_02_

Trời khuya đường vắng, Pond bước từng bước chậm rãi về condo của Phuwin, tấm lưng anh to lớn như chiếc gối êm ái để cậu tựa đầu yên giấc. Lúc nhỏ cũng không ít lần từng cõng cậu, mỗi lần Phuwin đá bóng với đám nhóc gần nhà đều được anh bế về, lần nào cũng ngủ gục trên lưng anh, như hôm nay, như thể cả hai chưa từng trưởng thành, cũng như thể thời gian trôi qua đã không làm thay đổi bất kỳ điều gì.

“Tao là thủ khoa trường kỹ thuật chuyên ngành kỹ thuật mạng đó.”

Cậu hơi nghiêng đầu, cọ mũi lên bả vai anh như đã thức giấc. Nhưng lúc này mới là lúc xỉn, đúng nghĩa say rồi xỉn. Pond không muốn để tâm, ngắn gọn đáp, “Ừ.”

“Tao còn tốt nghiệp sớm nữa.”

“Ừ.”

“Là thủ khoa đầu ra đó.”

“Ừ.”

“Hôm lễ tốt nghiệp mày không đến nên không biết đâu, tao nhận được nhiều hoa lắm, phát biểu cũng hay nữa, khán đài vỗ tay rần rần.”

“Ừ.”

“Còn chuyện bạn gái mày”

“Mày từng xin lỗi rồi, không cần nhắc lại.”

“Trâu già gặm cỏ non. Mày lớn hơn tao ba tuổi mà hẹn hò với bạn cùng lớp với tao, lúc mày nhập ngũ sao cản được chuyện tụi tao có thân thiết hay là không. Tao xin lỗi để mày không giận thôi.”

“Mày khốn nạn thật nhỉ”

“Nhưng không phải tao dây vào bạn gái của mày, là bạn gái của mày tìm tới tao.”

“Đủ rồi, không cần khoe khoang giỏi giang, tao biết mày giỏi rồi. Mày là trung tâm vũ trụ, ai cũng vây quanh lấy mày.”

“Không phải. Khi mày nhập ngũ nó đã muốn chia tay rồi, cứ dây dưa hết đứa này đến đứa khác. Tao lại đi dây vào nó làm gì.”

“Đủ rồi Phuwin. Không muốn bị vứt xuống đường thì im mỏ chó lại đi, bọn tao chia tay rồi, mày cũng không cần phải nói xấu người ta như vậy.”

“Tao không thích bạn gái của mày. Tao gay mà.”

“? Ai ?”

“Tao. Tao gay. Tao là gay thì dây vào bạn gái của mày làm gì. Super gay, gay siêu cấp giỏi giang đó có biết không?”

Não Pond không xử lý kịp thông tin vừa rồi, hơi ngơ ra, lát sau mới hỏi tiếp.

“JoongDunk biết chưa?”

“Thằng Joong với thằng Dunk biết cả rồi.”

“Sao tao không biết?”

“Mày có bao giờ nghe tao đâu mà biết.”

Bọn họ vốn không thân, khoảng cách vẫn luôn tồn tại ở đó, ngày một xa, ngày một xa. Ngày Pond nhập ngũ cũng là ngày khoảng cách giữa bọn họ đã xa đến mức không thể nhìn thấy nhau được nữa.

“Gay thì không được thích bạn gái người khác sao”

“Thằng khùng, nói vậy không sợ trời đánh hả”

“Gay thật à?”

“Ừ, gay 100%.”

“Có thích ai không mà biết bản thân gay?”

“Có thích chứ. Nhưng mà người ta không thích tao.”

Phuwin bỗng ngồi dậy, Pond liền giữ chân cậu súyt thì ngã ngửa ra sau. Ghì chắc trong tay, tiếp tục bước những bước vững vàng, mặc cho người sau lưng làn càn làm bậy, quơ tay múa chân nói đủ chuyện dưới đất trên trời.

“Tao học cực kỳ giỏi, không phải thiên đồng như mọi người ca tụng đâu, chỉ do tao chăm chỉ thôi. Bây giờ thì tao sẽ nói trước đây tao chăm chỉ là vì muốn sau này có cuộc sống tốt. Nhưng mà mày biết không, năm đó tao mới mười lăm tuổi, tao ngu hơn bây giờ nhiều.”

“Ừ, ngu mà thủ khoa toàn khối.”

“Vì khi đó tao chỉ nghĩ đứng ở bục phát biểu, chắc chắn người đó sẽ nhìn thấy tao.”

Một người ưu tú đến thế vẫn sợ bản thân đứng ở nơi không đủ cao, dù bao năm qua anh vẫn luôn phải ngước nhìn cậu. Anh cũng chẳng tò mò người kia là ai, có lẽ là một học sinh nào đó cùng trường trung học, dù gì chuyện đều đã qua.

“Nhưng mà mỗi lần tao đứng ở đó, người đó đều không nhìn tao.”

