Chương 2: "Mẹ Kế", Con Chồng?

Tiểu thế giới thứ 10000 này có độ khó cấp 3S. Trước cậu cũng đã có rất nhiều người chơi tham gia làm nhiệm vụ, chỉ tiếc mới đến thế giới này đã bị đám đại lão trong cốt truyện xử lý.

Người thì bay màu ngay khi xuyên tới, có kẻ cũng trụ được vài ngày, nhiều nhất là một tháng. Kết cục cuối cùng đều bị đám đại lão khiến cho tơi tả, kẻ còn mạng thì kêu gào đòi thoát ly thế giới nhanh chóng.

Kết cục người sau thảm hại hơn người trước, Cố Lăng nhìn tài liệu mà rùng mình sợ hãi.

"Hệ thống, cốt truyện cẩu huyết gì đây? "Mẹ kế", con chồng? Mày bảo tao làm sao mà cảm hóa?" Cậu ai oán than vãn.

[Đó là chuyện của cậu.] Hệ thống máy móc đáp.

"Mày đúng là con hàng Mimi dởm, chẳng được tích sự gì!"

Cố Lăng thở phì phò, nhìn màn hình giả lập trước mắt mà bực bội khôn siết. Chủ Thần đúng là không có tình người, dám ở sau lưng thông đồng với hệ thống ném cậu vào thế giới điên rồ này.

Aaaa... Giờ cậu có kêu ca cũng không trở về được, thôi thì "đánh nhanh thắng nhanh" vậy.

Có gì mà Cố Lăng này không làm được chứ? 9999 tiểu thế giới trước cậu còn hoàn thành được nhiệm vụ mà, tiểu thế giới 10000 này đã là gì.

"Hừ! Mình nhất định sẽ cảm hóa được bốn đứa con riêng kia!"

Hệ thống dường như nghe thấy suy nghĩ tự luyến của cậu, mèo mướp nhà ta khẽ liếm móng vuốt khinh bỉ, trực tiếp dội thêm một gáo nước lạnh lên người cậu.

[Độ khó cấp 3S, đừng tự luyến quá, kẻo bay màu sớm.]

Cố Lăng câm nín: "..." Con hàng Mimi lắm mồm, mày không nói cũng không ai nói mày câm đâu!

...

Dựa theo kí ức còn sót lại của nguyên chủ cũ ban đầu, Cố Lăng rời khỏi tầng hầm trở về phòng riêng của mình ở lầu ba.

Theo thiết lập cốt truyện, nguyên chủ là một thiếu gia giả bị bế nhầm từ bé. Lớn lên trong sự bao bọc yêu thương của Cố gia, cậu ta hống hách, ngang ngược, không coi ai ra gì.

Chính vì lẽ đó mà khi thân phận bị bại lộ, thiếu gia thật được đón trở về, cậu ta liền bị Cố gia vứt bỏ không thương tiếc. Túng quẫn, không có tiền tiêu sài, cậu ta liền dùng kế kết hôn với Ngu Bất Phàm - cha của bốn vị đại lão kia, hòng muốn có được tài sản kếch xù của Ngu gia.

Nguyên chủ khi gả vào Ngu gia liền nảy sinh tâm tư với bốn đứa con riêng của ông chồng hờ, cậu ta luôn tìm cách câu dẫn họ. Chỉ tiếc không có kết quả, ngược lại còn bị căm ghét nhiều hơn.

Cuối cùng, trước khi Ngu Bất Phàm chết vì đột quỵ, cậu ta đã thành công dụ dỗ ông ta đóng dấu lên bản di chúc đã soạn thảo trước đó, để lại toàn bộ tài sản Ngu gia cho cậu ta.

Nguyên chủ lên nắm quyền, ngoài việc phá phách tiền của Ngu gia, cậu ta còn ép buộc bốn đứa con riêng kia phải phục tùng mình. Nếu không nghe lời, liền bị cậu ta trừng phạt.

Nghĩ lại hàng loạt hành động tìm chết của nguyên chủ, Cố Lăng đau đầu vô cùng, không ngừng vò tóc loạn xạ.

Rõ ràng cùng tên cùng họ với cậu, sao mà lại ngu thế không biết? Hơn nữa, rốt cuộc kẻ nào lại viết ra kịch bản cẩu huyết này nữa, thật điên rồ!

"Điên mất! Còn 1 giờ để sống sót, làm cách nào để tăng thời gian đây?"

Cậu mệt mỏi nằm phịch xuống chiếc giường êm ái, thở dài thườn thượt.

[Gợi ý: Tìm đối tượng nhiệm vụ tăng độ hảo cảm.]

[Nhắc nhở thân thiện, kí chủ còn 50 phút thời gian sống sót! Vui lòng nhanh chóng làm nhiệm vụ.]

Âm thanh máy móc của hệ thống lại vang lên, khiến Cố Lăng giật mình hoảng hốt, vội vã chạy vào phòng tắm sửa sang lại bản thân, rồi nhanh chóng đi tìm đối tượng nhiệm vụ theo chỉ dẫn của hệ thống.

Bên trong phòng của Mạc Bắc Ly, lúc này anh đã tỉnh lại, sắc mặt không còn nhợt nhạt như trước nữa. Thay vào đó là khuôn mặt hồng hào tràn đầy sức sống, đuôi mắt hồ ly hờ hững nhìn xuống tệp tài liệu Hoắc Mị Ảnh vừa đưa tới.

