng ký nhập ngũ khiến ai cũng bất ngờ. Tất cả dự án tham gia ở nước ngoài và công việc hiện tại đều bàn giao lại, không một chút vướng bận.

“Mày sống đáng mơ ước như vậy, tự dưng lại chọn đi nhập ngũ làm gì?”

“Cuộc đời đáng mơ ước à? Tao chỉ biết học thôi, làm tốt chuyện mình nên làm thì có gì đáng mơ ước đâu.”

Cậu ngồi cùng vài người bạn thân thiết ăn bữa cơm tạm biệt rồi ngày mai sẽ lên đường đến cơ sở huấn luyện. Trong bàn có Pond, nhưng anh không nói gì, chỉ góp mặt vì là thành viên cùng nhóm, phần vì đã lâu không gặp mọi người nên cũng chẳng biết phải nói gì.

“Tụi mày thì sao? Tốt nghiệp rồi định làm gì?”

“Tao đi Nhật tu nghiệp. Dunk sang Mỹ học cao học. Còn nó thì chưa nghe nói gì.”

Joong nói xong mọi người đều về phía Pond, trong nhóm bốn người, anh là người lớn tuổi nhất nhưng là an phận nhất, cũng là người bình thường nhất. Thành tích học bình thường, tốt nghiệp cấp ba xong đã nhập ngũ, ở lì trong quân đội đến tận bây giờ vẫn chưa chịu giải ngũ. Tính đến nay đã được năm năm.

“Như bình thường thôi.”

Tức là vẫn chưa có ý định giải ngũ. Từ năm 18 tuổi, nhập ngũ năm năm vẫn chưa có ý định giải ngũ, có lẽ cũng sẽ không giải ngũ nữa.

“Nhà mày cũng khá giả mà, sao thích ở trong quân đội vậy? Từ lúc tốt nghiệp cấp ba đã thấy đăng ký nhập ngũ rồi, cũng năm năm rồi chứ ít gì.”

“Tao không thích học, với lại cũng quen môi trường quân ngũ rồi.”

“Mày cấp bậc mấy rồi? Trong đó hơn năm năm rồi đúng không? Chắc cũng Trung Sĩ rồi hả?”

“Thượng  sĩ.”

“Nhanh vậy!?”

“Là Sip Ek, chưa lên bậc Ja.”

“Nhưng vẫn nhanh mà mày.”

“Ừm, Vừa lên cấp thôi, nhưng sắp tới chắc không lên được nữa, vì phải chuyển công tác đến trường huấn luyện."

Phuwin chỉ nhìn anh không nói gì, dù ngồi cùng một bàn nhưng dường như không hề tương tác. Joong ngồi cạnh lại khoác vai Pond nói.

“Xem ra chắc là hợp với quân ngũ thật rồi. Học trên trường thì ngủ lên ngủ xuống mà mới năm năm đã lên thượng sĩ, giỏi, đúng là con trai ta”

Joong ôm đầu Pond giả hôn trán “chóc” một cái như bố đang khen thưởng con trai. Pond không nói gì, chỉ nhìn sang DUnk như đang xem sắc mặt, thấy Dunk không nói gì mới thôi.

“Vậy giờ mày với Phuwin sắp là đồng nghiệp rồi, nhớ chăm sóc em út chút nha”

“Khác đại đội.”

Pond không chút nể mặt đã cự tuyệt ngay tức khắc, Phuwin cũng chẳng nói gì ngoài cười trừ. Xưa nay Pond đều hoạt bát nói nhiều, thời đi học từng không ít lần đứng sổ đầu bài cùng Joong vì nghịch phá, nhưng mỗi khi ở gần Phuwin anh luôn im lặng không nói gì, dường như lúc nào cũng chỉ muốn mau chóng kết thúc rồi giải tán. Vì vốn anh đã không muốn kết thân với đứa nhóc nhỏ tuổi hơn nhưng lúc nào cũng ưu tú hơn, bởi ganh tỵ và tự trọng trong lòng đều không cho phép, lại thêm chuyện của ba năm trước khiến anh càng không muốn ở gần Phuwin.

Ngồi đến khuya, quán cũng sắp đóng cửa và cả bốn đều ngà ngà say. Dunk bất thình lình đập bàn nói, “Nói thật nha, tụi mình là anh em mà, chuyện đó Phuwin đã xin lỗi mày rồi, mày và con nhỏ đó cũng chia tay rồi, còn mặt lớn mặt nhỏ với nhau làm gì. Mày là anh lớn, không định bao dung em út một chút à.”

Dunk là người điềm tĩnh nhưng cũng không chịu nổi cảnh bạn bè lâu ngày gặp nhau lại trầm lặng thế này, mặc cho Joong ngồi cạnh ngăn cản, Dunk vẫn muốn kết thúc chuyện này.

“Không phải mặt lớn mặt nhỏ. Tao thấy hơi mệt, tao về trước, sáng mai còn phải quay về điểm danh.”

“Không phải mặt lớn mặt nhỏ đi đưa nó về đi.”

Joong tóm chặt tay Pond nhất quyết không để anh chuồn mất. Phuwin cũng đã gục trên bàn, nếu không có người đưa về e là sẽ ngủ như vậy đến bình minh.

“Mày đưa nó về đi.”

“Tao về với Dunk rồi, không có thuận đường.”

Chủ yếu là muốn ném Phuwin cho Pond, anh thừa biết vẫn không từ chối, vác Phuwin lên vai trực tiếp đi đón taxi. Nhưng taxi thấy cả hai say xỉn, sợ nôn đầy xe nên chẳng ai đồng ý. Đứng đón xe hơn cả tiếng, Pond cũng đã tỉnh cả rượu, anh xem đồng hồ thấy đã hai giờ sáng, đành cõng cậu trên lưng tự mang về nhà.

Hot

Comments

kjmtherx721

kjmtherx721

Bà có ý gì mà bà nhìn dợ ngta

2026-07-02

0

Dylan

Dylan

☺️a pòn biết trong truyện ảnh như này chắc ảnh puồn lắm
“ Vì Phuwin còn nhỏ em ấy nên được nhận tình yêu thương từ mình “

2026-07-15

0

kjmtherx721

kjmtherx721

Làm Phuwin pùn là chổi vô mông liền 🫵🏻 cái nết khúc gỗ cỡ đó là coi chừng mồ côi dợ

2026-07-02

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play