“Đám học sinh mà, lúc nào chả chụm đầu vào nói chuyện riêng.”

“Ừm, cũng đúng, nên mới nói là tao ngu, tao cứ nghĩ đó là cách. Tao cố gắng đến tận khi tốt nghiệp trung học, lên đại học thì đã quen với việc chăm chỉ rồi, mà người đó thì không ở đó nữa. Lễ tốt nghiệp tao lại là thủ khoa được phát biểu, vậy mà người đó cũng không tham dự.”

“Người ta không thích mày hay do không xứng với mày?”

“Làm gì có chuyện xứng hay không xứng. Chỉ có chuyện muốn hay không muốn thôi.”

“Không đâu Phu. Mày không biết mày rất…rất tỏa sáng sao”

Những ganh tỵ mà lòng tự trọng của anh luôn giữ chặt, khi nói ra lại ngỡ ngàng nhận ra nó không hề khó chịu đến mức đó, bởi cùng lắm chỉ là ngưỡng mộ, là một kẻ đi trong màn đêm cứ nhìn về sao bắc đẩu, mong vì sao soi đường dẫn lối đưa con người ta ra khỏi mê cung lạc lối. Nếu so với ngôi sao, cậu xứng đáng là mặt trời, tỏa sáng đến độ khiến người ta không dám chạm vào, tỏa sáng đến bỏng rát da thịt, và tỏa sáng để độ khiến anh muốn tránh xa. Tránh xa để ánh sáng ấy không thiêu đốt anh, đứng từ khoảng cách nhất định, anh sẽ có thể hưởng trọn ấm áp ấy.

Phuwin giật mình ngã ngửa ra sau, nếu không qua bốn năm huấn luyện trong quân đội, Pond đã có thể  không phản ứng kịp để ngã cả hai. Anh thả Phuwin xuống, cau mày bực mình. Nhưng chưa kịp mắng đã bị Phuwin cướp lời.

“Tao tỏa sáng sao?”

“Ừ.”

“Tao chưa hói mà”

“?”

“Tao hói rồi sao? Mày nhìn coi có phải đầu tao hói rồi không? Mày nhìn chỗ đường ngôi của tao xem có phải thưa tóc lắm rồi không?”

Cậu vừa cúi đầu vừa vạch đường chân tóc cho Pond xem, hoảng như gà con lạc mẹ. Nhưng Pond không bị cuốn theo, anh đặt tay lên tóc cậu như đang giữ quả bóng rổ trong tay.

“Tóc còn nhiều lắm. không hói đâu.”

“Thật không? Mày đừng lừa tao. Tao chưa lấy được bằng tiến sĩ thì chưa muốn hói đâu..!!!”

“Ừ, không hói, tóc còn nhiều, còn mềm nữa.”

Vội ngẩng đầu nhìn Pond, mắt đỏ hoen vì sợ hói chạm phải đôi mắt trong veo của người đàn ông được nuôi bởi quân đội. Cứ tưởng Pond đã gai góc hơn nhiều, cứ tưởng đôi mắt kia đã u ám hơn nhiều phần vì sự trưởng thành của một người đàn ông. Nhưng hóa ra đều là tưởng chừng và giả định. Pond vẫn thế, dù thay da đổi thịt, cơ bắp phát triển, đôi mắt anh vẫn trong trẻo mang theo hơi thở của tuổi trẻ.

Và cậu vẫn thích anh như ngày đầu tiên cậu nhận ra điều đó.

“Mày không tò mò người tao thích ai sao?”

“Ai cũng được, tao không kỳ thị.”

“Mày biết người đó là ai rồi thì mày không nói vậy nữa đâu.”

“Sao vậy? Mày thích tao hay gì?”

Cậu vội đẩy anh ra, giật mình mắt láo lia. Nhưng tay đẩy vai của Pond bị anh giữ lấy, kéo cậu tiến đến gần. Từ đầu đến cuối ánh mắt anh vẫn ghim chặt đôi con ngươi của cậu như đang xé toạc nội tâm người ta để rình mò bí mật bên trong đó.

“Đúng không?”

“Tao..tao thích Dunk!”

“? ._. ?”

“Nhưng mà nó với Joong đang quen mà, tụi mình là bạn từ nhỏ, nên tao đang định buông nó đây.”

“Buông đi, buông ngay lập tức. Bạn bè sao có chuyện thích nhau được.”

“Ừm. Bạn bè sao có chuyện thích nhau được.”

Nên tao mới ghét làm bạn với mày, cực kỳ, cực kỳ ghét…

Hot

Comments

Dylan

Dylan

Mô phật☺️…má đoán trúng cái sợ muốn rơi tim

2026-07-15

0

kjmtherx721

kjmtherx721

Đơn phương khổ dị mà vẫn va vào ☺️

2026-07-02

0

kjmtherx721

kjmtherx721

Nói đúng thì nói nhỏ thoi

2026-07-02

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play