"Lát nữa Thương Thiên Trầm cùng Lục Trì Diễn sẽ về. Cậu biết phải làm gì rồi chứ?"

Khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc, Hoắc Mị Ảnh nhàn nhạt dặn dò. Mạc Bắc Ly "Ừm" một tiếng, ánh mắt vẫn dán chặt lên tệp tài liệu trên tay.

"Đừng diễn quá lố, chỉ cần khiến cả hai người họ triệt để căm ghét Cố Lăng là được." Hoắc Mị Ảnh tiếp tục bồi thêm một câu.

Lần này Mạc Bắc Ly đã chịu rời ánh mắt khỏi tệp tài liệu, gật gật đầu đáp ứng.

Mục tiêu của bốn người họ rất rõ ràng, chính là khiến cho cậu "mẹ kế" kia thân bại danh liệt, đoạt lại tài sản của Ngu gia về tay. Chỉ là cách làm của Mạc Bắc Ly và Hoắc Mị Ảnh có phần cực đoan nên hai người kia không chấp nhận, họ đành phải dùng khổ nhục kế.

Cố Lăng đang tính đẩy cửa bước vào bỗng khựng lại, cơn giận trỗi dậy. Giỏi lắm! Hóa ra hai đứa con riêng này đang tính kế cậu, hừ hừ, cậu nhất định phải trả đũa!

Hít thở thật sâu, cậu lấy lại bình tĩnh, xoay người lại thì đụng phải một lồng ngực rắn chắc. Mũi cậu bị đụng đau điếng, tính mở miệng mắng người bỗng nghệt mặt ra vì khuôn mặt cực phẩm gần trong gang tấc.

Mạc Bắc Ly cùng Hoắc Mị Ảnh đã đẹp rồi, người đàn ông đang đứng trước mặt cậu càng đẹp hơn. Sống mũi cao thẳng tắp, khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng mà bí ẩn.

"Cố Lăng? Lại chuẩn bị giở trò gì nữa đây?"

Mày Thương Thiên Trầm khẽ nhíu chặt khi nhìn rõ người đụng phải mình, cảm giác ghê tởm chạy dọc sống lưng, hắn vô thức lùi lại phía sau hai bước, ánh mắt nhìn cậu đầy cảnh giác.

Phía sau hắn Lục Trì Diễn cũng vừa bước tới, đều có cùng một biểu cảm ghét bỏ với hắn. Hiển nhiên bốn đứa con riêng này không có người nào thích cậu, phải nói cực kì cực kì ghét.

Bởi lẽ khi chạm phải người Thương Thiên Trầm, thông tin ẩn của đối tượng nhiệm vụ đã được kích hoạt.

Hiện tại từ giá trị hắc hóa, độ hảo cảm, đến giá trị căm ghét cậu đều ở mức thảm không thể nói nên lời.

[Giá trí hắc hóa: 95%, độ hảo cảm: -100, giá trị căm ghét: âm vô cùng.]

[Nhắc nhở thân thiện: Cả bốn đối tượng nhiệm vụ đều có chung các chỉ số, kí chủ vui lòng tìm cách cứu vớt!]

Cố Lăng kinh hãi lùi lại, lưng chạm vào cánh cửa phía sau, mạch não suy nghĩ bị đình trệ.

[Thảm hại cỡ này, làm sao mà cảm hóa? Mày đang chơi tao đấy à, con hàng Mimi kia?!]

Cậu dùng ý thức gào thét trong vô vọng, nhưng hệ thống chẳng buồn bố thí cho cậu một lời an ủi.

[Thời gian sống sót: 45 phút!]

Cố Lăng: "..." Đồ hệ thống không có tình người!

Mắt thấy cậu sợ hãi im lặng, sắc mặt Thương Thiên Trầm trầm xuống, hắn tiến sát về phía cậu, một lần nữa cất giọng:

"Rốt cuộc cậu tính bày trò gì hả, mẹ kế?"

Hai từ "mẹ kế" hắn đặc biệt nhấn mạnh, khiến cơ thể cậu vô thức run rẩy, lắp ba lắp bắp mãi mới thốt ra được câu hoàn chỉnh.

"Tôi... tôi không... không có làm... gì cả..."

Rõ ràng lời giải thích vụng về của cậu không khiến hắn hài lòng, lực tay đang bóp vai cậu theo đó mà tăng lên.

Đúng lúc cậu tưởng bả vai sẽ bị người đàn ông trước mặt phế thì người phía sau hắn bỗng lên tiếng:

"Anh cả, bớt giận, Bắc Ly còn đang đợi chúng ta."

Nhờ câu nói của Lục Trì Diễn, Cố Lăng thoát một kiếp nạn, cậu thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hot

Comments

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

đọc chg 1 lười mà chg 2 lười ko đc🤣🤣

2026-07-22

2

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

có khi nào làm xong nv này ẻm xử luôn con hàng hệ thống này ko/Facepalm//Facepalm/

2026-07-22

1

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

chắc cái tên ngchủ cấu hình họ Cố mà hệ điều hành họ Ngu nên vậy quá🤭/Facepalm//Facepalm/

2026-07-22

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play